[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 177

Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:07

Tô Vĩnh Cường khẽ cười: "Phải, chúng ta phải nghe theo Nhà nước. Anh về đến nhà rồi, hai đứa mau vào đi."

Hai vợ chồng về đến nhà thì Thạch Đầu đã ngủ say. Tú Tú cảm ơn bác Mã rồi bế con đặt lên giường. Lúc cô trở ra, Hàn Kim Dương đã bắt đầu chuẩn bị cơm tối.

"Em thấy sắc mặt chị Hai không được tốt lắm. Chị ấy cũng thật là lú lẫn, anh rể đã có cả con trai lẫn con gái (con riêng), bản thân chị ấy cũng có con trai rồi, hà tất phải vội vàng sinh đứa thứ hai làm gì." Tú Tú nói nhỏ.

"Chắc là ngoài ý muốn thôi." Hàn Kim Dương không tiện nhận xét chị vợ nên tìm một lý do giúp Tô Trân Trân.

"Em hỏi rồi, người ta là cố tình muốn có đấy. Chị ấy bảo hai đứa con riêng của anh rể không cùng một lòng với con trai chị ấy, nên phải sinh thêm một đứa nữa, tốt nhất vẫn là con trai để sau này hai anh em nó có người giúp rập nhau." Tú Tú lắc đầu ngán ngẩm.

"Mỗi người một suy nghĩ thôi em." Hàn Kim Dương chỉ biết nói vậy. Thực ra người thời này vẫn chuộng tư tưởng "đông con nhiều phúc", suy nghĩ như Tô Trân Trân mới là số đông.

Tú Tú ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Thế còn anh thì sao?"

"Anh á?" Hàn Kim Dương ngẩn ra, rồi cười đáp: "Vợ chồng mình có Thạch Đầu là đủ rồi. 'Con đông mẹ khổ', anh không muốn em phải vất vả quá."

Hàn Kim Dương là người từng trải qua sinh t.ử nên nhìn thấu nhiều chuyện, ví như chuyện hương hỏa, nếu Tú Tú không muốn sinh anh cũng chấp nhận được, huống hồ họ đã có một mụn con rồi.

Tú Tú không ngờ anh lại nói vậy, ngạc nhiên hỏi: "Không sinh nữa thật à?"

"Không sinh nữa." Hàn Kim Dương cười khẽ. Chỉ mình anh biết lúc Tú Tú vào phòng đẻ, anh đã phải trải qua cảm giác giày vò đến mức nào.

Tú Tú không hỏi thêm nữa, có câu nói này của anh là cô đủ ấm lòng rồi.

Ngày ngày đi làm, tan sở, rồi chăm con, thời gian trôi nhanh như chớp mắt. Chẳng mấy chốc, Kim Nguyệt đã sắp tốt nghiệp.

Trong mấy tháng này, Quách Linh đã sinh được một bé gái nặng 3,5kg, tên mụ là Thất Cân (Bảy Cân). Tên khai sinh là do ông nội Tô đặt, gọi là Tô Lai Phụng, ý nghĩa là nhà họ Tô có phượng hoàng bay đến.

Quách Linh không ưng cái tên này lắm nhưng ông cụ đã chốt hạ, ngay cả Tô Vĩnh Cường phản đối cũng vô hiệu. Cô cũng chẳng muốn vì cái tên mà cãi nhau với ông nên đành chấp nhận. Thú vị là con gái Vương Mỹ Quyên sinh ngày 17/4/1966, còn bé Thất Cân sinh ngày 16/4/1967, chỉ lệch nhau đúng một ngày, Mỹ Quyên biết chuyện cứ tiếc rẻ mãi.

Lại nói về công việc của Kim Nguyệt cũng đã có manh mối: làm phục vụ tại nhà khách xưởng thép. Người sắp nghỉ hưu là vợ của Phó bí thư xưởng, bà ấy thực ra chưa đến tuổi nhưng muốn nghỉ sớm để nhường suất cho con trai.

Thời này, nghề "phục vụ" khác hẳn với sau này. Lúc đó có khái niệm "Bát đại viên" (tám nghề viên chức), gồm: nhân viên bán vé, lái xe, nhân viên bưu điện, bảo mẫu, thợ cắt tóc, nhân viên phục vụ, nhân viên bán hàng và đầu bếp. Phục vụ là một trong số đó, là công việc ai nấy đều thèm muốn.

Sở dĩ bà ấy đồng ý trao đổi là vì con trai bà không ngồi yên một chỗ được. Nghề điện công dù cũng là nhân viên trong xưởng nhưng được đi lại khắp nơi, tự do hơn nghề phục vụ nhiều. Việc điều chuyển trong nội bộ xưởng, đối phương lại là con trai Bí thư, chỉ cần người có đầu óc sẽ chẳng ai rảnh rỗi đi tố cáo họ làm gì.

