[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 379
Cập nhật lúc: 16/01/2026 07:03
Canh chừng kỵ nhất là gây ra tiếng động bị phát hiện vị trí.
Để thừa lúc Lương Kim Sinh không chú ý ra đòn khống chế ngay, Bảo Châu đã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Dưới lầu khu chung cư buổi tối có không ít người vây quanh một chỗ tán gẫu buôn chuyện.
Bảo Châu nấp trong bụi cỏ, nghe hóng hớt đến mức hưng phấn vô cùng, thế là quên mất thời gian, càng quên mất việc phải báo cáo một tiếng với chồng mình.
Sau mười một giờ chỉ còn vài cụ già thưa thớt buổi tối không ngủ được, tay cầm chiếc quạt nan đi loanh quanh tản bộ trên con đường nhỏ dưới lầu.
Bảo Châu đang mơ màng sắp ngủ thì chợt tỉnh táo nghe thấy tiếng bước chân, vừa hay canh được lúc Lương Kim Sinh về nhà!
Lúc cô đ.á.n.h Lương Kim Sinh có thể tụ tập được mười mấy người, xem ra đôi chân của mấy cụ già này cũng nhanh nhẹn thật, kịp thời gọi người đến trợ giúp.
Thủy Sinh: "Anh không có số điện thoại của Béo Nộn, cũng không biết nhà cô ấy ở tòa nào, cứ đi dạo trong khu chung cư xem sao, nghe nói đằng này có người đ.á.n.h nhau nên anh đi theo tới."
Bảo Châu nhắc nhở: "Béo Nộn m.a.n.g t.h.a.i rồi, về Hòa Thái rồi mà, em chẳng phải đã nói với anh rồi sao?"
"Ờ." Thủy Sinh không cảm xúc tiếp tục lái xe, từ lúc lên xe đến giờ chưa từng nhìn thẳng Bảo Châu lấy một lần.
"Giận rồi à?" Bảo Châu dùng ngón trỏ khẽ khều bên mặt Thủy Sinh, trêu chọc.
Thủy Sinh: "Không có."
"Thật sự không giận chứ?" Bảo Châu lại dùng ngón tay gãi gãi mũi anh.
Thủy Sinh: "Có."
Bảo Châu bật cười thành tiếng, thấy mặt chồng mình càng lạnh hơn, để dỗ dành người đàn ông của mình, cô cực kỳ gian nan giấu đi nụ cười, cố ý đoán theo hướng sai lệch:
"Giận em nửa đêm nửa hôm đi tìm em trai anh à?"
—— "Không phải."
"Giận em đi ra ngoài mà không mua đồ ăn ngon cho anh và Ân Ân à?"
—— "Không phải."
"Giận em không nói cho anh biết đi đâu, làm hại anh phải tìm em mấy tiếng đồng hồ?"
Thủy Sinh không nói lời nào nữa, Bảo Châu nhịn không được cười đến đau cả bụng.
Thấy chồng mình thật sự giận rồi, Bảo Châu sau khi vòng vo một vòng lớn cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính: "Sao anh không hỏi xem tại sao em lại đ.á.n.h em trai anh?"
Chuyện Lương Kim Sinh bị bà phú bà b.a.o n.u.ô.i ở tỉnh Hải Bắc thì Thủy Sinh có biết.
Bảo Châu kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc tối nay không sót một chi tiết nào.
"Phải răn đe chút." Thủy Sinh nghiêm túc gật đầu, "Ngày mai anh đi tìm Kim Sinh nói chuyện."
"Anh ra tay nhẹ chút thôi." Bảo Châu "lo lắng" nhắc một câu nhưng trên mặt lại đầy vẻ hả hê.
Thủy Sinh: "Ờ."
Mười mấy phút sau hai người đã về đến nhà.
Thủy Sinh dừng xe xong vừa định tháo dây an toàn thì Bảo Châu - người đã tháo dây an toàn trước một bước - đã ôm chầm lấy anh.
Bảo Châu dụi đầu thật mạnh vào n.g.ự.c anh, ngước khuôn mặt lên nhìn anh, "yếu ớt" giơ bốn ngón tay lên, dõng dạc nói:
"Em Cao Bảo Châu xin thề với trời, sau này đi nhảy múa mang theo chồng, đi làm việc mang theo chồng... Nếu chồng không rảnh thì sẽ báo cáo đầy đủ thời gian và địa điểm đi, cùng với thời gian về nhà.
Sẵn sàng nghe điện thoại giám sát của chồng mọi lúc mọi nơi, tuyệt đối không để xảy ra tình trạng chồng gọi hai mươi mấy cuộc điện thoại mà em lại không nghe được cuộc nào!"
