[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 19
Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:06
Mọi năm đều quyết toán vào cuối năm, lương thực dư ra tạm thời được lưu trữ trong kho lương. Những gia đình nào không đủ lương thực ăn cũng có thể nộp đơn xin mang công điểm ghi trong hồ sơ đổi thành lương thực mang về trước.
Vì nguyên nhân lương thực giảm sản lượng nên dẫn đến một số người hoang mang lo sợ, mọi người đều sợ lúc trồng lúa mùa vào tháng Bảy lại gặp phải tình trạng này. Thế là đội trưởng Uông quyết định năm nay sẽ tiến hành hai đợt quyết toán lớn, lần lượt ấn định vào cuối tháng này và cuối năm.
Nhà ông Què được chia bảy thạch thóc cộng với hơn một trăm cân khoai lang, một lao động khỏe mạnh ở các gia đình bình thường dùng công điểm nửa năm có thể nhận được hai thạch thóc cộng với hai mươi cân khoai lang. Lấy đơn vị là gia đình, cử ra một người, dùng số công điểm tích lũy được để nhận thóc.
Một số nhà đông miệng ăn, ít người đi làm lụng, ngày thường đã lĩnh đi không ít lương thực, lúc này chỉ có thể trân trối nhìn nhà khác lĩnh. Những nhà có nhiều người đi làm lụng thì lúc quyết toán cũng nhận được không ít thóc.
Những người lười biếng, không đi làm đúng giờ, hoặc số lần đi làm trong một tháng quá ít, theo chế độ thưởng phạt tương ứng cuối cùng nhận được thóc sẽ càng ít hơn. Một số người thậm chí vì tư tưởng sa sút, thái độ lại cực kỳ không tích cực, không hoàn thành được nhiệm vụ đội giao phó, hơn nữa còn gây thiệt hại cho đội, lúc quyết toán thậm chí còn nợ ngược lại công điểm. Đương nhiên công điểm nợ cũng chỉ đợi ngày sau bù đắp lại, đội trưởng Uông sẽ không yêu cầu bọn họ phải mang lương thực ngược lại cho đội.
Gia đình ông Què thuộc hàng ngũ "giàu có".
Lúc lái thuyền giúp các thôn anh em trong thị trấn tưới tiêu đều được tính thêm công điểm, đến lúc đó đến đại đội tương ứng nhận số thóc tương ứng là được, lúc giúp đỡ các thôn ở thị trấn khác tưới tiêu thì thường chỉ nhận chút bánh lễ làm thù lao.
Một số nơi sẽ đem lương thực dư bán thống nhất rồi quy đổi thành tiền công chia cho dân làng, truyền thống của thị trấn Hưng An là phát thóc. Nếu muốn có tiền bạc để mua sắm hàng hóa thì có thể tự mình đem thóc đi bán.
Đa số các gia đình đều bán một phần để lại một phần, số thóc còn lại mỗi nhà tự tiến hành phơi phóng và xay xát.
Do công điểm của ông Què rải rác ở các đội sản xuất trong thị trấn nên ông phải bôn ba qua vài thôn để vận chuyển lương thực.
Một năm trước trong nhà đã mua xe bò, hai vợ chồng đi một chuyến cũng đã mang được thóc trong thôn về. Trịnh Ngọc Lan phụ trách dùng bàn đẩy san phẳng đều thóc, ông Què thì một mình đẩy xe bò lại đi đến các thôn anh em để lĩnh số thóc được chia.
Thôn Ngọc Hà có sân phơi thóc chuyên dụng, mỗi nhà mỗi hộ trong đó đều có bãi phơi cố định, thường thì không có ai xâm phạm, đều là chuyện đã được quy ước ngầm với nhau. Ban đêm đa số là người lớn trong nhà luân phiên trông coi, ban ngày lúc người lớn đi làm lụng thì đổi thành trẻ con đến trông.
Đang đúng kỳ nghỉ hè nên cặp sinh đôi cũng đều ở nhà.
Tiểu Đông không đáng tin, lúc ban ngày thì là Tiểu Lệ và Cao Bảo Châu trông coi. Vì thóc nhà ông Què nhiều nên bãi phơi cũng chia làm hai bên, một chỗ ở trong sân phơi, một chỗ ở ven đường.
"Lũ trẻ có cái ăn mới chăm chỉ."
Ông Què luôn tin tưởng vào điểm này, thế nên mỗi lần đều mua cho hai đứa mỗi đứa một túi lớn đồ ăn vặt. Bảo Châu ăn rất ngon lành, Tiểu Lệ tính tình nội liễm thường xuyên bị Tiểu Đông cướp mất không ít.
Bảo Châu hướng ngoại nên bãi phơi ven đường chia cho cô bé. Cô bé vừa ăn đồ ăn vặt vừa giống như một nhân viên tuần tra đeo băng đỏ, đi đi lại lại kiểm tra rất ra dáng.
