[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 20

Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:07

Cái gã lười làm ham ăn này cũng thực sự là đủ ác độc, cái tát đó mà giáng xuống thì đứa trẻ hơn ba tuổi sao chịu nổi? Đánh đến điếc luôn còn là nhẹ đấy! Quay về vẫn phải nhắc nhở lão Uông một câu, bảo ông ấy ngày thường răn đe kẻ này cho hẳn hoi.

May mà bà ấy quên mất chút đồ, quay lại đội để lấy, nếu không hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi!

"Cảm ơn dì Uông ạ!"

Bảo Châu hỏi han vì sao Triệu Mỹ Quân lại quay lại rồi vui vẻ tạm biệt bà ấy, nhìn theo bà ấy đạp xe vĩnh cửu đi mất.

Buổi tối ông Què và Trịnh Ngọc Lan biết chuyện này thì đều vô cùng phẫn nộ, không tránh khỏi việc lại mang chút quà đến nhà họ Uông để bày tỏ sự cảm ơn. Biết Triệu Mỹ Quân đã nhắc chuyện này với lão Uông, Bảo Châu lại bình an vô sự, bớt một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện nên bọn họ cũng không đi tìm Từ Cường gây phiền phức nữa.

Mấy ngày nay nắng gắt, chỉ vỏn vẹn ba ngày thời gian mà thóc đã được phơi khô hoàn toàn.

Xưởng xay xát im hơi lặng tiếng suốt một quý lại hoạt động nhộn nhịp trở lại.

Mỗi nhà mỗi hộ đều vác theo mấy bao thóc đến, máy quạt lúa vận hành không ngừng nghỉ, mọi người đổ thóc vàng óng vào trong, qua lại sàng lọc vài vòng, cuối cùng nhìn thấy gạo trắng phau thì đều lộ ra nụ cười vui sướng.

Lương thực vất vả nửa năm trời, nhà ai nhìn mà chẳng thấy vui?

Nhà ông Què rộng, chọn một căn phòng trống hướng Nam để làm kho, môi trường khô ráo thích hợp để dự trữ lương thực.

Mười ngày sau, dân làng đều lần lượt xử lý xong thóc của mỗi nhà, đội trưởng Uông bèn tổ chức bắt đầu trồng lúa mùa.

Giữa tháng Bảy chính là thời điểm tốt để trồng lúa mùa. Giai đoạn đầu chủ yếu là lật ruộng, những nơi cần tưới tiêu không nhiều, lúc rảnh rỗi ông Què bèn cầm cuốc đi theo dân làng cùng nhau cày bừa đất đai.

Sáng hôm đó, ông Què đi làm ở đội, Tiểu Lệ đi theo Trịnh Ngọc Lan ra chăm sóc đất tự lưu, Tiểu Đông lại không biết chạy đi đâu chơi mất rồi, thế nên Cao Bảo Châu được sắp xếp ở nhà trông Chiêu Đệ.

Bảo Châu vốn đã hẹn với chúng bạn đi mương nước thối câu tôm hùm đất chơi, lúc này bị cưỡng ép ở nhà trông trẻ nên cực kỳ không tình nguyện.

Cô bé vừa dùng chân đung đưa nôi vừa lầm bầm lầu bầu: "Xấu Xí, khi nào em mới lớn đây, mau lớn lên đi, lớn lên rồi em có thể tự mình đi ra ngoài chơi rồi..."

Lúc tâm trạng tốt thì cô bé gọi "em ba", lúc tâm trạng không tốt thì gọi "Xấu Xí", nhưng cha mẹ không cho phép cô bé gọi như sau, nếu bị nghe thấy là sẽ bị mắng, thế nên Bảo Châu đều lén gọi.

Nói xong cô bé lại ghé sát vào Chiêu Đệ, giống như chuyên gia giám định bảo vật mà quan sát kỹ khuôn mặt nó, một lát sau đưa ra kết luận như cũ: "Thực sự là xấu."

Lúc này từ bên ngoài cánh cửa đang mở truyền vào một giọng nói.

"Chị Trịnh có nhà không ạ?"

Bảo Châu bước ra khỏi phòng, bám vào khung cửa thò đầu ra ngoài nhìn thì đối phương đã men theo lối đi bước vào trong rồi.

Đó là một phụ nữ trẻ da dẻ ngăm đen, bà ấy bế một bé trai vài tháng tuổi, mặt mày hớn hở gọi một tiếng Bảo Châu.

"Mẹ cháu đi ra ruộng rồi ạ."

Bảo Châu không quen biết bà ấy, nhưng đối phương có thể gọi ra tên mình thì chắc chắn là người quen trong nhà rồi.

"Không nhớ dì à? Dì là vợ anh Vương đây mà, hồi nhỏ dì còn từng bế nhóc đấy, hồi đó nhóc nghịch ngợm lắm." Người phụ nữ chỉ chỉ vào bụng, cười nói, "Đây này, ngay chỗ này, nhóc tiểu ra khắp người dì. Mấy năm rồi không quay lại, loáng cái đã lớn thế này rồi cơ à, đúng là một cô bé xinh xắn, lớn lên trông đẹp thật đấy!"

