[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 108

Cập nhật lúc: 16/01/2026 03:07

……

Chuyện đi học này đội trưởng Uông cũng đồng tình. Bản thân ông là một người tốt nghiệp trung cấp chính quy, kết quả sinh ra hai đứa con trai đều dừng bước ở cấp hai.

Con trai lớn Thảo Căn không đỗ cấp ba, cũng không học được trung cấp, đúng lúc gia đình có chút tiền nhàn rỗi nên gửi cậu ta ra nước ngoài đi du học. Kết quả cậu ta giỏi thật, ở trong nước thì hứa hẹn đủ điều, ra đến nước ngoài là trở mặt không nhận cha, quay đầu đi làm thuê, ngay cả cổng trường cũng không thèm bước vào một bước.

Đội trưởng Uông giận đến mức ròng rã ba tháng trời không thèm gọi một cuộc điện thoại nào cho cậu ta, mỗi khi có điện thoại từ nước ngoài gọi về ông đều dập máy ngay lập tức và cũng không cho phép Triệu Mỹ Quân nói lời nào.

Lời Thảo Căn nói đã chạm đúng vào tim ông, thêm một kỹ năng thêm một lối thoát, chớp mắt Thạch Đầu sắp tốt nghiệp cấp hai, đúng như tâm nguyện của cậu ta, trông chờ vào việc học cấp ba là không hy vọng gì rồi, tự túc đi nước ngoài du học thì có nhiều lỗ hổng, bỏ chút tiền ra là xong.

Học vấn cao rồi sau này về nước tìm một vị trí tốt, đợi mình già rồi làm không nổi nữa thì giao lại xưởng cán thép cho cậu ta.

Thế là đội trưởng Uông quyết định ngay tại chỗ, chữ bát còn chưa có dấu phẩy đã khoe khoang ầm ĩ với Thạch Đầu.

Từ khi Thảo Căn kiếm được tiền lớn ở nước ngoài, Thạch Đầu cũng bắt đầu khao khát cuộc sống ở nước ngoài, thế là đồng ý ngay tại chỗ và đề xuất ý định muốn đưa Bảo Châu đi cùng.

Vợ chồng nhà họ Uông là người cởi mở, ra nước ngoài một chuyến ít nhất cũng phải mười năm, cũng không nỡ đ.á.n.h gãy uyên ương, thế là hai vợ chồng mang theo một số lễ vật đến nhà tên thọt “cầu thân”.

Thạch Đầu mừng rỡ khôn xiết, lập tức muốn báo tin vui này cho Bảo Châu, từ nhỏ cô đã mơ ước đi nước ngoài, chắc chắn sẽ đồng ý thôi!

Kết quả cậu không những bị từ chối mà còn bị từ chối vì xấu.

Hai gia đình đang ngồi trong phòng khách bàn bạc chuyện này, thỉnh thoảng có tiếng cười truyền ra, rõ ràng là nói chuyện khá hợp ý.

Đối phó xong với Thạch Đầu, Bảo Châu liền vào nhà bài ngửa.

Nghe vậy, mọi người trong phòng đều rất ngạc nhiên, đặc biệt là Trịnh Ngọc Lan, đôi mắt trợn tròn xoe dường như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Tên thọt cũng sốt ruột, không biết con gái đang toan tính điều gì, nếu không phải có vợ chồng nhà họ Uông ở đây ông đã phải kéo con gái lại nói chuyện thâu đêm rồi.

“Anh Tử, Thạch Đầu có chỗ nào làm chưa tốt khiến cháu không hài lòng sao? Cháu nói cho dì Uông biết, dì Uông sẽ dạy dỗ nó.” Triệu Mỹ Quân nắm tay Bảo Châu, chân thành nói: “Cháu cũng biết đấy, từ nhỏ đến lớn Thạch Đầu đều rất thích cháu. Bây giờ cháu chưa thích Thạch Đầu cũng không sao, cháu mới mười sáu, hai nhà chúng ta cứ định thân trước, đợi sau này ra nước ngoài hai đứa trẻ có khối thời gian để từ từ bồi dưỡng tình cảm.”

Chớp mắt Thạch Đầu đã mười bảy rồi, theo lý mà nói, một cậu thiếu niên ở tuổi này lòng xuân phơi phới, được hướng dẫn một chút là nên có một mối tình đầu rồi.

Đúng lúc người anh em của đội trưởng Uông có một cô con gái trạc tuổi, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, ngoại hình còn thanh tú.

Những năm nay cha mẹ cô bận rộn với sự nghiệp, bên cạnh mang theo hai đứa con trai nên từ nhỏ cô đã được gửi đến chỗ ông ngoại sinh sống, định cư lâu dài ở tỉnh ngoài, chưa bao giờ về nhà, đều là lúc cha mẹ cô đi công tác ngang qua đó thì mới thuận tiện thăm hỏi một chút.

Nay con gái sắp mười tám rồi, hai vợ chồng này mới nhớ ra việc phải đón con gái về.

