[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 279
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:48
Tiểu Hắc dường như biết Bảo Châu định đi hướng nào, nó luôn dẫn đường phía trước, thỉnh thoảng đi nhầm đường thấy cô không đi theo là nó lại nhanh ch.óng quay đầu đổi hướng đi theo.
Bảo Châu đổ cả chai rượu Mao xuống trước bia mộ.
Vì hai bên bia mộ chỉ có hai phiến đá làm "hàng rào", phía trước là một phiến đá nhỏ làm bậc cửa, những chỗ còn lại toàn là đất vàng, nên Bảo Châu ngồi tựa lưng vào bia mộ, ngước nhìn bầu trời xanh tự lẩm bẩm một mình.
"Biết cậu thích uống rượu, trước khi về tớ đã đặc biệt xin họ Quyền một chai rượu trắng đấy. Rượu Mao nhà anh ta bán ở trong nước đắt lắm, không biết cậu đã uống bao giờ chưa, chắc là vị ngon lắm."
"Uống rượu hại thân, cậu uống ít thôi, tớ chỉ xin được mỗi một chai này thôi, mỗi ngày nhấp vài ngụm thì uống được lâu đấy. Tớ không hay đến Hòa Thái đâu, nếu cậu uống hết sạch trong một ngày thì lâu lắm cậu mới lại có rượu uống tiếp."
"Bát Vạn này, biết cậu thích phô trương nhưng tớ còn có chồng con, bố mẹ phải phụng dưỡng, còn cả em trai em gái phải chăm lo, chắc chắn là không thể bỏ ra mấy nghìn tệ để lo hậu sự linh đình cho cậu được."
"Là bạn bè, tớ làm đến mức này đã là hết lòng hết nghĩa rồi. Cậu mà thấy không hài lòng, có ý kiến thì cũng cứ nhịn đi, mà dĩ nhiên là dù cậu không nhịn tớ cũng chẳng nghe thấy cậu mắng tớ cái gì."
"Tiền thật thì không có nhiều, nhưng tiền giấy thì tớ có thể đốt cho cậu thật nhiều. Tớ toàn mua loại vàng thỏi thôi, tro sau khi đốt một cân có thể bán được năm hào đấy. Cậu tiêu xài tiết kiệm thôi, nếu thật sự không đủ tiêu thì báo mộng cho tớ, tớ lại đốt thêm cho cậu."
"Nhưng theo tớ thấy, cậu cứ sớm đầu t.h.a.i cho xong, đỡ phải cứ vương vấn mấy đồng bạc lẻ của nhân gian, làm người đã chẳng ra làm sao, xuống âm phủ lại còn tức đến nhảy dựng lên thì khổ."
"Đàn ông tốt trên đời nhiều lắm, kiếp sau cậu nhất định phải mở to mắt ra mà nhìn, đừng có vướng vào hạng đàn ông đáng c.h.é.m nghìn nhát như thế nữa."
"À đúng rồi, cái bát đời Tây Chu tớ nhận được rồi, tớ sẽ giữ gìn cẩn thận. Lần này cậu cũng khá hào phóng đấy, cái bát quý như vàng sợ chuột tha mất thế mà cũng chịu tặng tớ."
"Chỉ tiếc là cậu không còn nữa, tớ cũng chẳng có mối nào mà bán, giữ trong tay chẳng bán được bao nhiêu tiền. Nếu tớ mà bán rẻ chắc cậu tức đến mức sống lại mất."
"Trước đây chẳng phải cậu vẫn nói ngưỡng mộ tớ có đứa con gái xinh xắn sao? Cái khối vàng b.úp bê cầu con kia cũng linh nghiệm lắm, một gã trọc phú tặng tớ đấy, tớ có nó nửa năm là m.a.n.g t.h.a.i luôn.
Tớ đã nhân lúc không ai chú ý nhét vào túi chiếc áo xanh mới trong quan tài của cậu rồi. Biết đâu xuống dưới đó cậu có thể biến ra một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ để nuôi cho vui.
Mang t.h.a.i mệt lắm, cậu cũng không phải chịu cái khổ đó nữa. Nhưng làm ma thì dù cậu có tìm được một anh ma nào chắc cũng không m.a.n.g t.h.a.i được đâu, tớ thấy cậu vẫn cứ nên đi đầu t.h.a.i sớm đi."
"Trước khi đầu t.h.a.i nhớ báo mộng cho tớ một tiếng nhé, để mỗi năm tớ đỡ phải tốn tiền oan mua tiền giấy, biệt thự, nô tỳ cho cậu..."
...
Bảo Châu nói lảm nhảm một tràng, Bát Vạn mà còn sống chắc chắn sẽ cãi lại cô không ít câu.
Một mình diễn kịch độc thoại đúng là chán ngắt.
