[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 280
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:48
"..." Bảo Châu vỗ mạnh vào trán, vô cùng buồn khổ và hối hận. Tại sao cô lại "giấu bệnh sợ thầy", không chịu hỏi cho rõ ràng sớm hơn chứ?
Đảng và Nhà nước đều đang nhìn vào đấy, trời cao đất dày, lẽ nào lại dung túng cho lũ ma quỷ lộng hành?!
Mấy cái thứ mê tín dị đoan đó đúng là hại người mà!
Bảo Châu giữ c.h.ặ.t hai vai n dắt n, nghiêm túc dặn dò: "n dắt n à, chuyện này trời biết đất biết, mẹ con mình biết thôi nhé. Sau này không được nhắc đến bà lão nữa, đặc biệt là khi chú Quyền hỏi con, con không được hé răng nửa lời."
n dắt n thắc mắc chớp chớp mắt: "Tại sao ạ?"
"Nếu con không muốn chú Quyền... ghét con thì hãy giữ kín chuyện này trong lòng."
Thực ra Bảo Châu còn muốn nói là "Nếu con không muốn họ Quyền kia g.i.ế.c con..." nhưng vì sự khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần của con gái cưng, cô đã đổi sang một cách nói giảm nói tránh.
Hai bàn tay nhỏ xíu của n dắt n vội vàng bịt c.h.ặ.t lấy miệng, phát ra những tiếng "ừm ừm ư ư", thực hiện đúng lời hứa kín miệng như bưng.
...
Cuối năm, khi Hà Phóng Tình m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng thì bị dọa sảy thai.
Theo lời khuyên của bác sĩ, cô phải nhập viện hai tuần để theo dõi giữ thai.
Vợ chồng ông thợ rèn tuổi đã cao, không thể ở lại chăm sóc qua đêm được.
Tiểu Kiệt thì quanh năm bôn ba bên ngoài, lần này tàu viễn dương đi Ý vừa mới khởi hành được ba ngày, vẫn chưa cập cảng. Sắp đến Tết rồi, kiểm tra nhập cảnh các nước đều rất nghiêm ngặt, chưa nói đến thời gian quay về.
"Chị hai, chị giúp em vào bệnh viện chăm sóc Phóng Tình nhé. Tết về em sẽ mang cho chị một con tôm hùm Boston nhé~ Tội nghiệp n dắt n phải xa mẹ mấy ngày rồi, Tết này cậu sẽ mừng tuổi một bao lì xì thật to, rồi mang thêm một hộp sô-cô-la Ferrero của Ý về cho cháu gái ăn thử. Vất vả cho chị rồi ạ!"
Cái miệng của Tiểu Kiệt vẫn dẻo nhẹo như mọi khi. Đứa bé này vợ chồng ông thợ rèn đã mong mỏi từ lâu, giờ xảy ra chuyện thế này, hai ông bà ăn không ngon ngủ không yên, sụt mất mấy cân thịt.
Trước khi kết hôn, vợ chồng ông thợ rèn đã xây cho Tiểu Kiệt một căn nhà nhỏ kiểu Tây ở phía bên kia làng Tề Nhạc để làm phòng tân hôn.
Từ lúc Hà Phóng Tình mang thai, họ đã đón cô về nhà ở cùng, không để cô động tay vào bất cứ việc nhà nào, từ cái ăn cái uống đến t.h.u.ố.c bổ... hễ hai ông bà nghĩ ra cái gì tốt là đều dâng tận miệng.
Không ngờ, vấn đề lại nảy sinh từ chính chỗ đó.
Tiểu Kiệt nghe chuyện xong liền nổi trận lôi đình: "Mang t.h.a.i mà tẩm bổ quá mức là dễ gây sảy t.h.a.i lắm đấy, sao bố mẹ cái gì cũng bắt Phóng Tình ăn thế?!"
Vợ chồng ông thợ rèn mặc kệ con trai mắng mỏ thậm tệ, biết mình đã làm sai nên hai ông bà đều hối hận không thôi.
Hai người đều từ những ngày tháng khổ cực mà đi lên, ngày xưa chẳng có gì ngon mà ăn. Lúc Trịnh Ngọc Lan mang thai, có cái gì bổ là ăn cái đó, việc gì phải làm vẫn cứ làm, kết quả là đến lượt con dâu, càng cẩn thận bao nhiêu thì càng xảy ra sai sót bấy nhiêu!
"Cao Hướng Kiệt, cậu đừng có ở đó mà nói vuốt đuôi! Một tháng trước biết tin vợ cậu có bầu, bố mẹ đón nó về bên cạnh chăm sóc, nâng niu như nâng trứng hứng như hứng hoa, chẳng phải cậu vẫn cứ mở miệng ra là khen bố mẹ tốt sao? Giờ mới chưa đầy hai tháng mà cậu lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng đấy!
Bác sĩ chẳng bảo rồi sao, tiêm vài mũi giữ thai, rồi nghỉ ngơi theo dõi hai tuần là ổn thôi, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Bố mẹ thay cậu chăm sóc vợ, không có gì là có lỗi với cậu cả!