Mặc dù từ nhỏ đến lớn không thiếu người khen cô bé xinh đẹp nhưng Bảo Châu vẫn cứ thích nghe, trong lòng sướng âm ỉ, mời người phụ nữ vào nhà còn rót cho bà ấy một cốc nước.

Người phụ nữ cũng không ngồi, liếc mắt cái đã nhìn thấy Chiêu Đệ trên nôi, bế đứa trẻ tiến lại gần: "Đây là Chiêu Đệ phải không? Là một cô bé ngoan ngoãn, thật là biết nghe lời quá đi."

Lúc gặp mặt khen ngợi con cái của đối phương là lễ tiết, thường thì mọi người đều chọn ngoại hình để khen, người xinh đẹp thì khen lên tận mây xanh, người trông bình thường thì khen xinh xắn, người trông không được như ý thì khen dáng người cao, dáng người lại không cao thì khen trầm tính, ngoan ngoãn, thực sự trông xấu xí không thể dối lòng được thì nhặt những từ như thông minh, hoạt bát để khen.

Dù sao mọi người cũng chỉ là tâng bốc nhau thôi, con nhà mình thế nào chẳng lẽ mình còn không rõ sao?

Từ lúc vào nhà, sự chú ý của người phụ nữ đều dồn vào người Chiêu Đệ, vài lần Bảo Châu muốn bắt chuyện với bà ấy, lặp lại vài câu bà ấy mới nghe thấy, sau khi trả lời lấy lệ thì lại ghé sát Chiêu Đệ cười cười nói nói.

Người phụ nữ bế bé trai nhà mình, đỡ lấy khuỷu tay nó rồi nhẹ nhàng đè lên người Chiêu Đệ: "Chiêu Đệ này, đây là anh Cẩu Tử, Cẩu T.ử cũng nhìn cho kỹ vào, đây là em gái Chiêu Đệ của con đấy."

Hai đứa trẻ dán sát vào nhau giống như bánh quang bình vậy, chỉ thiếu chút rau kẹp ở giữa nữa thôi.

Người phụ nữ thỉnh thoảng còn nhìn ra phía cửa, lúc chạm phải ánh mắt của Bảo Châu thì còn cố tình cười một cái.

Bảo Châu cảm thấy bà ấy có chút chột dạ, dáng vẻ bà ấy bế đứa trẻ chơi với em ba cũng khiến Bảo Châu cảm thấy kỳ quái.

Bảo Châu vốn là người thẳng tính nên lập tức đẩy bé trai kia ra, tuổi lên ba cũng chẳng hiểu chừng mực là gì, một cái tát giáng xuống mặt bé trai, người phụ nữ không kịp đề phòng lùi lại mấy bước mới đứng vững được, bé trai trong lòng bị dọa phát khóc nức nở.

Người phụ nữ tức điên lên, nhìn vết bàn tay đỏ ch.ót trên mặt bé trai mà xót xa, giơ cao tay định tát vào mặt Bảo Châu: "Hải dà, cái con nhóc lòng lang dạ thú này, nhỏ tí tuổi đầu mà đã định mưu hại em trai! Xem hôm nay dì có thay cha mẹ nhóc dạy dỗ nhóc một trận không!"

Bảo Châu hét lớn: "Nó mới không phải em trai cháu!"

Bóng đen cao lớn phủ xuống, Bảo Châu phản xạ có điều kiện ôm đầu ngồi thụp xuống.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chỉ nghe thấy từ cửa truyền vào giọng nói đanh đá của Trịnh Ngọc Lan: "Bà là cái thá gì mà dám thay tôi dạy dỗ con gái tôi?!"

Chương 9 Hội Đèn

Tục ngữ có câu "áp nhi t.ử" (đè con trai), chính là dùng bé trai mới sinh để đè lên con của kẻ thù, ý muốn nguyền rủa đối phương không sinh được con trai nữa, kẻ không có tâm địa rắn rết thì không làm nổi cái chuyện tổn thọ này.

Trịnh Ngọc Lan vừa khéo quay về nhìn thấy, bất kể lời xưa này là thật hay giả, Trịnh Ngọc Lan người đã liên tiếp sinh hai cô con gái không khỏi bốc hỏa, tát trả lại một cái thay con gái rồi lại vung chổi quét lên người mụ ta, quét mụ ta ra tận cửa.

Bảo Châu biết mình đã làm sai chuyện, giống như chim cút đứng bên cạnh nôi của Chiêu Đệ.

Trịnh Ngọc Lan nhớ lại cái dáng vẻ nhát gan lúc nãy của cô bé lại thấy bực mình, quay sang lại dạy dỗ Bảo Châu một trận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.