"Gâu gâu——"
Tiểu Hắc nãy giờ vẫn im lặng nằm một bên đột nhiên sủa vang về phía bầu trời hai tiếng, những hạt mưa to bằng hạt đậu bắt đầu rơi thưa thớt xuống.
Hạt mưa đập vào mặt Bảo Châu, còn mát hơn cả những giọt nước mắt chưa khô của cô.
"Bát Vạn, BYE BYE~"
Bảo Châu thốt lên một câu tiếng Anh, dẫn theo Tiểu Hắc xuống núi.
Sau khi về nhà, Bảo Châu vừa mở cửa đã thấy n dắt n đang ngồi trước tủ lạnh với vẻ mặt đầy ưu tư, hai bàn tay nhỏ bé mập mạp chống cằm, ngơ ngác nhìn cái tủ lạnh.
"Mẹ ơi, sau khi mẹ nuôi tỉnh dậy cũng sẽ ở trên cái hộp giống như bà lão này ạ?" n dắt n chỉ vào tủ lạnh hỏi.
Trẻ con tuy hiểu biết ít nhưng không hề ngốc, con bé rõ ràng đã nhận ra qua những chuyện mấy ngày qua rằng mẹ nuôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt mình như trước đây nữa.
Nhưng trọng điểm không phải là cái đó!
Cái bà lão bỗng dưng xuất hiện một cách khó hiểu, lại còn theo chân từ huyện Hòa Thái về tận huyện Thường Bình này rốt cuộc là con ma nào vậy?!!!
Bảo Châu vốn đang buồn bã, bị kích động như vậy liền nổi trận lôi đình, hạ quyết tâm phải đích thân tống khứ con ma già này ra khỏi nhà!
"n dắt n, con chỉ rõ cho mẹ xem, mụ già đó đang ở vị trí nào!"
"Ở đây này mẹ."
n dắt n bám vào cửa tủ lạnh, hai tay rướn lên cao nhưng dù kiễng chân cũng không với tới. Bảo Châu bế con bé lên, tay con bé liền chỉ đúng vào góc trên bên trái của tủ lạnh... một tấm nhãn dán hình bà lão?
Bà lão Hải Bảo là "người đại diện" thương hiệu của tập đoàn Hải Bảo, bắt nguồn từ việc tập đoàn này đã đầu tư vào một bộ phim hoạt hình tên là "Bà lão Hải Bảo". Ngay khi vừa ra mắt, bộ phim đã gây sốt khắp cả nước.
Hình ảnh bà lão Hải Bảo rất hiền hậu, đáng yêu, trong phim bà là người chăm chỉ và lương thiện, tinh thông việc sử dụng các loại điện gia dụng tiên tiến để làm việc nhà, luôn nỗ lực tạo ra một mái ấm sạch sẽ ấm áp cho lũ trẻ và nấu cho chúng những món ăn ngon...
Bà có một mái tóc xoăn xù mì, tính tình lém lỉnh, thường xuyên làm những việc khiến người ta không ngờ tới và phải dở khóc dở cười. Phong cách chung của phim thiên về hướng hài hước, hóm hỉnh.
Mỗi món đồ điện trong phim đều in rõ logo "Hải Bảo", coi như là một bộ phim hoạt hình tuyên truyền doanh nghiệp được tập đoàn Hải Bảo đặt hàng riêng.
Sự thành công rực rỡ của "Bà lão Hải Bảo" hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, vì vậy sau này mỗi sản phẩm điện máy xuất xưởng của tập đoàn Hải Bảo đều dán thêm nhãn hình bà lão Hải Bảo bên cạnh logo để ăn theo sức nóng.
Tập đoàn Hải Bảo chuyên sản xuất điện gia dụng, Bảo Châu chưa từng nghe nói họ có thêm dây chuyền sản xuất quan tài lạnh.
Nghĩ lại thì chắc là các xưởng sản xuất hàng giả, để thừa nước đục thả câu nên đã đặt một cái tên gần giống như "Tập đoàn Hải 宔", sau đó dán thêm nhãn bà lão Hải Bảo vào.
Trên núi Hoàng Đài, sở dĩ n dắt n có động tác giống như đang chơi trốn tìm với ma nhỏ là vì khi quan tài lạnh được khiêng đi nó cứ dập dềnh lên xuống, trên miếng nhãn dán đó bà lão Hải Bảo đang trong tư thế hai gối hơi khuỵu, hai tay nắm đ.ấ.m một trước một sau - hình ảnh cố định của động tác chuẩn bị chạy, khi bị rung lắc thì trông như thể đang chạy thật.
Bộ phim hoạt hình "Bà lão Hải Bảo" đã ra mắt từ năm năm trước, n dắt n chưa được xem nên không gọi được tên bà lão Hải Bảo.
