[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 110
Cập nhật lúc: 16/01/2026 03:08
Ông chủ tiệm vàng tự hào nói: “Chứ sao nữa, có bao nhiêu cô gái đều là bấm lỗ tai ở chỗ tôi đấy? Đây là phương pháp gia truyền của tôi, hiệu quả mà không đau!”
Hai người vì thế mà khen ngợi ông chủ một trận nức nở và hứa sau này sẽ thường xuyên ghé qua.
Ván đã đóng thuyền, không thể lấy cục thịt nào lấp lại được, rút cọng trà ra để nó tự liền lại thì coi như uổng phí cái đau kia, vì vậy mặc dù cha mẹ hai nhà đều mắng các cô một trận nhưng không hẹn mà cùng đều để lại lỗ tai.
Phân Nhi hồi phục rất suôn sẻ, Bảo Châu thì chịu không ít khổ sở.
Ngày thứ hai tai cô đã sưng đỏ đau nhức, ngày thứ ba bắt đầu chảy mủ, dùng cồn i-ốt lau đi lau lại một tháng mới hoàn toàn khỏi hẳn, đáng tiếc là lỗ tai bên trái bị bít lại rồi, chỉ để lại một bên.
Bảo Châu lại rất lạc quan, chỉ đeo một bên khuyên tai trông càng thêm phong cách và thời thượng hơn rồi đấy.
Tiểu Kiệt rất ngưỡng mộ nhưng không dám dẫm lên giới hạn của cha mẹ. Vì vậy sau chuyện này Tiểu Kiệt liền trở thành fan cuồng nhỏ của Bảo Châu.
Toát chút mồ hôi nên Bảo Châu thấy khô miệng quá thế là lại sai bảo: “Chiêu Đệ, rót cho chị ly nước.”
Chiêu Đệ không kiên nhẫn lầm bầm: “Em không đi.”
Bảo Châu thế là gọi to: “Cha, con khát nước, rót giúp con ly nước với.”
Tên thọt đang ngồi bàn làm việc sắp xếp lại sổ sách ngày hôm nay, Trịnh Ngọc Lan thì đang thêu áo liệm, thế là tên thọt gọi vọng lại: “Chiêu Đệ, rót cho chị con đi.”
Tên thọt đã lên tiếng nên Chiêu Đệ chỉ có thể một lần nữa không tình nguyện rót cho cô ly nước ấm, lúc đưa cho cô còn lầm bầm: “Chị đâu phải bị thương cả hai tay, chẳng phải vẫn còn một tay sao?”
Bảo Châu đắc ý: “Đã bảo em rót cho chị từ sớm rồi mà em không nghe, cứ phải để cha lên tiếng.”
“Em cũng đừng có không phục, chị coi như là ân nhân cứu mạng của em đấy, nếu không có chị em đã c.h.ế.t đuối ở ngoài biển từ lâu rồi.”
Chiêu Đệ quay người bỏ đi, cũng không ngâm chân nữa, câu này cô đã nghe không dưới mười lần rồi, tai e là đã mọc thêm lớp kén dày một centimet rồi.
Bảo Châu đang hứng chí thế là một lần nữa khoe khoang về sự dũng cảm năm xưa.
“Tiểu Kiệt, em không biết đâu, sóng biển ngày hôm đó lớn đến mức có thể trực tiếp cuốn người đi xa mấy chục mét! Chị đỡ lấy Chiêu Đệ, nín một hơi mới vào được đến bờ, trong lòng nghĩ cho dù mình có bị c.h.ế.t đuối cũng không được để em gái bị c.h.ế.t đuối! Cuối cùng vất vả lắm mới quay lại được trên bờ, bản thân suýt chút nữa là không thở nổi mà đi đời nhà ma luôn rồi.”
Tiểu Kiệt nịnh hót: “Chị hai thật là vĩ đại!”
Phòng của hai vợ chồng ở tầng hai, thư phòng đặt ở tầng này nên phòng của Tiểu Lệ và Tiểu Dương cũng ở tầng hai, Chiêu Đệ và Tiểu Kiệt ở tầng ba, Bảo Châu thích chỗ cao nên một mình chiếm cứ tầng bốn, ba căn phòng đều bị đồ đạc lộn xộn của cô chiếm lĩnh, chỉ còn căn phòng cuối cùng làm phòng chứa đồ.
Gió đêm rất thanh mát, Bảo Châu ngồi trên ghế gỗ có tựa lưng, tay trái gác trên bậu cửa sổ, xõa tóc ra, mái tóc dài như rong biển tung bay theo gió, cô thảnh thơi nheo mắt lại, dưới đáy mắt phản chiếu “muôn vàn ánh đèn” ở đằng xa.
