[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 22
Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:07
Hoa Hoa mỗi ngày như một cái đuôi nhỏ bám theo Bảo Châu, đuổi cũng không đi, thế nên khi Bảo Châu đi đưa cơm, đều phải dùng dây thừng buộc tạm nó vào một bệ đá.
Dần dần Bảo Châu cũng chẳng thích đi đưa cơm nữa, mỗi lần bị ép đi đều nước mắt nước mũi giàn giụa, trông thật đáng thương.
Tuy nhiên ngày vui ngắn chẳng tày gang, Hoa Hoa lớn lên theo hướng ngày càng “bụi bặm”. Bộ lông trắng tinh lại xen lẫn mấy túm lông vàng, đôi tai cũng càng lúc càng to, to đến mức chiếm nửa cái mặt ch.ó, lúc nào cũng dựng đứng lên như hai cột chống trời. Bộ lông ch.ó vốn xù xì giờ lại thưa thớt như cái đầu hói của cha cô, lại còn bết dính vào da.
Có lẽ do đang tuổi lớn, thịt không theo kịp tốc độ phát triển của xương, nhà cũng chẳng để nó đói nhưng trông nó vẫn gầy trơ xương. Hoa Hoa lại không ưa sạch sẽ, suốt ngày bẩn thỉu, một tháng tắm mấy lần cũng không chịu nổi cái sự nghịch ngợm của nó, trông nó còn giống ch.ó hoang hơn cả ch.ó hoang trên phố.
Đây đúng là kiểu “đốt cháy nhan sắc” để trưởng thành mà! Chồng thọt nói mẹ nó là một con ch.ó ta thuần chủng rất đẹp, ch.ó mẹ đi phối giống lung tung, ông cũng không biết chú ch.ó nhỏ vốn đáng yêu như vậy mà chưa đầy một tháng sau đã biến thành cái đức hạnh này.
Bảo Châu nhìn nó cũng thấy sầu. Trịnh Ngọc Lan trêu bảo vứt con ch.ó xấu xí này đi, rồi đi ôm một con khác xinh đẹp về, Bảo Châu không chịu, chỉ bảo “Hoa Hoa có xấu nữa thì vẫn là Hoa Hoa cục cưng của con!”.
Còn biết làm sao được, cứ nuôi thôi. Xấu Xấu (em trai Bảo Châu) xấu như thế, cha mẹ chẳng phải vẫn nuôi đó sao?
Tuy nhiên, dắt Hoa Hoa ra ngoài chẳng thấy nở mày nở mặt chút nào, nó trở thành trò cười trong mắt đám bạn nhỏ và bà con lối xóm.
“Anh T.ử (tên gọi ở nhà của Bảo Châu), em ôm ở đâu về con ch.ó xấu xí thế này?”
“Ha ha ha, nhìn lông trên đầu nó kìa, dựng ngược lên rồi ha ha ha, đồ xấu xí, lại đây, lulu, chị có đồ ăn này, lại đây mau!”
“Con ch.ó này đúng là vừa xấu vừa hẹp hòi ha, nhìn kìa nhìn kìa, nó còn sắp c.ắ.n người đến nơi rồi cơ đấy.”
…
Vì thế, Bảo Châu tức giận cãi nhau với rất nhiều người, thậm chí còn tóm được một cậu nhóc chơi khá thân, đ.á.n.h cho một trận tơi bời mới hả giận.
Bảo Châu cũng dần không thích dắt Hoa Hoa ra ngoài chơi nữa, nhưng con ch.ó này rất tinh khôn, mỗi lần Bảo Châu lén lút lẻn ra ngoài, nó đều có thể bám theo ngay lập tức.
Sau khi thu hoạch xong vụ lúa muộn không lâu thì mùa đông tới.
Mùa đông năm nay lạnh sớm, mọi năm dù trên lịch đã bước vào mùa đông nhưng làng Ngọc Hà nằm ở phương Nam thường phải chậm hơn một tháng mới lác đác có người mặc áo bông hoa.
Ngay sau đó là sắp đến Tết, vì vụ đông thu hoạch tốt, lương thực tuy không tăng sản lượng nhưng so với mọi năm cũng tương đương, coi như mức bình thường, ít nhất là tốt hơn nhiều so với việc giảm sản lượng của vụ trước, vì thế khắp nơi đều tràn ngập không khí vui tươi.
Chợ trên huyện từ sớm đã bày bán đồ Tết, đèn l.ồ.ng đỏ treo cao, khắp nơi còn buộc những dải lụa đỏ rực rỡ.
Những người bày sạp hàng đến sớm hơn bình thường một tiếng, khi gà còn chưa gáy đã đứng đây mời chào khách hàng.
Chồng thọt đẩy chiếc xe kéo, chất lên hơn mười bao gạo tích trữ trong nhà, lại dắt theo một xấp tiền và phiếu đầy ắp, dẫn theo Bảo Châu lên huyện.
