[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 250
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:39
Ân Ân lắc đầu.
Bảo Châu: “Trẻ con không được ăn, ăn vào sẽ bị đau bụng.”
Ân Ân: “Mẹ ăn thì không sao ạ?”
Bảo Châu: “Đúng vậy, mẹ là người lớn rồi, người lớn thân cường thể tráng, không bị đau bụng đâu. Cũng không phải mẹ không muốn cho con ăn, mẹ đều là vì tốt cho con thôi mà.”
“Một, hai, ba.” Ân Ân nghiêm túc chỉ vào bao bì nói, “Mẹ ơi, đây là ba chữ mà, sao mẹ lại nói nhiều nhiều thế?”
“…” Bảo Châu đặt lòng bàn tay mình lên tay bé, cưỡng ép chỉ ba chữ thành mười hai chữ: “Trẻ, con, không, được, ăn, ăn, vào, sẽ, bị, đau, bụng, đấy.”
Bảo Châu hỏi vặn lại: “Có phải mười hai chữ không?”
Ân Ân ngây ngô gật đầu, sau khi chép miệng hai cái liền nói: “Thơm quá đi, Ân Ân không sợ đau bụng, Ân Ân có thể ăn một miếng không?”
Bảo Châu: “… Không được!”
Ân Ân ấm ức nói: “Dạ được rồi.”
Về đến nhà Ân Ân liền kêu ngứa vùng dưới, Bảo Châu đang bận chuẩn bị một bữa thịnh soạn cho Thủy Sinh nên hét lên: “Con tự gãi đi.”
Lát sau Ân Ân lại chạy vào bếp tìm Bảo Châu, Bảo Châu đành ngồi xổm xuống gãi giúp bé một chút: “Đã bảo con đừng có tham ăn rồi, con chính là ăn vặt nhiều quá nên mới bị ngứa đấy.”
Ân Ân khó chịu lại vươn tay ra sau gãi nhưng đôi tay ngắn ngủn chỉ với tới m.ô.n.g: “Vẫn ngứa lắm.”
Bảo Châu tắt bếp ga, không hiểu vì sao liền dắt Ân Ân lên lầu.
Ân Ân nằm trên giường, Bảo Châu cởi quần bé ra, gạt hai cái chân mũm mĩm sang hai bên, nhìn vào chỗ ngứa thì lập tức bị dọa cho khiếp vía.
Chỉ thấy ở vùng dưới của Ân Ân có mấy con giun đũa trắng dài nhỏ đang thò nửa người ra, giống như những sợi dây thép nhỏ đang quằn quại sang trái sang phải.
Thời đại của Bảo Châu điều kiện vệ sinh kém, đứa trẻ nào cũng từng bị ký sinh trùng, Bảo Châu cũng không ngoại lệ, cứ cách nửa năm Quặt Quẹo lại dắt cô lên trạm xá của trấn lĩnh kẹo Bảo Tháp để ăn.
Những viên kẹo hình bảo tháp ngũ sắc, vị ngọt lịm giống hệt kẹo bình thường, mỗi lần chỉ được phát năm viên, lần nào ăn xong Bảo Châu cũng giục Quặt Quẹo lên trạm xá đòi thêm.
Quặt Quẹo: “Lần sau hãy ăn, ăn nhiều là ngốc đấy.”
Bảo Châu thường xuyên tắm rửa, thay quần áo cho Ân Ân nên chưa từng cho Ân Ân ăn kẹo Bảo Tháp, không ngờ Ân Ân cũng bị mắc ký sinh trùng rồi!
Bảo Châu không tìm thấy công cụ nào tiện tay nên đành dùng tay không lôi mấy con giun đũa vừa thò đầu ra đó, mỗi con dài tới mười lăm xăng-ti-mét, khi bị kẹp đầu thì nửa thân dưới của chúng vẫn đang cố sức uốn éo vặn vẹo.
Bảo Châu nhíu mày, nén cảm giác buồn nôn, vứt cả ba con giun đũa vào thùng rác.
Ân Ân kéo quần, ngồi xổm cạnh thùng rác, tò mò chỉ vào giun đũa hỏi: “Mẹ ơi, cái này là bắt ra từ m.ô.n.g con ạ?”
Bảo Châu vừa thắt nút túi rác vừa đe dọa: “Con mà còn cho tay vào miệng ăn nữa thì sau này trong miệng, trong mắt đều mọc đầy giun hết đấy!”
Ân Ân sợ hãi lập tức bịt c.h.ặ.t mắt và miệng lại.
