[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 109
Cập nhật lúc: 16/01/2026 03:07
Tên thọt thở dài, cũng rất đau đầu: “Ngọc Lan, bà bớt lời đi. Con nó không thích thì thôi, nhà mình không có thói quen ép duyên.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Bảo Châu phụ họa.
Chỉ còn hai cha con, tên thọt nghiêm túc hỏi cô nguyên nhân.
Bảo Châu c.ắ.n môi dưới nói: “Chính là không thích thôi, Thạch Đầu trông vừa ngốc vừa khờ, làm đàn em của con thì mới tạm được.”
Tên thọt: “Bảo Châu, con nói thật với cha đi, có phải con vẫn còn tơ tưởng đến cái người tên là ‘Thủy Sinh’ kia không?”
Bảo Châu cáu: “Cái gì cơ! Sao các người ai cũng vậy hết, cứ thích lôi chuyện này ra mà nói, chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi, chuyện lúc nhỏ con sắp quên hết rồi mà các người còn nhắc! Chính là không thích, không thích, không có cảm giác, làm gì có nhiều tại sao như vậy chứ?”
“Được rồi được rồi, cha không nói nữa.” Tên thọt thở dài: “Chỉ là đáng tiếc thôi, con xem nhà họ Uông giúp nhà mình nhiều như vậy, là một gia đình tốt. Nếu có thể kết thành thông gia thì cũng coi như gián tiếp có thêm một con đường về mọi mặt, sau này đợi các con tốt nghiệp xong cũng có thể phân phối công việc tốt hơn một chút.”
“Cha ——”
“Được rồi được rồi, thật sự không nói nữa.”
Cánh tay phải của Bảo Châu bị rạn xương, cần phải bó bột để cố định trong hai tháng, cô không khai Thạch Đầu ra mà chỉ nói là mình không cẩn thận ngã, thế là tên thọt dặn đi dặn lại cô sau này không được phép lái trộm máy xúc nữa.
Tuy nhiên Bảo Châu vẫn như mọi khi chỉ coi như gió thoảng bên tai, giống như những năm nay, hễ đến ngày nghỉ là cô lại lẻn vào các gian xưởng chơi vậy.
Có điều trong xưởng đa phần vừa ngột ngạt vừa nóng nực, nước thép hơn một ngàn độ lúc nóng chảy giống như núi lửa phun trào vậy, vừa nguy hiểm vừa nhàm chán, vì vậy Bảo Châu vẫn thích đứng ngoài lái máy xúc hơn.
Bảo Châu bị treo một cánh tay nên không thuận tiện, buổi tối tên thọt lau mặt cho cô xong lại đun một chậu nước nóng cho cô ngâm chân.
Trong thùng gỗ thêm vỏ cam phơi khô, sau khi nước nóng ngấm ra mang theo hương thơm ngọt ngào thanh khiết.
Chiêu Đệ và Tiểu Kiệt cũng bê một chiếc ghế ngồi đây ngâm chân cùng.
Tiểu Dương thì ngồi trong thư ký đang ôm một cuốn sách truyện tranh để đọc, cậu bé vừa tròn năm tuổi, mới vào mẫu giáo, rất hứng thú với việc đọc sách, dưới sự chỉ dạy của tên thọt đã biết được vài chữ.
Nhà trẻ chính là tiền thân của trường mẫu giáo, đơn giản chỉ là thay đổi cách gọi.
Tiểu Dương mày kiếm mắt sáng, trông không tinh xảo xinh đẹp bằng Tiểu Kiệt nhưng may mà cao ráo, cao hơn hẳn những cậu bé cùng lứa, trông rất chính trực và uy nghiêm.
Cậu bé thích ở một mình, đưa cho một cuốn sách là có thể yên lặng đọc cả ngày, người trong nhà đều nói cậu bé là Văn Khúc Tinh chuyển thế, mấy năm sau gia đình e là sẽ xuất hiện một trạng nguyên đấy!
Đúng lúc đám trẻ trong nhà lần lượt đi học hết nên tên thọt dành riêng một căn phòng làm thư phòng, còn đóng một bộ bàn ghế rộng rãi, kê sát cửa sổ, rất sáng sủa, phía trên treo một chiếc bóng đèn sợi đốt chuyên dùng cho đám trẻ đọc sách viết chữ.
Tiểu Kiệt học hành cũng không tệ, đầu óc linh hoạt, mồm miệng khéo léo, vì vóc dáng thấp bé trông như một b.úp bê sứ nên cũng giống Bảo Châu, đặc biệt được mọi người yêu quý. Chỉ tiếc là cậu bé có chút ham chơi, bài tập sau giờ học không hoàn thành tốt nên chỉ được chín mươi điểm, hiếm khi chạm được tới mức một trăm tròn.
