[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 176
Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:07
“Thôi mà, chị ấy làm ca đêm, tinh thần không tỉnh táo cũng là chuyện thường, mình đi thôi.” Tô Tú Tú cười cười, sáng sớm tinh mơ, chẳng việc gì phải rước bực vào thân vì một người chẳng liên quan.
Hàn Kim Nguyệt bĩu môi, rồi tò mò hỏi: “Chị dâu, vừa nãy chị có thấy không? Trên mặt Triệu Như Ý có mấy vết cào, nhìn là biết bị người ta dùng móng tay quào cho đấy.”
Rõ ràng như thế, Tô Tú Tú đương nhiên là thấy rồi, không biết ai làm mà lại nhắm thẳng vào mặt người ta như vậy.
“Em đoán chắc chắn là người nhà thầy của chị ta.” Hàn Kim Nguyệt ngoái đầu nhìn thùy hoa môn, Triệu Như Ý đã vào trong từ lâu, nhưng cô vẫn ném lại một ánh mắt khinh bỉ, “Ngay cả thầy dạy nghề cho mình mà cũng đi tố cáo, hạng người như thế bị đ.á.n.h cũng là đáng đời.”
“Tiểu Nguyệt, mấy lời này ra ngoài bớt nói lại.” Tô Tú Tú nhìn quanh quất rồi lườm em chồng một cái.
“Em biết mà, chỉ nói với chị thôi. Chị dâu, em phải bắt xe rồi, em đi đây.” Hàn Kim Nguyệt sợ Tú Tú lại giáo huấn mình, liền vẫy tay rồi chạy biến.
Lại một ngày nữa trôi qua, Tô Tú Tú tan làm về nhà, việc đầu tiên là sang nhà bác Mã xem Thạch Đầu. Kết quả là bác Mã không có nhà, chắc lại bế cháu đi chơi hàng xóm rồi. Về đến nhà, Kim Nguyệt không có ở đây, căn nhà vắng lặng làm cô nhất thời không thích ứng nổi.
“Sao không vào nhà?” Hàn Kim Dương dắt xe xong, tò mò hỏi.
“Tiểu Vũ với Tĩnh Thu chuyển đi rồi, Tiểu Nguyệt thì ở nội trú, đi làm về chẳng thấy ai, cảm thấy nhà trống trải quá.” Tú Tú ngoái lại nói với chồng.
“Đời người không có bữa tiệc nào không tàn, chúng nó lập gia đình rồi thì sớm muộn cũng phải ra riêng. Ngay cả con mình sau này lớn lên lấy vợ gả chồng, nó cũng sẽ tập trung lo cho tổ ấm nhỏ của nó thôi.” Hàn Kim Dương nắm tay Tú Tú vào nhà, bật đèn lên, căn phòng bừng sáng. Anh cười bảo: “Không sao, có anh ở bên em mà, cho đến khi em già không đi vững nữa, anh vẫn sẽ luôn bên em.”
Tú Tú cảm động nhìn chồng, hốc mắt hơi ửng hồng: “Từ bao giờ mà anh dẻo miệng thế hả?”
“Anh nói thật lòng mà. Tối nay muốn ăn gì? Trong hũ vẫn còn sủi cảo, ăn không em?” Hàn Kim Dương vén rèm trúc hỏi.
“Được ạ, em nấu thêm ít khoai tây với khoai lang nữa.” Tú Tú gật đầu.
Sủi cảo là lương thực tinh, trừ lễ Tết ra, ngày thường muốn ăn no là chuyện không tưởng, nấu vài cái ăn lấy vị đã là xa xỉ rồi. Vì thế Tú Tú nấu thêm khoai cho chắc dạ.
Nấu nướng xong xuôi, để Hàn Kim Dương trông bếp, Tú Tú lại sang nhà bác Mã. Lần này bác đã về, Thạch Đầu vừa thấy mẹ vào cửa đã vui sướng giơ đôi tay nhỏ, người cứ rướn về phía cô.