Người anh em đó chính là người đã cùng nhà họ Uông góp vốn xây xưởng, gia cảnh nhà gái cao hơn nhà họ Uông một bậc, nhưng may mà biết rõ gốc rễ của nhau nên lần này đón con gái về cũng có chút ý tứ phương diện này.

Triệu Mỹ Quân vừa gặp cô gái đã rất thích nên định bụng định hạ mối hôn sự này, kết quả là vấp phải rào cản từ chỗ Thạch Đầu.

Triệu Mỹ Quân bí mật gọi cô gái đến nhà, sắp xếp cho hai người gặp mặt, kết quả là Thạch Đầu trước mặt thì vẫn hòa nhã, tiễn cô gái đi xong là lập tức làm ầm lên, tuyên bố nếu còn ép cậu nữa thì sẽ cô độc đến già, cả đời không cưới vợ!

Lời này vừa thốt ra đã dọa Triệu Mỹ Quân sợ khiếp vía.

Đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành, không bàn đến chuyện trèo cao hay không, vốn cũng là gặp người phù hợp thì thử vun vén một chút, sau chuyện này bà liền coi đây là nghịch lân của con trai mình, không dám nhắc lại một lời nào nữa.

Riêng tư bà còn vì chuyện này mà đi thỉnh giáo bác sĩ.

Nay con trai chủ động đề xuất người mình thích, người làm mẹ như bà đương nhiên phải giúp một tay, nếu không ra nước ngoài một đi mười năm, trời cao hoàng đế xa, muốn quản cũng khó.

Thảo Căn chính là một ví dụ, nói gì mà “tự do yêu đương”, kết quả đến nay yêu đứa nào là chia tay đứa đó, chẳng thấy cậu ta có ý định kết hôn, một gã độc thân già nua khiến hai vợ chồng sầu não.

Thạch Đầu sớm định thân, có vợ tương lai ở bên cạnh thay bà quản giáo cậu, bà cũng có thể yên tâm hơn một chút.

“Visa trong một hai năm tới là có thể làm xong, chi phí ra nước ngoài cũng như tiền ăn học sinh hoạt sau này của hai đứa dì Uông sẽ lo hết. Cháu và Thạch Đầu chỉ cần chăm chỉ học hành là được, chuyện tiền nong không phải lo, nếu không đủ tiêu thì cứ hỏi anh Thảo Căn của cháu, Thảo Căn không đưa thì cháu gọi điện về cho dì Uông biết, dì Uông sẽ dạy dỗ nó.”

Bảo Châu: “Dì Uông, không phải vì lý do này đâu ạ.”

“Vậy là vì lo lắng về phương diện nào?” Triệu Mỹ Quân hỏi.

“Cháu…… cháu chỉ là không muốn đi nước ngoài nữa thôi.”

Trước mặt bậc tiền bối Bảo Châu không tiện nói ra lời thật lòng, chỉ có thể tùy tiện nghĩ ra một lý do thích đáng.

Nào là muốn ở bên cạnh phụng dưỡng cha mẹ, không quen với cuộc sống ở nước ngoài, không muốn rời xa quê hương, vất vả lập nghiệp ở nơi đất khách quê người xa lạ……

Cô loạn xạ bổ sung thêm một số lý do, cũng không biết Triệu Mỹ Quân có tin hay không, dù sao vợ chồng nhà họ Uông cũng không dây dưa thêm, hôn sự hỏng thì thôi, coi như là một chuyến thăm hỏi bình thường, nói chuyện phiếm đông tây một lúc rồi mới xách mớ “sính lễ” quý giá về nhà.

Một số đồ ăn thức uống thì để lại đây.

Trong thâm tâm họ vẫn theo đuổi chuyện “môn đăng hộ đối”, nay Bảo Châu từ chối ngược lại làm họ thở phào nhẹ nhõm, phía Thạch Đầu cũng có thể có một lời giải thích.

Đóng cửa lại Trịnh Ngọc Lan liền mắng sa sả vào mặt cô:

“Đầu con bị lừa đá rồi hả? Chuyện tốt như vậy mà con làm hỏng à? Chẳng phải con mở miệng ngậm miệng đều đòi đi nước ngoài sao? Nay cơ hội bày ra trước mắt rồi, mọi thứ không cần chúng ta phải lo lắng, hừ, con hay thật đấy, còn bày đặt ‘thủy thổ không phục’ nữa chứ, mẹ thấy con đúng là có sẵn tính phản nghịch trong người, không làm ngược lại là không chịu được phải không!”

Bảo Châu: “Cha, cha nhìn mẹ kìa, tay con vẫn còn đau lắm đấy.”

Trịnh Ngọc Lan: “Đáng đời! Đã cảnh cáo bao nhiêu lần rồi, bảo con đừng có động vào máy xúc, con thì hay rồi, tâm trí toàn đặt trên đó, thấy không có người là đi lái, không ngã một lần thì không chừa!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.