"Đừng thề thốt, không điềm lành đâu."
Mồm mép Bảo Châu nhanh như s.ú.n.g liên thanh, Thủy Sinh vừa mới phản ứng định ngăn cản thì cô đã nói xong một tràng dài rồi.
Bảo Châu nhoẻn miệng cười, chữa ngượng: "Nếu em vi phạm thì sẽ phạt em một tuần không được ăn vặt!"
Thủy Sinh nhịn không được bật cười thành tiếng, cuối cùng không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng nữa.
"Hôn một cái nào~" Bảo Châu nâng má anh lên hôn một cái vào má trái, dỗ dành: "Hết giận rồi nhé?"
"Thế hôn thêm cái nữa?" Bảo Châu lại nhắm chuẩn má phải của anh hôn thêm cái nữa.
Sau đó cô bò tới phía trước, cả người ngồi lên đùi Thủy Sinh, đặt một nụ hôn lên môi anh: "Hôn thêm cái nữa nào, để em xem chồng em chắc chắn là không giận nữa rồi nhỉ? Ưm~~~"
Còn chưa kịp trêu chọc xong Bảo Châu đã bị Thủy Sinh ôm ngược lại và khóa c.h.ặ.t môi.
Gân xanh trên cánh tay Thủy Sinh nổi lên, do thường xuyên làm việc ngoài trời nên làn da trắng trẻo không bắt nắng lúc trẻ giờ đã chuyển sang màu lúa mạch, cơ bắp cũng săn chắc hơn, trông nam tính hơn hẳn.
Lúc này toàn bộ cơ bắp căng phồng, dây an toàn siết c.h.ặ.t làm anh gần như không thở nổi.
Thủy Sinh ôm Bảo Châu, vừa hôn vừa lần mò tìm vị trí khóa dây an toàn, nhưng Bảo Châu với ý đồ xấu xa đã cố ý dùng tay chặn lại.
Thủy Sinh không tìm thấy khóa, bản năng sinh lý mấy lần định dùng sức giật đứt dây an toàn.
...
Cùng lúc đó, Ân Ân đang đứng trên ban công tầng hai, kiễng chân, hai tay gượng gạo chống lên lan can, tay trái cầm một quả bóng bay trắng, đang mỏi mắt chờ hai người trong xe bước ra.
Nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy hai người xuống xe.
Chiếc xe không biết tại sao cứ rung rinh lên xuống.
Đợi năm phút Ân Ân cuối cùng không đợi nổi nữa, cầm quả bóng bay lao xuống lầu, mặc kệ trên đường chạy bị rơi mất một chiếc giày, vừa chạy vừa gọi "Bố ơi mẹ ơi~~~".
Đợi đến khi Ân Ân mở cửa chạy ra khỏi nhà, đứng trước cửa xe hơi thì đôi vợ chồng đã chỉnh đốn xong trang phục, tỏ ra như không có chuyện gì mà bước ra.
Nhìn thấy đôi bàn tay trống trơn của hai người, vẻ mặt hưng phấn của Ân Ân lập tức thu lại, con bé bất mãn chất vấn: "Búp bê Barbie của con đâu!"
Trước khi đi Ân Ân cứ đòi đi theo Thủy Sinh bằng được, thế là dưới yêu cầu của Ân Ân, Thủy Sinh đã hứa mua cho con bé một con b.úp bê Barbie cao cấp giá gần trăm tệ.
Thủy Sinh không phải kiểu người nhớ vợ quên con, lúc lái xe đi tìm Bảo Châu đi ngang qua cửa hàng đồ chơi đã mua một con rồi.
Thủy Sinh lấy từ trong cốp xe ra bộ b.úp bê Barbie được đóng gói tinh xảo, đựng trong hộp bộ, bên trong còn đi kèm mười bộ lễ phục lộng lẫy.
Thủy Sinh: "Có phải loại này không?"
"Đúng rồi!"
Ân Ân lập tức ôm chầm lấy hộp bộ, không tiếc lời gọi từng tiếng "Bố là tốt nhất!".
"Ở nhà b.úp bê chất thành núi rồi, chỗ này vứt một con chỗ kia vứt một con, sau này con tự dọn dẹp đi mẹ không quản nữa đâu đấy."
Bảo Châu phàn nàn một câu, nhìn thấy quả bóng bay trên tay kia của Ân Ân thì nhíu mày: "Bóng bay đâu ra thế, sao hình dáng kỳ lạ vậy?"