“Cái thằng nhóc bạc tình này, thấy mẹ đẻ là không cần bà Mã nữa hả?” Bác Mã vỗ nhẹ vào m.ô.n.g Thạch Đầu.
“Bác Mã, Thạch Đầu nghịch lắm phải không ạ?” Tú Tú bế con, véo nhẹ má nó, “Có thằng bé này quấy, chắc bác chẳng nấu cơm được mất. Hay bác với bác trai sang nhà cháu ăn đi, nhà cháu đang nấu cơm rồi, sắp được ăn rồi ạ.” Tú Tú nhẩm tính, tối nay nấu nhiều khoai, đủ cho cả nhà.
“Thôi không cần đâu, bác hấp nhiều màn thầu lắm, lát nữa xào ít cải thảo, hâm nóng màn thầu là ăn được ngay. Cháu mau về ăn cơm đi, Thạch Đầu ngoan lắm, đừng lo.” Bác Mã cười hì hì nói.
Trò chuyện vài câu, không chịu nổi sự hối thúc của bác Mã, Tú Tú bế Thạch Đầu về nhà.
“Thế nào, Thạch Đầu ở nhà bác Mã có chịu ngồi yên không?” Hàn Kim Dương bế lấy con, quan tâm hỏi.
“Được anh ạ, thằng bé này gan to lắm, không sợ người lạ.” Tú Tú cười.
Múc hai cái sủi cảo cho Thạch Đầu tự ngồi bàn nhỏ ăn, vợ chồng cô ăn xong thì cu cậu cũng vừa hết phần. Không biết có phải vì Thạch Đầu cũng biết lương thực bây giờ quý giá hay không mà dù còn nhỏ xíu, cu cậu ăn không hề rơi vãi lung tung, thỉnh thoảng có miếng vụn rơi ra bàn là lại nhặt bỏ vào miệng ngay.
“Thạch Đầu giỏi quá, mẹ dẫn con đi rửa tay nào.” Tú Tú khen một câu, bế con đi vệ sinh cá nhân, lúc ra thì cái bàn nhỏ của con đã được Hàn Kim Dương dọn sạch sẽ.
“Em đi tắm rửa đi, chỗ này để anh lo.” Hàn Kim Dương dịu dàng nói.
Tú Tú không khách sáo, đặt con lên giường lò (kháng) cho nó tự chơi, rồi đi tắm rửa, sau đó vệ sinh cho Thạch Đầu rồi bế con đi ngủ trước.
Tám giờ tối, Thạch Đầu ngủ, Tú Tú cũng ngủ theo. Năm giờ sáng cô tỉnh dậy, đồng hồ sinh học vô cùng chuẩn xác khiến cô thấy đắc ý vô cùng.
“Cười gì thế? Nói ra cho anh vui với nào?” Hàn Kim Dương ôm lấy vợ, cười hỏi.
“Ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe.” Tú Tú thấy chồng ngơ ngác thì bật cười, “Không có gì đâu, khoai lang tối qua vẫn còn, lát em hấp thêm màn thầu, xào hai quả trứng nhé?”
“Được thôi, vẫn còn sớm mà, nằm thêm lát nữa đi.” Hàn Kim Dương ôm c.h.ặ.t không cho cô dậy.
Trời lạnh nằm trong chăn là sướng nhất, Tú Tú cũng không cựa quậy, mãi đến gần sáu giờ phải dậy thật cô mới đẩy chồng ra.
Lúc dắt xe ra, không hiểu sao Tú Tú lại chạm mặt Triệu Như Ý. Khóe miệng chị ta bầm tím—vết thương cũ chưa lành đã thêm vết mới, người ra tay đúng là ác, toàn nhắm vào mặt.
Tú Tú nhường đường cho Triệu Như Ý đi trước, nhưng chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng Trương Nhược Lan vang lên phía sau:
“Chó khôn không chắn đường, tránh ra!”