Hôm đó vào đúng buổi trưa, vợ của Uông gia là Triệu Mỹ Quân đạp xe vĩnh cửu đi ngang qua, trên tay lái treo một cái túi, trong túi là bát đũa đã ăn xong, bà ấy vừa mới đi đưa cơm ở đội về.
"Bảo Châu, trông thóc đấy à." Triệu Mỹ Quân chống chân dừng lại, lấy ra một cái cốc tráng men, trêu chọc nói, "Gà nhà dì đói rồi, chia cho dì một cốc thóc được không?"
"Dì Uông, dì đem hết bát trong túi ra đây, con đong cho dì đầy ắp luôn, đảm bảo gà nhà dì được ăn no nê!"
Bảo Châu nhiệt tình định lấy bát trong túi ra, Triệu Mỹ Quân sao có thể lấy thật được? Cười nhét cho Bảo Châu một gói bánh quy rồi đạp xe đi mất.
Tuy nhiên Triệu Mỹ Quân vừa mới đạp xe mất hút thì không biết từ đâu xộc ra một thanh niên hơn hai mươi tuổi.
Anh ta cũng móc ra một cái cốc tráng men, đưa về phía Bảo Châu với ý đồ xấu: "Hê, con nhà Què, cho tôi một cốc với nào, gà nhà tôi cũng đói lắm rồi."
Thanh niên này tuy ngũ quan đoan chính nhưng tóc tai bết dầu, quần áo còn bẩn, rõ ràng là đã nhiều ngày không tắm rồi, nụ cười lại gượng gạo trông vô cùng đê tiện.
Đây là con trai út nhà lão Từ tên là Từ Cường, mọi người đều gọi là Cường Tử, cha mẹ nói người nhà họ Từ đều là kẻ xấu, Bảo Châu nhận ra anh ta.
Bảo Châu không chút khách khí từ chối: "Không cho!"
"Nhóc không cho tôi thì tôi sẽ mách cha mẹ nhóc là nhóc đã cho vợ nhà họ Uông bao nhiêu là lương thực." Từ Cường bước qua Bảo Châu rồi múc đầy một cốc thóc, "Cho tôi một cốc thì c.h.ế.t ai, nhỏ tí tuổi đầu mà đã bủn xỉn giống hệt cha nhóc."
"Anh buông tay ra!" Bảo Châu lập tức túm c.h.ặ.t lấy tay anh ta không buông.
Sức lực của trẻ con sao bì được với người lớn? Trông chừng thóc sắp bị cướp mất rồi, Bảo Châu cúi đầu c.ắ.n thật mạnh một miếng vào cổ tay Từ Cường.
Bảo Châu dùng hết sức bình sinh, chớp mắt đã c.ắ.n ra một dấu răng sâu hoắm.
"Địt mẹ nhà mày! Con nhà Què, mày dám c.ắ.n tao! Địt, còn chảy m.á.u rồi! Mày là giống ch.ó à?" Từ Cường giận dữ, vung tay đẩy ngã Bảo Châu, lại ném mạnh cái cốc tráng men xuống đất, xắn tay áo lên định đ.á.n.h Bảo Châu, "Được lắm! Nhỏ tí tuổi đầu mà đã dám ị lên đầu Cường T.ử này, xem lão t.ử có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không!"
May mắn là Triệu Mỹ Quân đạp xe vĩnh cửu quay lại, cất tiếng quát tháo anh ta: "Từ Cường, giờ làm việc không đi ở đội, anh lại ở đây phát điên cái gì đấy?"
"Không có không có, chỉ là đùa nghịch chút thôi ha ha, ra ngoài đi tiểu một bãi, giờ về ngay đây." Thấy người đến là Triệu Mỹ Quân, Từ Cường lập tức thay đổi sắc mặt, gật đầu khom lưng chào hỏi, "Dì Uông dì thực sự là càng ngày càng trẻ đẹp ra đấy ha, đẹp, phóng khoáng! Con về ngay đây, ngay lập tức!"
Bảo Châu bò dậy, không chịu kém cạnh mách lẻo: "Dì Uông, bọn con không có đùa nghịch, cái kẻ xấu này định cướp thóc nhà con!"
Từ Cường trừng mắt nhìn Bảo Châu một cái dữ tợn, lại bị Triệu Mỹ Quân mắng mỏ vài câu sau đó bị cảnh cáo nếu còn làm chuyện như vậy nữa thì sẽ mách lên đội, thế là anh ta cam đoan hết lần này đến lần khác rồi nhặt cốc tráng men lên lủi thủi chạy mất.
Thấy Bảo Châu không sao, Triệu Mỹ Quân dặn dò: "Nếu sau này Cường T.ử còn đến nữa thì nhóc cứ bảo dì Uông, dì Uông mách dượng nhóc, nhất định sẽ khiến cái thứ xấu xa đó không gánh vác nổi đâu."
