[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 210
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:26
...
Ngày hôm sau Bảo Châu vừa ngủ dậy thì Bát Vạn đã đến.
Bát Vạn xoay quanh Bảo Châu một vòng thấy đúng như lời cô nói không có gì đáng ngại, Bát Vạn lập tức kéo Bảo Châu ngồi xuống bệ đá nói: "Tôi đã bảo cô phúc lớn mà, tên lại vừa có 'Bảo' vừa có 'Châu', chỉ riêng cái tên này đặt đã thấy đầy mùi ngọc ngà châu báu rồi, làm sao các vị thần tiên không ban phước lành xuống được!"
Sau khi tâng bốc một hồi, Bát Vạn trêu chọc: "Cô không biết đâu, tối qua chồng cô oai phong thế nào..."
Bát Vạn khoa chân múa tay mô tả, Bảo Châu lúc này mới biết tối qua nhân lúc cô đã ngủ say Thủy Sinh đã đến nhà bà Trương một chuyến.
Nghe nói Thủy Sinh đã đá hỏng một cánh cửa gỗ nhà người ta, đồ đạc cũng đập phá tan nát, còn làm kinh động đến cả tộc trưởng, cuối cùng ba bà cháu phải quỳ trên mặt đất khóc lóc t.h.ả.m thiết xin lỗi, chuyện này mới coi như xong.
Trước khi đi Thủy Sinh còn ném hết số t.h.u.ố.c bổ mà đối phương tặng để tạ lỗi ngược trở lại.
Bát Vạn nói chuyện xưa nay mười phần thì chỉ có ba phần thực bảy phần hư, một chút chuyện vặt vãnh cũng có thể được cô ta kể thành chuyện kinh thiên động địa.
Bảo Châu nửa tin nửa ngờ, không bày tỏ quá nhiều.
Nhưng khi gặp bà Trương, đối phương không chỉ gật đầu khom lưng với cô mà còn chủ động muốn tặng cô cây linh chi rừng đào được trên núi ba năm trước, ngay cả Lừa Nhỏ vốn nghịch ngợm như khỉ hoang ngày thường hễ nhìn thấy cô từ xa là vội vàng lẩn vào trong nhà hoặc chạy đi mất hút.
Thủy Sinh giấu cô chắc là không muốn cô phân tâm, vì thế Bảo Châu cũng không hỏi anh.
Chỉ là dựa theo mô tả của Bát Vạn, mỗi khi tưởng tượng ra cảnh tượng này khóe môi Bảo Châu đều không tự chủ được mà cong lên.
Thủy Sinh luôn có thể mang lại bất ngờ cho cô vào những lúc không ngờ tới.
Sau khi Bảo Châu từ bệnh viện trở về, Vương Chi Phượng đã mang đến một giỏ trái cây, sau đó cô ta không còn để con một mình ở nhà nữa mà thỉnh thoảng lại dắt đến nhà Lương Lão Thử.
Vì lý do của Vương Chi Phượng vốn dĩ không mấy mặn mà với hai đứa cháu nội là Lương Lão Thử, do giấc mộng cháu trai tan vỡ ở chỗ Bảo Châu nên hiếm khi sủng ái hai đứa cháu nội, thường xuyên dắt chúng đến cửa hàng bách hóa mua đồ ăn không nói, còn thay phiên nhau bế chúng đút cơm, kéo theo cả bé Táo cũng được hưởng lây không ít.
Bất kể Vương Chi Phượng làm vậy là để không làm phiền Bảo Châu hay là "thừa cơ xông vào" để chiếm lấy cảm tình của bố chồng thì bước đi này của cô ta cũng được coi là một người thông minh.
Ăn hết ba ngày t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i Bảo Châu không còn cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào nữa.
Một tuần sau Thủy Sinh một mình lên bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm về, bác sĩ đã xem qua tất cả đều bình thường.
Theo lời dặn của bác sĩ, Bảo Châu cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không được để bị dọa sợ nữa hoặc làm việc quá sức, nếu không đã từng có một lần bị ra m.á.u, nếu lại bị kích thích nữa thì nhẹ sẽ khiến t.h.a.i tượng không ổn định, nặng sẽ dẫn đến sảy thai.
Lúc đầu theo lời thỉnh cầu khẩn thiết của người chủ thầu sảng khoái ở trấn Long Điền kia Thủy Sinh đã đi xem địa hình.
Yêu cầu của chủ thầu không nhiều, là một căn nhà khá đơn giản, giá đưa ra lại cao, Thủy Sinh vốn có ý định nhận lấy, định về bàn bạc với Bảo Châu rồi mới quyết định, nhưng qua chuyện này anh dứt khoát từ chối, chuyển tay nhận một công trình khác trong cùng làng.