Tú Tú ngoái lại, thấy tay Triệu Như Ý nắm c.h.ặ.t t.a.y lái xe đạp đến nổi gân xanh. Cứ tưởng hai người sắp cãi nhau đến nơi, kết quả là chị ta im lặng nhường đường thật.
Trương Nhược Lan vênh váo đi qua, còn lẩm bẩm: “Lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt đưa đám, làm như ai nợ nần gì mình không bằng, một con y tá quèn thì có gì ghê gớm.” Lúc đi ngang qua Tú Tú, cô ta hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt càng khó coi hơn nhưng không dám nói gì Tú Tú, vì sợ bị bật lại.
Tú Tú nhướng mày, nghĩ bụng chẳng hơi đâu chấp hạng người như Trương Nhược Lan, liền đạp xe đi làm.
Trưa đến, vẫn là bộ ba Tô Tú Tú, Quách Linh và Nguyễn Y Y cùng ăn cơm. Mọi người cũng quen rồi, không còn nhìn họ như nhìn khỉ trong vườn bách thú nữa. Chủ yếu là vì Nguyễn Y Y đã kết hôn, chồng lại là công an, nên đám đàn ông không dám nhìn ngó trắng trợn như trước.
“Tú Tú, anh Nhị Cường bảo chị nói với em là chị Hai m.a.n.g t.h.a.i rồi. Mai hoặc ngày kia mình phải mang đồ sang thăm chị ấy. Nhà chị chuẩn bị 50 quả trứng gà, em tính mang gì?” Quách Linh hỏi.
“Chị Hai lại có bầu ạ?” Tú Tú cau mày. Cô nhớ không nhầm thì lần trước sinh xong, bác sĩ bảo sức khỏe Tô Trân Trân rất yếu, phải bồi bổ kỹ và nên để vài năm sau hãy sinh tiếp.
“Ừ, gần hai tháng rồi.” Quách Linh gật đầu. Cô cũng biết tình hình của chị Hai, thực lòng cô cũng chẳng hiểu chị ấy nghĩ gì. Đã sinh được con trai đầu lòng rồi, sao còn vội vàng sinh đứa thứ hai làm gì?
“Thế em cũng mang trứng gà vậy, 50 quả giống anh chị.” Tú Tú ngẫm nghĩ rồi đáp.
Anh rể Mã Cẩm Trình là người biết cư xử, nên ba nhà vẫn giữ quan hệ qua lại. Giờ chị Hai có tin vui, cô và Tô Vĩnh Cường (anh Hai Tú Tú) kiểu gì cũng phải có quà.
Về nhà bàn với Hàn Kim Dương xong, chiều hôm sau tan làm, hai vợ chồng gửi con cho bác Mã rồi xách trứng gà cùng Tô Vĩnh Cường sang nhà anh rể.
Rất không may là khi họ đến nơi thì bà Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa (mẹ và chị dâu cả của Tú Tú) cũng đang ở đó. Mấy người vừa chạm mặt nhau đều sa sầm mặt xuống, chẳng ai vui vẻ gì.
“Ơ, Nhị Cường, Tú Tú, Kim Dương, mọi người vào ngồi đi. Chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi mà, làm mọi người kéo đến cả thế này, chị ngại quá.” Tô Trân Trân vội vàng chào đón.
“Anh chị em đến thăm em thì có gì mà ngại, người nhà cả mà.” Mã Cẩm Trình cười hởi hởi, rồi bảo con gái Mã Chí Hồng đi pha mấy ly nước đường.
“Anh rể, không cần khách sáo đâu ạ. Bọn em qua thăm chị Hai chút thôi, thấy chị khỏe là bọn em về ngay, mai còn phải đi làm.” Tô Vĩnh Cường vội ngăn cháu gái lại, cười nói.
Có bà Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa ở đây, anh và Tú Tú chẳng thể ngồi lâu được, không thì thế nào họ cũng nói chuyện xiên xỏ, nghe phát mệt.
“Nhà chị gái mình mà đến một tí đã đòi về, ra cái thể thống gì?” Bà Vương Ái Hương nhìn họ, hậm hực nói.