Bảo Châu ngồi trên đống lương thực chất cao ngất, mặc áo bông hoa, đội mũ đầu hổ, vừa ăn kẹo đường vừa chảy nước miếng tưởng tượng về đủ loại món ngon trong chợ.
Mỗi năm trước Tết Nguyên đán, chồng thọt đều chỉ dẫn Bảo Châu lên chợ. Phiếu vải, phiếu thịt của cả nhà dùng không hết thì sang tay bán cho ông chủ cửa hàng may mặc, thêm ít tiền nữa là có thể sắm được quần áo mới cho ba đứa trẻ.
Nhà nước mỗi năm đều giới hạn số lượng các loại phiếu phát cho mỗi người, dưới quê nghèo đa số dùng không hết. Nhưng trên thành phố thì khác, dù người không có cơm ăn cũng không ít nhưng người giàu cũng rất nhiều, khi thiếu phiếu họ sẽ trả giá để mua. Ông chủ sang tay bán lại, không những lôi kéo được khách hàng cho tiệm mà còn kiếm được chút tiền chênh lệch.
Mỗi lần cũng chẳng cần hỏi kích cỡ, chỉ cần Bảo Châu đứng im như cái cột điện ở đó, đối chiếu với chiều cao vóc dáng của con bé, tăng thêm khoảng mười centimet là mua được kích cỡ cho cặp song sinh.
Mọi năm đều là chồng thọt cõng Bảo Châu đi bộ một mạch lên huyện, năm nay lại đẩy một xe đầy lương thực là bởi vì, gia đình quyết định mua một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng.
Xe đạp niêm yết giá 150 tệ, rất đắt đỏ, đại đa số lao động khỏe mạnh dưới quê một năm cũng không kiếm nổi số tiền này. Ngay cả khi có tiền, hầu hết mọi người cũng không nỡ chi vào đây, thế nên cả làng Ngọc Hà chỉ có nhà đội trưởng Uông mua.
Nhưng có phương tiện đi lại này, đi lại giữa các làng xã rất thuận tiện, không những tiết kiệm được không ít thời gian mà sau này đợi lũ trẻ lên huyện học cấp ba, vận chuyển hành lý cũng dễ dàng. Nói một cách nông cạn hơn, khi đèo lũ trẻ đi hóng gió, cả trẻ con lẫn người lớn đều có thể oai phong một chút.
Nhà chồng thọt đã thèm muốn chiếc xe đạp từ lâu lắm rồi, may mà mấy năm nay trong nhà để dành được hơn một trăm tệ, lấy lương thực năm nay bù vào tiền xe đạp, sang năm cũng không sợ húp gió tây bắc.
Nghe nói sắp mua xe đạp, Bảo Châu cũng rất phấn khích, quãng đường đi hơn một tiếng đồng hồ chỉ nghe thấy con bé lảm nhảm về chiếc xe.
Chồng thọt chân tay không tiện, gặp đoạn đường dốc đẩy không nổi, Bảo Châu liền nhảy xuống xe, giúp cha cùng đẩy.
Dù trên thị trấn cũng có chợ nhưng quy mô không lớn, chủng loại hàng hóa lại không nhiều, gặp dịp lễ lớn như Tết Nguyên đán, người dân khắp các làng xã đều chọn đến khu chợ trên huyện xa hơn để mua sắm.
Vừa vào đến chợ, chồng thọt liền phi thẳng đến điểm bán xe đạp hiệu Phượng Hoàng. Ông chọn ngay mẫu mới nhất, đạp thử vài vòng trong tiệm, kiểm tra tỉ mỉ xích, phanh, lớp sơn cùng mọi bộ phận khác, sau đó chồng thọt chốt mua luôn.
Hơn mười thạch lương thực vừa đủ để trả tiền xe đạp, chồng thọt giúp nhân viên bê hơn mười thạch lương thực vào trong tiệm, lại móc từ túi khâu bên trong ra 15 tờ “phiếu cung ứng hàng hóa”. Vì còn phải mua sắm đồ Tết nên tạm gửi xe đạp và xe kéo lại tiệm.
Hai cha con vui vẻ đi dạo khắp chợ, mua xong áo bông mới cho ba đứa trẻ, lúc về còn xách theo không ít đồ Tết, bao gồm thịt lợn và đủ loại quà bánh.
Xe kéo được buộc bằng dây thừng vào ghế sau xe đạp, mọi đồ đạc đã mua được đặt lên xe kéo, Bảo Châu ngồi trên thanh ngang của xe đạp, hai cha con hăm hở đạp xe về nhà.
Trước đêm giao thừa là ngày 24 tháng Chạp, gọi là “Tết ông Công ông Táo”, cũng là một ngày lễ cực kỳ quan trọng trong năm.
Giữa phương Bắc và phương Nam có chút khác biệt nhỏ, phương Bắc chọn sớm hơn một ngày vào ngày 23 tháng Chạp để đón Tết ông Táo.