Thủy Sinh thậm chí không để Bảo Châu làm bất cứ việc gì nữa, bữa phụ sáng chiều vốn định để chủ thầu chuẩn bị, kết quả anh vừa mới bàn bạc xong với chủ thầu thì Lương Lão Thử không biết lấy tin tức từ đâu đã tìm đến cửa nói việc này Lưu Phượng Hà có thể làm.
Lưu Phượng Hà rất sẵn lòng, từ vài năm trước bà chỉ trồng đơn giản một ít rau đủ cho nhà mình ăn, không mang lại thu nhập cho gia đình nên địa vị trong nhà ngày càng thấp, sống như một cái bóng, tìm được việc làm ngược lại khiến bà không còn thấy bất an nữa.
Thế là bữa trưa Lưu Phượng Hà cũng bao thầu luôn.
Mỗi tháng Thủy Sinh thanh toán tiền công cho Lưu Phượng Hà theo giá thị trường, sau lưng anh còn lén lút dúi thêm cho mẹ mình một khoản nữa.
"Mẹ, tiền này mẹ cất đi đừng để bố phát hiện, có gì muốn ăn hay thiếu gì thì tự mua."
Kết quả mỗi đến ngày phát lương Lưu Phượng Hà vừa về đến nhà là số tiền này đều bị Lương Lão Thử đứng đợi sẵn lục soát sạch sành sanh.
Tay nghề của Lưu Phượng Hà không tệ, lúc đầu các công nhân đều khen ngợi hết lời, nhưng mới qua một tuần chất lượng cơm canh đã tụt dốc không phanh, cơm trắng vừa đen vừa cứng, thịt lợn là những mẩu vụn thừa, rau củ là loại rau không tươi bán giá rẻ khi chợ tan...
Các công nhân không dám nói nhưng Thủy Sinh nhìn thấu cả, nghĩ cũng biết tiền mua thức ăn đã bị bố anh xà xẻo rồi, anh lại không tiện trực tiếp tìm bố nói chuyện này, thế là anh tăng lương làm cơm lên gấp rưỡi, nói là muốn cải thiện bữa ăn cho công nhân, lúc này cơm canh mới trở lại như lúc ban đầu.
Suất ăn của t.h.a.i p.h.ụ cho Bảo Châu là do Thủy Sinh tự mình chuẩn bị, bữa sáng nấu cháo gà, cháo khoai lang hoặc sữa đậu nành kèm theo một quả trứng; bữa trưa kết hợp cả món mặn và món chay, mỗi ngày thay đổi thực đơn xoay quanh đủ loại hải sản, các loại thịt và rau củ, các loại canh hầm cũng có tới hơn chục loại; bữa tối không nên ăn quá thịnh soạn nếu không sẽ khó tiêu hóa nên so với bữa trưa thì đơn giản hơn một chút...
Sau này không biết là do miệng Bảo Châu bị nuôi đến mức kén chọn hay do tuần t.h.a.i ngày càng lớn dẫn đến ăn uống không ngon miệng, mỗi bữa cô ăn lượng chưa đầy một phần ba so với trước đây.
Thế là Thủy Sinh đi khắp nơi hỏi thăm những người già, lại chạy một chuyến về làng Ngọc Hà hỏi ý kiến bố mẹ vợ, còn đuổi theo đến tận nhà bác sĩ Mã... Sau khi đảm bảo các nguyên liệu ghi trong sổ tay t.h.a.i p.h.ụ có thể ăn được, anh bắt đầu làm cho Bảo Châu những món ăn kỳ lạ.
Ếch đá hầm linh chi, bồ câu hầm hoài sơn, cá nheo núi hầm táo...
Ếch đá hoang dã một cân lên tới hai trăm đồng, nhiều người ở các làng đêm đến đội đèn chiếu sáng trên đầu lên tận các khe suối trong rừng sâu để bắt ếch đá, sau đó bán lại giá cao trên thị trường đen.
Huyện Hòa Thái có một ngôi làng nhỏ xây dựng trang trại nuôi ếch đá, giá ếch đá nuôi nhân tạo chỉ bằng một nửa so với hoang dã nhưng so với giá các loại thịt khác trên thị trường thì vẫn rất cao.
Thịt ếch đá thơm ngon có giá trị dinh dưỡng cực cao, có công dụng chăm sóc sức khỏe bổ âm tráng dương, vì thế ở các thành phố lớn như thành phố Phúc An đặc biệt được giới nhà giàu săn đón.
Đặc biệt là ếch đá hoang dã trên thị trường đen thậm chí có thể bán được mức giá cao ba trăm đồng một cân.
Thủy Sinh đương nhiên sẽ không đi nhúng tay vào chuyện rắc rối này, bác sĩ Mã đã nói rồi giá trị dinh dưỡng của ếch đá hoang dã và ếch đá nuôi không chênh lệch là bao, người giàu săn đuổi ếch đá hoang dã đều là do tâm lý hư vinh làm loạn mà thôi.
