[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 380
Cập nhật lúc: 16/01/2026 07:04
Quả bóng bay này chất liệu giống như cao su, hình bầu d.ụ.c, phía trước còn có một cái vòi nhọn nhỏ, nhìn kiểu gì cũng không giống một quả bóng bay đàng hoàng.
Bảo Châu nhìn Thủy Sinh, oán trách: "Anh mua cho con à? Cũng không mua loại màu mè, hình dáng đẹp đẽ chút."
Chưa đợi Thủy Sinh trả lời Ân Ân đã bênh vực ngay ông bố vừa mua b.úp bê Barbie cho mình: "Là con tự lấy ở nhà đấy!"
Bảo Châu nhíu mày: "Ở nhà làm gì có bóng bay?"
Ân Ân lấy từ túi quần bên trái ra một miếng nhựa vuông màu bạc nhỏ chưa bằng lòng bàn tay, trên đó còn in một chuỗi tiếng Anh.
Ân Ân đắc ý nói: "Cái này này, lấy trong phòng bố mẹ đấy, thổi bóng vừa to vừa mềm lại không bị nổ!"
"Con chia cho bọn Hân Hân mỗi người một cái rồi, bóng này chơi vui lắm, còn có thể tưới nước nữa!"
Bảo Châu: "..."
Thủy Sinh: "..."
Cái bao bì quen thuộc này rõ ràng chính là b.a.o c.a.o s.u để trong ngăn kéo tủ đầu giường của phòng ngủ bọn họ mà!
"Lấy mấy cái, trả hết cho mẹ."
Bảo Châu giật lại chiếc b.a.o c.a.o s.u và chìa tay đòi "hàng tồn".
"Không." Ân Ân lập tức bịt túi quần bên trái, thề c.h.ế.t bảo vệ món đồ chơi "bóng bay" của mình và cầu cứu Thủy Sinh: "Bố ơi~~~"
Tai Thủy Sinh đỏ bừng, hắng giọng khẽ, ngượng ngùng khuyên bảo: "Ân Ân, nghe lời mẹ con đi, trả bao... bóng bay lại cho mẹ."
Thấy con gái không chịu Thủy Sinh lập tức dỗ dành: "Ngày mai bố mua cho con một đống bóng bay to hơn đẹp hơn... thêm một con b.úp bê Barbie nữa nhé?"
"Thế thì được ạ." Ân Ân cuối cùng cũng cam lòng giao nộp hết "kho dự trữ" cho Bảo Châu, và lộn túi quần bên trái ra cho hai người xem mình thực sự không có giấu riêng cái nào: "Hết ở đây rồi ạ."
Bảo Châu: "Ngày mai cũng phải đòi lại hết những cái đã tặng người khác."
Ân Ân không vui giậm chân: "Tặng đi rồi sao đòi lại được ạ? Mẹ thật là keo kiệt."
"Biết rồi ạ!"
Sau khi lại "trấn lột" thêm một hộp bài "Vua Trò Chơi", Ân Ân ôm b.úp bê Barbie và bóng bay chạy lên tầng ba.
Đợi đôi vợ chồng tắm rửa xong về phòng ngủ đã gần hai giờ sáng rồi.
Đợi đến khi không nghe thấy động tĩnh gì nữa Ân Ân vốn đang "ngủ say" chợt mở mắt ra, con bé lôi từ túi quần bên phải ra ba chiếc b.a.o c.a.o s.u, ấm ức lẩm bẩm nhỏ:
"Hừ, không cho con chơi bóng bay thì thôi, tưới hoa còn vui hơn!"
Nói xong con bé đi chân trần nhảy xuống giường, xé một b.a.o c.a.o s.u ra, đặt miệng bao vào vòi nước trong nhà vệ sinh, hứng đầy một túi nước, chiếc b.a.o c.a.o s.u căng phồng bắt đầu phun ra ba tia nước nhỏ li ti như lỗ kim!
Ân Ân hưng phấn dùng lòng bàn tay bịt lỗ lại, sau đó chạy ra ban công, nhắm vào những cây sen đá trong chậu hoa bắt đầu tưới nước.
Nhưng tia nước nhỏ quá, mãi mới làm ướt được lá sen đá.
Ân Ân bèn ôm túi nước chạy nhanh về phòng, cầm lấy một cây kim để trên tủ đầu giường.
