[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 249

Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:39

……

Bảo Châu không bận tâm, những kẻ ghen ăn tức ở cô không quản nổi, những kẻ thối mồm thì dù có nhổ lưỡi họ ra họ vẫn có thể dùng đôi tay mà khua khoắng nói ra nói vào.

Tuy nhiên hễ ai dám múa mép trước mặt cô, hoặc lúc có mặt cô mà họ giả vờ thầm thì nhưng thực chất lại dùng giọng điệu không lớn không nhỏ vừa đủ cho cô nghe thấy để khiêu khích thì Bảo Châu sẽ mắng lại ngay trước mặt ——

“Mụ tám, mụ tám đang nói gì đấy?”

“Mụ tám ơi, chồng mụ đã xây biệt thự lớn cho cha vợ mụ chưa? Rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con của chuột thì biết đào hang, con mụ sau này chắc là phải cùng chồng mụ đi chăn bò rồi nhỉ?”

……

Những kẻ khua môi múa mép thường bị Bảo Châu mắng cho á khẩu không trả lời được, lâu dần trong vòng một dặm mà có bóng dáng Bảo Châu là họ tuyệt đối không dám bình phẩm nửa lời.

Hai năm qua Thủy Sinh vẫn dành phần lớn thời gian ở Hòa Thái làm công trình.

Quyền Hội Nho dã tâm không nhỏ, cửa hàng phân phối trực tiếp rượu Mao Đài trong khu thực nghiệm vừa hoàn thành, ông ta lại mua thêm một mảnh đất lớn bên ngoài khu thực nghiệm, định xây dựng một nhà máy chế biến rượu Mao Đài quy mô lớn tại đây, ngoài việc cung cấp trực tiếp cho cửa hàng ở Hòa Thái còn có thể cung cấp cho toàn bộ các cửa hàng phân phối trực tiếp rượu Mao Đài trong tỉnh Phúc Bình.

Những năm gần đây Công ty TNHH Rượu Mao Đài Phúc An dưới tên Quyền Hội Nho có khoản đầu tư lớn nhất là vào quảng cáo tiếp thị.

Trên tivi, các đài truyền hình lớn nhỏ đều có quảng cáo rượu Mao Đài, mời nữ ca sĩ đang nổi tiếng Lệ Diễm Quân làm đại diện thương hiệu.

“Tết năm nay không nhận quà, nhận quà chỉ nhận Phúc An Mao.”

Câu khẩu hiệu quảng cáo quen thuộc này lại càng nổi tiếng nhanh ch.óng, không chỉ vang vọng khắp phố lớn ngõ nhỏ mà những đứa trẻ đuổi nhau dọc đường cũng lấy câu nói này làm câu cửa miệng mà hát.

Quyền Hội Nho quyết định ngay lập tức tuyên truyền về dự án “Triển lãm các loại rượu nổi tiếng quốc tế” đã kết thúc vài năm trước, cùng với các cửa hàng phân phối trực tiếp rượu Mao Đài sắp khởi động ở khu thực nghiệm ngành nghề mới Hòa Thái.

Sau khi mở rộng tầm nhìn đã thu hút được không ít đại lý tham gia, giúp các cửa hàng phân phối trực tiếp rượu Mao Đài nở rộ khắp tỉnh Phúc Bình như ý nguyện.

Thậm chí đầu năm nay còn có một thương nhân từ vùng sông Kim Long phương Bắc ký hợp đồng nhượng quyền chuỗi cửa hàng với ông ta.

Để thống nhất quản lý toàn cục, Quyền Hội Nho đã xây thêm các chi nhánh công ty ở mỗi khu vực thành thị, Thủy Sinh vì vậy hai năm qua không ít lần phải đi cùng Quyền Hội Nho.

Công trình nhiều cái này tiếp nối cái kia, vì vậy Thủy Sinh bàn bạc với Quyền Hội Nho cứ giữa hai công trình thì cho công nhân nghỉ nửa tháng.

……

Hôm nay là ngày Thủy Sinh về nhà.

Ân Ân từ sáng sớm đã gọi Bảo Châu thức dậy: “Đón ba ba.”

Ân Ân ngồi xổm trên giường, kéo qua kéo lại Bảo Châu mười mấy lần, Bảo Châu cuối cùng cũng chịu thua mà vén tấm chăn mỏng lên, lộ ra khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi vì bị hầm nóng.

Đang là tháng Năm, mùa mưa phùn, nóng lạnh giao thoa.

Hôm nay thời tiết khá tốt, Bảo Châu kéo rèm cửa, mở cửa sổ ra, ánh nắng ấm áp tràn vào phòng.

Bảo Châu chọn cho mình một chiếc váy xòe tay bồng dài màu xanh đậm, khoác thêm một chiếc khăn choàng màu hồng nhạt.