Vết bớt hình giọt nước màu đỏ ở đuôi mắt phải của cô dường như cũng được phủ lên ánh sáng, đang kể lể tâm tư mờ mịt của thiếu nữ.
Đây chính là căn nhà thô “dang dở” năm xưa, đầu năm nay tên thọt đã trả hết khoản nợ một vạn tệ, khoản nợ còn lại đội trưởng Uông đã trả thay ông, viết giấy nợ và không thu lãi suất.
Tiền nhà và xe đạp cũng được tính vào giấy nợ theo giá đấu thầu.
Những năm qua gia đình đội trưởng Uông không hề động vào căn nhà này, chỉ coi như trông giữ hộ tên thọt. Vì vậy tên thọt bỏ ra chút tiền sửa sang sơ qua một chút rồi dọn vào ở một cách thuận lý thành chương.
Chiếc xích đu trước cửa là do tên thọt tự tay làm, học theo kiểu dáng trên ti vi, dựng mấy khúc gỗ thô làm giá đỡ, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t, rồi dùng hai tấm gỗ vuông dày làm chỗ ngồi, trông cũng ra dáng lắm.
Trịnh Ngọc Lan đã quen với việc lúc rảnh rỗi làm chút đồ thủ công nên sau khi làm đồng xong vẫn sẽ thêu chút áo liệm để kiếm thêm thu nhập cho gia đình.
Thay vì thời kỳ nợ nần, trong nhà chỉ cần sắm thêm một món đồ là bị người ta xì xào bàn tán nên thời gian đó gia đình sống vẫn rất thanh đạm.
Xưởng cán thép trả lương tháng cho công nhân trong làng là một trăm tệ, coi như là mức lương cao ở địa phương, sau khi tổng kết quý sau Tết năm nay hiệu quả tăng 10% so với quý trước nên đã tăng lương thêm 10 tệ cho mỗi công nhân.
Phụ nữ ở lại làng làm ruộng, đàn ông thì lập đội lên xưởng cán thép.
Cũng có nhà muốn tự mình ra ngoài bươn chải, cho thuê ruộng đất, dắt díu cả gia đình lên huyện, lên thành phố mở quán ăn hoặc cửa hàng nhu yếu phẩm hàng ngày...; lại có người gan lớn một mình chạy tới Bắc Kinh và các thành phố lớn khác để bươn chải; hoặc là làm một chiếc xe đẩy nhỏ đi từng làng từng xóm bán chút bánh giầy, kẹo hồ lô, kẹo mạch nha...
Tóm lại là cuộc sống của các gia đình đều ngày càng phát đạt, ngày càng khấm khá hơn.
Vì tên thọt là một trong những cổ đông, cộng thêm những năm nay ông thực sự trả nợ đúng hạn nên mọi người dần dần cũng không còn thù ghét ông nữa, ông vẫn có tiếng nói trong làng. Đáng tiếc là chuyện năm xưa có người tố cáo lên huyện, sau chuyện đó một tháng tên thọt đã bị bãi chức Bí thư Đảng ủy làng.
Bà Vương vẫn còn qua lại với gia đình tên thọt, không phải vì tên thọt không rút kinh nghiệm xương m.á.u mà chỉ vì mỗi tháng bà Vương sẽ trả lại 5 tệ, cho dù là số tiền nhỏ như hạt vừng thì vẫn là tiền, vì vậy hai vợ chồng không làm căng với bà ta, dù sao ngoài lúc trả tiền ra hai nhà cũng không qua lại mấy.
Chỉ nghe nói con trai lớn của bà ta mấy năm trước bị kiện ra tòa, phải ngồi tù hai mươi năm ở tỉnh Hải Bắc.
Chuyện nợ nần nhà bà Vương các cô cũng lười nghe ngóng, chỉ nghe nói tiền của người thân bạn bè bà ta đều có trả, mặc dù giống như phía tên thọt là đang nặn kem đ.á.n.h răng nhưng nể mặt tiền nong mọi người cũng không làm căng với bà ta.
Chỉ là thỉnh thoảng sẽ có người ngoại tỉnh tìm tới, nhà bà Vương giống như chuột chũi vậy, ngày nghỉ đêm làm, thỉnh thoảng bị tóm được mới trả lại một chút tiền, vì vậy cửa sổ trong nhà bà ta đã sớm bị người ta dùng đá ném thủng, hiện nay chỉ là dùng mấy tấm gỗ tạm thời chặn lại.
Xung quanh nhà tên thọt thưa thớt mọc lên vài ngôi nhà mới, nhưng so với khu dân cư tập trung thì vẫn yên tĩnh hơn.