Đây là cây kim khâu quần áo trong nhà, mười năm trước lúc đôi vợ chồng mới cưới sắm sửa, bị vứt trong kho, mười năm qua vẫn luôn đóng bụi.
Lại không biết bị Ân Ân lục tìm ra trong phòng mình từ lúc nào!
Ân Ân một tay ôm túi nước, một tay cầm kim chạy lại ban công.
Con bé đ.â.m thêm mười mấy lỗ vào túi nước, vô số tia nước phun ra, cuối cùng cũng tăng tốc độ chảy của nước.
Chẳng mấy chốc một nửa nước trong túi đã chảy hết.
Chơi một lúc Ân Ân cũng buồn ngủ rồi.
Thế là con bé đổ hết số nước còn lại từ miệng túi ra, sau đó tùy tay vứt chiếc b.a.o c.a.o s.u đã xẹp lép lên chậu hoa, rồi cầm kim quay về phòng.
Ân Ân cầm hai chiếc b.a.o c.a.o s.u còn lại, đ.â.m loạn mười mấy lỗ vào bao bì.
Sau đó con bé cực kỳ hài lòng nhét b.a.o c.a.o s.u lại vào túi quần bên phải, tự lẩm bẩm: "Như thế này là đủ tưới hoa rồi."
Ân Ân ngáp một cái thật dài rồi chui vào chăn, chìm vào giấc mộng lúc ba giờ mười lăm phút sáng.
Cùng lúc đó, trong phòng ngủ chính dưới lầu đã tắt đèn, những tiếng rên rỉ ái muội cũng ngừng lại.
Ngôi nhà tây bốn tầng này cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh.
...
Khi kỳ "nghỉ dài" còn lại ba tuần, Bảo Châu chợt nổi hứng, lên kế hoạch cùng chồng mình thực hiện một chuyến "du lịch mật ngọt tự lái".
Từ "du lịch tự lái" này là cô học được từ Thạch Đầu lúc gọi điện thoại đường dài.
Nước Mỹ đất rộng người thưa, ngoài vài thành phố lớn thì vùng ngoại ô nông thôn nhiều nhà đều có một trang trại lớn, dân cư thưa thớt. Trường hợp cực đoan nhất là trong vòng trăm dặm có nơi chỉ có một hộ gia đình.
So với Hoa Hạ dân cư đông đúc, ngoại trừ các thành phố lớn thì giao thông công cộng không phù hợp với họ.
Vì vậy để cuộc sống thuận tiện hơn gần như ai ở Mỹ cũng mua một chiếc xe hơi.
Tự nhiên, với tư cách là quốc gia phát triển, kinh tế Mỹ phát triển, mức lương cao, xe hơi đối với họ không tính là quá đắt đỏ.
Người Mỹ áp lực cuộc sống không lớn, ham mê ăn uống vui chơi, mỗi dịp cuối tuần và lễ tết thường cả nhà lái xe đi chơi.
Có lúc hẹn bạn bè đi leo núi, có lúc đến trang trại nhà bạn ở vài ngày, có lúc đi hàng ngàn dặm đến các thị trấn khác dạo chơi...
Sau khi Thạch Đầu ra nước ngoài, anh trai anh ta là Thảo Căn dưới sự uy h.i.ế.p của cha mẹ tuyệt đối không bao che dung túng em trai, sau khi Thạch Đầu "rong chơi" vài ngày thì rốt cuộc cũng bị ép học xong đại học.
Thạch Đầu được tính là trí thức, sau khi tốt nghiệp anh ta tìm được một công việc với mức lương khá tốt ở Mỹ, nuôi vợ con mà không có áp lực gì.
Giờ anh ta cũng sống cuộc sống của bọn tây lông.
Trước đây Bảo Châu nghe không có cảm giác gì lớn nhưng từ sau khi mua xe hơi thì ký ức của nhiều năm trước lại ùa về.
Bảo Châu cảm thấy cần phải cùng người chồng xa cách lâu ngày thực hiện một chuyến "du lịch mật ngọt tự lái" thích là đi.
Tất nhiên vì là du lịch mật ngọt nên tự nhiên là không mang theo con cái rồi.
Bảo Châu giả vờ đau lòng nói: "Bố mẹ phải đi mấy tuần liền, con đi theo sẽ ảnh hưởng đến việc học của con đấy."