Nếu vợ cậu là cái b.úp bê sứ, động vào một tí là vỡ thì tôi thấy cậu tốt nhất là nên tự mình về mà bọc mười cân chăn bông vào mà chăm sóc! Không ai nợ cậu cái gì hết!"
Tiểu Kiệt biết Bảo Châu sẽ không chiều theo mình, nên thái độ đối với Bảo Châu tốt hơn hẳn đối với hai ông bà. Dù sao cậu cũng có việc cầu cạnh Bảo Châu, nên dưới yêu cầu của Bảo Châu, cậu đã xin lỗi hai ông bà, lúc này Bảo Châu mới đồng ý vào bệnh viện huyện chăm sóc em dâu.
Bảo Châu đồng ý rất sảng khoái, nhưng sau một ngày chăm sóc ở bệnh viện, cô lập tức hối hận vì lời hứa hùng hồn của mình.
Bác sĩ dặn phải nằm yên tĩnh dưỡng, Hà Phóng Tình rất nghe lời, cứ nằm im như một con b.úp bê trên giường bệnh, không nhúc nhích.
Ban ngày, hai ông bà thỉnh thoảng sẽ mang đồ ăn đến chăm sóc cô. Ban đêm, cô uống ngụm nước cũng phải để Bảo Châu rót, đói cũng phải để Bảo Châu xuống lầu mua đồ ăn, nằm mỏi lưng cũng phải bảo Bảo Châu đ.ấ.m bóp cho...
Hai ông bà tuổi cao, không thể đi lại chạy vạy hằng ngày được. Lúc không có họ ở đó, hai mươi bốn giờ mỗi ngày đối với Bảo Châu hoàn toàn là một cơn ác mộng.
Giấc ngủ trưa là điều không bao giờ có, ban đêm lại càng là một sự t.r.a t.ấ.n.
Một đêm, y tá cầm đèn pin vào phòng bệnh mấy lần.
Một số loại t.h.u.ố.c bác sĩ kê đơn cần phải dùng vào nửa đêm. Khi không có việc gì làm, y tá trực sẽ đến kiểm tra tình trạng của bệnh nhân, đề phòng trường hợp bệnh nhân qua đời vào nửa đêm lúc nào không hay.
Hà Phóng Tình ở khoa sản, xác suất sản phụ qua đời ban đêm là rất nhỏ, y tá kiểm tra phòng nửa đêm đa phần là sợ t.h.a.i nhi bị sảy.
Bảo Châu thuê một cái giường gấp để làm giường hộ lý. Trong phòng bệnh có tổng cộng ba sản phụ, ngoài Hà Phóng Tình đang giữ t.h.a.i ra thì hai người kia đều là đang chờ đẻ.
Phòng bệnh không lớn, Bảo Châu định đặt giường hộ lý ngay cửa để ngủ, nhưng Hà Phóng Tình lại lo ban đêm gọi không được cô, nên Bảo Châu chỉ có thể ép cái giường vào giữa tủ đồ và giường bệnh, nằm sát sàn sạt giường của Hà Phóng Tình, chặn kín mít cả lối đi nhỏ xíu.
Khi y tá đến kiểm tra phòng ban đêm, chắc chắn sẽ gọi cô dậy.
"Đừng có đặt giường ở đây, ra hành lang mà ngủ đi. Cô chặn hết lối đi rồi, bảo tôi làm việc kiểu gì?"
Gặp phải y tá tính tình không tốt, cô còn bị mắng cho một trận.
Bảo Châu chỉ có thể làm theo yêu cầu của y tá, tạm thời chuyển giường hộ lý ra cửa, đợi y tá đi rồi lại lén lút chuyển vào. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, một đêm cô bị mắng nhiều nhất tới ba lần.
Cũng may đa số các cô y tá đều tốt bụng, thấy cô ngủ khổ sở như vậy cũng buông một câu an ủi: "Làm người đi chăm sóc đúng là mệt thật."
Hà Phóng Tình tính tình nhút nhát, chỉ đợi lúc y tá đi khỏi mới nắm tay Bảo Châu nói: "Vất vả cho chị hai rồi ạ~"
Chỉ mới có một tuần mà Bảo Châu đã tiều tụy như thể bị bán vào vùng thâm sơn cùng cốc làm lao dịch vậy. Mí mắt cô sụp xuống, cái miệng nhỏ cũng trễ xuống chẳng thèm cười nữa. Giữa thanh thiên bạch nhật mà trong mười phút cô có thể ngáp đến mười mấy cái.
Có một đêm, một sản phụ cùng phòng bị mở t.ử cung, để giúp t.h.a.i nhi xuống thuận lợi, cô ấy cứ đi đi lại lại giữa giường bệnh và lối đi, vật lộn suốt cả đêm. Bảo Châu bị làm phiền đến nỗi giờ tai vẫn còn ù ù, chỉ cần xung quanh yên tĩnh lại là dường như lại nghe thấy tiếng rên rỉ khi cơn đau đẻ kéo đến của người sản phụ đó.