“Mẹ ơi, con cũng muốn mặc váy váy.” Ân Ân chỉ vào một chiếc váy nhỏ màu hồng treo trong tủ quần áo nói.

Bảo Châu phớt lờ lời bé, chọn một chiếc áo len ấm áp tròng vào người bé.

Ân Ân lập tức nguậy người ra nhưng tay chân ngắn ngủn lại không có cách nào tự mình cởi áo len ra để thay váy.

“Ngứa, áo len ngứa ngứa.”

Lúc Bảo Châu rửa mặt cho Ân Ân, bé vẫn như mọi khi dùng hai tay bịt c.h.ặ.t lấy cổ.

Bảo Châu vẫn còn đang ngái ngủ, vắt khô khăn mặt, tùy ý rửa mặt cho bé, kết quả chiếc khăn ẩm chạm vào cái cổ không bịt kín được của Ân Ân, bé lập tức khóc òa lên.

“Không đâu… không rửa cổ cổ, không… không rửa cổ cổ ——”

Bảo Châu lười để ý đến bé, vội vàng rửa mặt cho mình rồi trang điểm nhẹ.

Lúc đi tất cho Ân Ân, bé lại chê cộm chân, giậm chân đi đôi xăng đan nhựa xoay vòng vòng rồi lại bắt đầu khóc.

Bảo Châu hết nhịn nổi, lôi cành tre ra đ.á.n.h cho bé một trận, bé lúc này mới ngoan ngoãn thu mình trong góc tường, bĩu môi thút thít, đáng thương nhìn Bảo Châu, miệng lẩm bẩm: “Mẹ lại đ.á.n.h Ân Ân, mách ba ba, lại đ.á.n.h Ân Ân rồi.”

Ân Ân thông minh lại ngoan ngoãn nhưng chỉ có một điểm khiến đôi vợ chồng rất đau đầu.

Mỗi ngày ngủ dậy Ân Ân đều vì ba việc rửa mặt, mặc quần áo, đi tất mà dỗi hờn, chẳng qua là cảm thấy áo len tất mới mặc vào xù xì ngứa ngáy, cổ ướt át khó chịu, nói ngọt nói nhạt đủ kiểu, đôi vợ chồng thay phiên nhau ra trận mà vẫn không sửa được cái thói xấu này của bé.

Vì vậy Bảo Châu đành mỗi ngày bưng lên một bát món ăn gia truyền “Măng tre xào thịt”.

Cơn khóc vừa qua Ân Ân lại lập tức hoạt bát ngay, bé kéo Bảo Châu định đi đón Thủy Sinh ở cổng thôn.

“Ba con đến trưa mới về cơ, đi sớm thế làm gì để mà hít bụi à?”

Bảo Châu dắt Ân Ân lên phố ăn bánh canh (Oản biên) và quẩy, Bảo Châu xin ông chủ một cái bát nhỏ, dùng thìa dầm nát bánh canh ra rồi mới để Ân Ân tự ăn.

Trong quán có ba bà lão đều đang dắt cháu đến đây ăn sáng, họ chỉ gọi một bát mọc hoặc mỳ trộn rồi cho cháu ăn hết, sợ cháu không nhai nát được nên tự mình nhai nát rồi mới nhả vào thìa bón cho cháu.

Bảo Châu nhìn mà thấy khó chịu cả người, rất nhiều gia đình ở thôn Ngọc Hà cũng thích mớm cơm kiểu này, cũng may cha mẹ cô chưa bao giờ mớm cơm cho cô.

Ân Ân ăn chậm, Bảo Châu trả tiền xong liền để bé một mình ở đó từ từ ăn, còn mình thì xách giỏ rau vào chợ.

Sau khi mua về một đống thịt rau, Ân Ân vẫn còn lại vài miếng chưa ăn xong, thế là Bảo Châu giật lấy cái bát, vét nốt vài miếng cuối cùng vào chiếc thìa sứ, đút một miếng to vào miệng Ân Ân.

Bà chủ quán khen ngợi: “Ngoan lắm cơ, tôi hỏi có cần bón không thì con bé cứ xua tay nói ‘không cần không cần’, tự mình ôm bát ăn ngon lành.”

Lúc đi ngang qua cửa tiệm tạp hóa, Bảo Châu tiện tay mua một gói bánh “Tai mèo”.

Bảo Châu khoác giỏ rau ở khuỷu tay, dưới ánh mắt nóng rực của Ân Ân, cô chẳng hề có áp lực tâm lý nào mà xé bao bì ra, ăn “rôm rốp” cực kỳ ngon lành, chẳng hề có ý định chia cho Ân Ân một miếng nào.

Ân Ân: “Mẹ ơi, có thể cho con ăn một cái không?”

Bảo Châu ngồi xổm xuống, chỉ vào chữ trên bao bì, nghiêm túc hỏi: “Có biết trên này viết chữ gì không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.