Hôm nay Kim Nguyệt về nhà, cả hai anh em Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ đều đi đón cô, Tú Tú và Ngô Tĩnh Thu ở nhà nấu cơm.

"Thạch Đầu, con cầm cái gáo nước ra đó làm gì? Mang lại đây cho mẹ." Tú Tú lườm Thạch Đầu.

Thạch Đầu đã biết đi, lại cực kỳ nghịch ngợm, cứ cái gì tầm tay là lấy chơi bằng được. Giờ thì nồi niêu xoong chảo, đặc biệt là d.a.o kéo và phích nước nóng, Tú Tú chẳng dám để lung tung.

"Hông... hông..." Cái đầu nhỏ của Thạch Đầu lắc như trống bỏi.

Thạch Đầu đã nói được những từ đơn giản như "bố", "mẹ", "muốn", "không", "tạm biệt". Gần đây câu cửa miệng của cu cậu là "không".

"Thạch Đầu, mẹ sắp giận rồi đấy nhé. Mẹ đếm đến ba, con không mang lại đây là mẹ đ.á.n.h m.ô.n.g đấy." Tú Tú vờ giận dỗi.

Đôi mắt Thạch Đầu đảo liên hồi như đang cân nhắc thiệt hơn. Thấy mẹ đếm đến hai, cu cậu vội đưa gáo cho mẹ rồi ôm m.ô.n.g chạy biến.

Cảnh tượng này khiến Ngô Tĩnh Thu cười không ngớt: "Chị dâu, Thạch Đầu thông minh thật đấy, bé tí đã hiểu hết lời chị nói rồi."

"Trẻ con tinh ranh lắm em ạ. Hồi trước chị dỗ thế nào cũng không đưa, nếu chị tự ý lấy đi là cu cậu lăn ra đất ăn vạ ngay. Sau này chị toàn phải thương lượng trước, không được nữa mới dùng bài đếm một hai ba." Tú Tú thở dài nhẹ nhõm: "Làm mẹ rồi mới thấy nuôi con chẳng dễ dàng gì."

"Đó là vì chị nuôi dạy kỹ lưỡng thôi, chứ nhà bình thường ai đi giảng đạo lý với trẻ con tầm này. Nhưng Thạch Đầu đúng là lanh lợi thật, sau này em sinh xong chị nhớ dạy em với nhé." Ngô Tĩnh Thu thực sự rất thích Thạch Đầu, thấy cậu bé thông minh hơn hẳn những đứa trẻ khác.

Tú Tú lắc đầu: "Mỗi đứa trẻ một khác nên cách dạy cũng phải khác. Với những đứa trẻ nhạy cảm thì tốt nhất đừng nên đ.á.n.h mắng."

"Nhạy cảm? Nghĩa là sao ạ?" Tĩnh Thu nghe từ mới lạ nên tò mò hỏi.

"Là những đứa trẻ có tâm hồn tinh tế, mình nói câu gì là bé sẽ suy nghĩ nhiều, với những bé như vậy thì mình phải dỗ dành nhiều hơn." Tú Tú giải thích dựa trên những gì cô từng đọc được.

Ngô Tĩnh Thu ngẫm nghĩ rồi gật đầu. Đúng thật, có đứa trẻ hay cười, có đứa lại ít nói. Hồi nhỏ cô cũng ít nói, gặp người lớn chẳng dám chào nên bị bảo là ngốc nghếch, mãi đến khi đi làm người ta mới đổi giọng khen cô là "nội tú" (vẻ đẹp tiềm ẩn).

"Em hiểu rồi. Đợi con em sinh ra đã, lúc đó em lại thỉnh giáo chị." Tĩnh Thu nhìn ra cửa: "Mọi người đi hơn tiếng rồi sao chưa thấy về nhỉ?"

"Chắc sắp rồi." Tú Tú vừa dứt lời đã nghe tiếng Kim Nguyệt líu lo từ xa đến gần.

"Bọn em hẹn nhau đi chèo thuyền, rồi đi chụp ảnh nữa, còn hứa là sẽ thường xuyên viết thư cho nhau..."

Chương 242: Hậu quả tự chịu

Vì Kim Nguyệt về nhà mừng tốt nghiệp nên bữa tối hôm nay đặc biệt thịnh soạn: gà hầm nấm, thịt kho tàu, cải thảo đậu phụ, nộm rong biển và canh cà chua trứng.

"Oa, thịnh soạn quá! Cảm ơn chị dâu Cả, chị dâu Hai, các chị tốt với em quá đi mất." Kim Nguyệt vừa vào cửa thấy mâm cơm đã reo lên sung sướng.