Các giáo viên đều nói đứa trẻ này nếu chăm chỉ hơn một chút nhất định sẽ làm nên chuyện lớn. Năm tới cậu bé sẽ lên cấp hai nên hai vợ chồng không khỏi thắt c.h.ặ.t việc học của cậu bé, không cho phép cậu bé đi chơi tùy tiện nữa.
Chiêu Đệ thì giống như Bảo Châu là một "con mọt sách", lúc tiểu học còn miễn cưỡng đạt mức trung bình, kể từ khi lên cấp hai thì ngày càng xa rời mức trung bình, nay là cách xa mười vạn tám ngàn dặm, miễn cưỡng theo học chỉ để lấy cái bằng tốt nghiệp.
Ba đôi chân chen chúc trong cùng một thùng gỗ, hơi nóng hừng hực nhanh ch.óng tản đi quá nửa.
Bảo Châu sai bảo: “Chiêu Đệ, nước không nóng nữa rồi, em thêm chút nước đi.”
Chiêu Đệ không tình nguyện dẫm đôi dép lê ướt nhẹp múc một gáo nước nóng tới.
“Thoải mái quá ~~~”
Bảo Châu thốt lên một tiếng thỏa mãn.
Tiểu Kiệt hỏi: “Chị hai, tại sao chị không muốn gả cho anh Thạch Đầu vậy? Nhà anh Thạch Đầu giàu có như vậy, chị gả qua đó theo cùng ra nước ngoài sau này chắc chắn sẽ một bước lên mây đấy!”
Bảo Châu lườm cậu một cái, không muốn nói nhiều với đứa trẻ con: “Em thích gả thì em gả đi, chị sẽ kèn trống pháo nổ cho em.”
Tiểu Kiệt chẳng mấy quan tâm nói: “Nếu em là thân con gái thì em đã không ngừng nghỉ mà gả qua đó rồi!”
Từ khi Bảo Châu lên cấp hai đã học được cách nhuộm tóc, bấm lỗ tai, hút t.h.u.ố.c.
Cô chọn màu tím nổi bật rực rỡ nhất, ngày nhuộm xong liền bị Trịnh Ngọc Lan đuổi bắt bắt nhuộm lại màu đen, sau này Bảo Châu dai như đỉa cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý của tên thọt, nhuộm màu tóc nâu thời thượng, nhân tiện uốn xoăn luôn.
Đang lúc nhuộm tóc Bảo Châu nài nỉ thợ cắt tóc nhuộm highlight một lọn tóc, riêng rẽ nhuộm màu tím, lọn tóc đó giấu bên trong chỉ lúc đi học cô mới phơi nó ra.
Nhưng trong một lần gội đầu vẫn bị phát hiện.
Sau một hồi khiển trách, vì diện tích tóc tím nhỏ nên Bảo Châu lại ăn vạ dậm chân, lọn tóc này cuối cùng cũng sống sót dưới lưỡi kéo của Trịnh Ngọc Lan.
Lần đầu tiên thử hút t.h.u.ố.c Bảo Châu đã bị tóm gọn.
Cô mua trộm một bao t.h.u.ố.c, cùng Phân Nhi trốn ở một ngõ cụt học hút, đúng lúc bị một người cùng làng đi ngang qua bắt gặp, hai cô nàng vốn định giải quyết nhanh gọn, kết quả mẹ của hai người giống như chân đạp bánh xe phong hỏa, t.h.u.ố.c mới hút được một nửa đã cầm chổi tới rồi.
Cả hai đều bị đ.á.n.h cho nhảy dựng lên, sau chuyện đó Bảo Châu thực sự không dám hút lấy một hơi nào nữa.
Bấm lỗ tai là thuận lợi nhất.
Trong nhà sợ các cô chưng diện lòe loẹt rồi bị người ta lừa đi nên đều không cho bấm.
Các cô liền tìm một tiệm vàng mỗi người mua một đôi khuyên tai bạc nhờ chủ tiệm giúp bấm lỗ tai.
Chủ tiệm là một người sành sỏi, đúng vào một ngày đông gió lạnh thấu xương, chủ tiệm bảo hai người để lộ tai chạy hai vòng ngoài trời. Đợi tai bị đông cứng lại chủ tiệm lấy hai hạt đậu đỏ nghiền phần dái tai của các cô, da thịt vì thế mà mỏng đi, rồi dùng kim khâu hơ qua hơ lại ba vòng trên ngọn lửa, một hơi đ.â.m thủng điểm đã đ.á.n.h dấu bằng b.út đen, cuối cùng nhét một cọng trà vào lỗ tai là xong việc.
Nhét một tuần là có thể thay khuyên tai rồi.
Trước khi bấm lỗ tai hai người vốn còn lo sẽ rất đau, kết quả quá trình xuyên lỗ tai diễn ra dứt khoát nhanh gọn, chỉ có chút cảm giác bị kim châm một cái thôi chứ không có cảm giác đau đớn như cả cái tai bị đ.â.m xuyên qua.