“Chính vì là nhà chị gái ruột nên mới không cần câu nệ đấy ạ.” Tú Tú không khách sáo vặn lại một câu, rồi mặc kệ bà ta, nắm lấy tay Tô Trân Trân: “Chị thấy trong người thế nào? Có nghén lắm không?”
“Chị khỏe lắm, ăn được ngủ được. So với thằng lớn thì đứa này ngoan hơn nhiều, chị đoán chắc là con gái.” Tô Trân Trân vẻ mặt hiền từ nói.
“Con gái tốt mà chị, con gái tình cảm lắm. Chậc, chẳng bù cho em, đến giờ vẫn chưa có mống con gái nào.” Trương Liên Hoa nhìn bụng Tô Trân Trân, thở dài đầy sầu muộn.
Đúng rồi, Trương Liên Hoa hình như vẫn chưa có con. Tính ra cô ta gả cho Tô Vĩnh Kiện cũng hơn hai năm rồi, bà Vương Ái Hương không cuống lên mới lạ. Mà thực ra bà ta sắp điên đến nơi rồi, đã bắt hai vợ chồng đi khám, sức khỏe đều bình thường nhưng mãi không đậu thai. Giờ ngày nào bà ta cũng bắt Trương Liên Hoa uống t.h.u.ố.c Bắc điều độ, hy vọng sang năm có cháu bồng.
“Chị dâu, chị cứ thoải mái tinh thần, sức khỏe anh chị đều ổn thì sớm muộn cũng có thôi.” Tô Trân Trân an ủi.
Tú Tú không muốn nhìn mặt mẹ và chị dâu cả nên khách sáo thêm vài câu rồi kéo Hàn Kim Dương và Tô Vĩnh Cường ra về.
“Tú Tú, mày đủ lông đủ cánh rồi phải không? Lễ Tết bình thường không thèm đến, ngay cả Tết vừa rồi cũng mất hút, giờ Trân Trân m.a.n.g t.h.a.i thì mày lại xách trứng đến.” Bà Vương Ái Hương đuổi theo ra ngoài, lạnh giọng nói.
“Mẹ, bây giờ không còn 'Tết' nữa đâu, mẹ nói năng cho cẩn thận đấy.” Tú Tú nhắc nhở.
Như sực nhớ ra điều gì, bà Vương Ái Hương khẽ rùng mình, nhưng bà vẫn không cam tâm: “Thế sao mày còn tặng trứng cho chị Hai mày?”
“Họ hàng đi lại bình thường, không có quy định nào cấm cả.” Tú Tú thấy bà ta định nói tiếp liền đưa tay ngăn lại, rồi cười bảo: “Nếu mẹ mà mang thai, con và anh Hai cũng sẽ gửi trứng sang tặng mẹ ngay.”
Chương 241: Tốt nghiệp rồi
Hai mẹ con bao lâu không gặp, vừa gặp đã cãi nhau. Theo lời bà Vương Ái Hương thì hai người bát tự xung khắc, Tú Tú sinh ra là để khắc bà ta.
“Tú Tú, phía nhà chú Hai (tức bố đẻ Tú Tú trong nguyên tác), em cứ coi như họ hàng bình thường mà đi lại thôi. Em và Kim Dương cứ lo tốt cuộc sống của mình là được. Nhà họ Tô có hai suất chính thức, một suất thời vụ, không thiếu chút đồ của em đâu.” Tô Vĩnh Cường bày tỏ sự ủng hộ với quyết định của em gái.
Nghe anh gọi là “chú Hai”, Tú Tú ngẩn người một lát mới phản ứng kịp anh đang nói về ông Tô Hồng Quân. Cô cười đáp: “Cũng không phải là cắt đứt hoàn toàn ạ. Trước đây em vẫn qua lại đấy chứ, tại trên bảo giờ không ăn Tết nữa nên mình phải nghe theo lời lãnh đạo thôi.”