"Thế nếu không có đống thức ăn này thì bọn chị thành người xấu hết hả?" Tú Tú trêu.

"Ai bảo thế chứ, kể cả các chị chỉ cho em hai cái màn thầu thì vẫn là những người chị dâu tốt nhất của em." Kim Nguyệt một tay khoác vai Tú Tú, một tay khoác vai Tĩnh Thu, cái miệng dẻo quẹo như bôi mật.

"Cô... cô..." Thạch Đầu mặc quần thủng đ.í.t, đang ngồi xổm nghịch nốt tí nước trong chậu rửa rau, thấy cô về liền lẫm chẫm chạy lại, giơ tay đòi bế.

"Ôi chao, Thạch Đầu nhà mình lại cao thêm rồi này, có nhớ cô không nào?" Kim Nguyệt nhìn thấy cháu là mắt cười tít lại.

Thạch Đầu gật đầu lia lịa, rồi bồi thêm một câu: "Cô... ăn..."

Kim Nguyệt lập tức "dỗi": "Cái thằng nhóc bạc tình này, hóa ra không phải nhớ cô mà là nhớ kẹo của cô hả?"

"Tiểu Nguyệt, hôm nay Thạch Đầu ăn kẹo rồi, không được cho nó ăn thêm nữa đâu." Tú Tú ngăn lại. Nếu là thời hiện đại thì ăn chút chẳng sao, chứ thời này nha sĩ hiếm, răng hỏng thì khổ lắm. Kim Nguyệt vốn hiểu chuyện nên nghe chị dâu nói vậy liền thôi ngay.

"Thạch Đầu ơi, lần này cô không mang theo, để mai cô dẫn con đi mua nhé?"

Cả nhà quây quần đông đủ, không khí náo nhiệt hẳn lên.

"Tiểu Nguyệt, ngày mai em đi gặp chị Hồ với anh để chốt công việc luôn nhé, anh sợ để lâu lại nảy sinh chuyện không hay." Hàn Kim Dương gắp cho em gái miếng thịt, nghiêm nghị dặn.

Kim Nguyệt cũng nghiêm túc gật đầu: "Vâng ạ, lúc gặp chị Hồ em cần nói gì không anh?"

"Không cần đâu, anh bàn bạc xong cả rồi, chỉ đưa em đến ra mắt thôi." Hàn Kim Dương cười nói.

"Lần này đúng là may mắn thật, làm phục vụ nhà khách còn tốt hơn làm kế toán trạm thu mua nhiều." Kim Vũ cười góp vui. Tĩnh Thu cũng gật đầu đồng tình.

"Cảm ơn cả nhà đã lo lắng cho em, nếu không giờ chắc em đang sầu thối ruột rồi." Kim Nguyệt chân thành cảm ơn. Nếu trước đây cô còn mơ mộng thi đại học thì sau đợt quay lại trường vừa rồi, cô đã hoàn toàn từ bỏ ý định đó. Nhất là khi tốt nghiệp đến nơi, ai cũng lo lắng cho tương lai. Phòng cô có 8 người thì 4 người chắc chắn phải xuống nông thôn, 2 người đang chật vật tìm việc, chỉ có cô và một bạn nữa chắc chắn được ở lại thành phố.

Bốn người phải xuống nông thôn ngày nào cũng khóc. Ai cũng hiểu đi rồi chẳng biết ngày nào về, lỡ bị phân về vùng rừng rú hẻo lánh thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Kim Nguyệt chẳng dám khoe mình có suất công việc, chỉ dám nói nhà đang tìm cách. Người bạn nhà giàu có suất ở lại thì bị cả phòng cô lập, mỉa mai suốt ngày khiến Kim Nguyệt nghe mà phát hoảng.

"Họ trở nên đáng sợ thật sự ấy ạ." Kim Nguyệt rùng mình khi nghĩ đến mấy cô bạn cùng phòng.

"Đó là bản tính con người thôi em. Khi mình ở đường cùng mà thấy người khác có được thứ mình thèm muốn một cách dễ dàng, họ sẽ nảy sinh đố kỵ, căm ghét. Em giấu đi là đúng, lỡ ai đó nảy sinh ý đồ xấu phá em thì mệt lắm." Tú Tú vỗ vai an ủi em chồng.

Cơm nước xong, Tú Tú giữ vợ chồng Kim Vũ ở lại ngủ. Tĩnh Thu bụng dạ ngày một lớn, đi đường đêm không tiện.

"Vâng, vậy phiền chị dâu quá." Tĩnh Thu theo Tú Tú vào phòng trải giường.

"Em lại nói khách sáo rồi, đây cũng là nhà của các em cơ mà." Tú Tú liếc nhìn em dâu, mỉm cười ấm áp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.