“Con ở trong nhà nhé, đừng có chạy lung tung, mẹ đi lĩnh kẹo cho con, mẹ về ngay thôi.”
Dặn dò xong Bảo Châu liền một mình lên trạm xá của làng để lĩnh kẹo Bảo Tháp.
Ân Ân nhặt một cành cây, ngồi xổm trước cửa vẽ nguệch ngoạc hình người lên đất.
Cùng lúc đó, một nhà sư trung niên mặc áo cà sa đi tới, trên cổ đeo một chuỗi tràng hạt, tóc không cạo sạch mà để lại chân tóc ngắn nửa xăng-ti-mét, râu ria lởm chởm, diện mạo đê tiện.
Nhà sư dừng lại trước mặt Ân Ân, cúi người xuống, xòe kẹo trong tay ra cười hỏi: “Bé con ơi, có muốn ăn kẹo không?”
“Mẹ dặn rồi, không được ăn đồ của người lạ.” Ân Ân lắc đầu, khoe khoang: “Con cũng có kẹo, mẹ đi mua cho con rồi.”
Nhà sư lại biến ra thêm ba viên kẹo nữa, dụ dỗ: “Thật sự không ăn sao? Ngon lắm đấy nhé, nếm thử một miếng xem? Chỉ nếm một miếng thôi, thật sự ngon lắm đấy.”
Ân Ân nhận ra điều bất ổn, quăng cành cây rồi chạy vào trong nhà, định đóng cửa lại thì tên hòa thượng giả dễ dàng dùng chân chặn cửa gỗ lại.
Ân Ân dốc hết sức bình sinh cũng không đóng nổi cửa, bé cuống quýt đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
“Chú đưa con về nhà chú nhé? Nhà chú có rất nhiều kẹo, cho con chọn thoải mái.” Giọng điệu dụ dỗ của nhà sư lộ rõ vài phần sốt ruột, hắn cúi người xuống định bế thốc Ân Ân đi.
Lúc này, vợ của Thành Xuyên là Vương Yến Mai vừa xách thùng quần áo đã giặt xong đi qua, bà có khung xương lớn lại cao ráo, đi đứng phong phanh.
Bà tùy ý liếc mắt một cái, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, đi được mười mấy mét liền quay trở lại.
Vương Yến Mai hỏi: “Làm cái trò gì thế này?”
Thấy người quen Ân Ân lập tức lảo đảo bước từng bước nhỏ nhào vào lòng Vương Yến Mai: “Dì ơi~”
Vương Yến Mai vỗ đầu bé an ủi, giọng điệu vẫn ch.ói tai như thường lệ: “Hòa thượng?”
Bà vốn cao lớn thô kệch, giọng điệu lại không thiện cảm, tên hòa thượng lập tức ngoan ngoãn ngay, chắp tay niệm Phật hiệu rồi nói ý định hóa duyên.
Vương Yến Mai: “Không thấy người lớn không có nhà sao?”
Những năm gần đây huyện Thường Bình xuất hiện rất nhiều hòa thượng giả, mặc áo cà sa cạo trọc đầu, bưng bát đi khắp các xã trấn hành khất dưới danh nghĩa đức Phật phù hộ.
Lũ hòa thượng giả này ban ngày làm hòa thượng, ban đêm làm kẻ trộm, chuyên chọn những nhà đã thăm dò địa hình ban ngày để hành nghề trộm cắp.
Trong lũ hòa thượng giả còn có cả bọn buôn người, trẻ em ở một số xã đã bị bắt cóc vào ngày hòa thượng giả xuất hiện hoặc ngày hôm sau.
“Còn không đi?”
Thấy Vương Yến Mai cầm lấy chiếc cuốc bên cạnh, tên hòa thượng giả cuối cùng cũng vội vàng rời đi, đi đến góc cua đằng kia hắn lại dừng bước quay đầu nhìn lại.
Vương Yến Mai bị hắn nhìn đến nổi da gà, thế là nhặt viên đá ném về phía hắn.
Viên đá không lệch một phân, trúng ngay đầu tên hòa thượng giả, hắn kêu t.h.ả.m một tiếng cuối cùng không giả vờ nổi nữa, lấy hai tay ôm đầu rồi chạy thục mạng.
Vương Yến Mai vẫn còn sợ hãi, không dám rời đi, thế là dắt Ân Ân ngồi ở bậc thang dưới cùng trước cửa nhà bé chờ Bảo Châu về.
