[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 429
Cập nhật lúc: 07/01/2026 10:04
Bữa cơm này ăn xong, ngày mai đến nhà Tô Yến Yến, sau khi ăn xong ở nhà Tô Yến Yến thì đợt tụ tập lần này coi như kết thúc mỹ mãn.
Chương 520 Quan niệm tiêu dùng khác nhau
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, việc đầu tiên lão Tần làm khi về Kinh Thành không phải là về nhà mà là đến đường Quang Minh tìm Tô Tú Tú.
Thấy ông ấy bên trong mặc áo sơ mi, bên ngoài khoác một chiếc áo len cổ chữ V, dưới chân là quần tây bằng vải len, áo khoác là mẫu áo lông vũ mới nhất của studio, đội một chiếc mũ len, trông rất có phong thái.
"Về rồi à? Mau vào ngồi đi." Tô Tú Tú rót cho ông ấy một chén trà, lấy ít bánh ngọt, "Ông lót dạ trước đi, tôi đi nấu sủi cảo cho ông."
Biết quan hệ của lão Tần với gia đình nên Tô Tú Tú cũng không hỏi mấy câu sáo rỗng kiểu sao không về nhà trước.
"Bà chủ, bà đừng bận rộn nữa, tôi đối soát sổ sách với bà xong rồi về." Lão Tần đứng dậy cản Tô Tú Tú lại.
"Vậy chúng ta vào bếp đối soát, sủi cảo nhanh thôi mà." Tô Tú Tú không cho phép từ chối nói.
Lão Tần thấy Tô Tú Tú hiếm khi mạnh mẽ như vậy đành phải đi theo cô vào bếp, vừa nhìn cô nấu sủi cảo vừa kể cho cô nghe tình hình chi nhánh Thượng Hải.
"Thượng Hải khác Kinh Thành, bà ở đây có nền tảng, sau này đạt giải đăng báo xong người ở Kinh Thành đều biết bà mở tiệm ở đây nên sẽ có nhiều người tự tìm đến bà. Thượng Hải bên đó người nghe danh bà không ít nhưng không biết bà mở chi nhánh ở đó, nên lúc mới khai trương việc buôn bán không tốt lắm." Lão Tần nghiêm túc nói.
"Tôi biết, Kinh Thành bên này lúc mới khai trương đừng nói là mua đồ, người vào xem cũng chẳng có, sư phụ Tiền lúc đó lo sốt vó lên." Tô Tú Tú hồi tưởng lại những ngày đó, khẽ cười nói: "Mới khai trương mà, đồ chúng ta bán lại đắt, vốn dĩ đâu phải đi theo số lượng."
Lão Tần gật đầu, tiếp tục báo cáo công việc: "Thượng Hải và Kinh Thành không giống nhau, người bên đó bạo dạn hơn, thấy tiệm mới khai trương cũng vào đi dạo một chút, có điều xem thì nhiều mua thì ít, việc kinh doanh thực sự khởi sắc vẫn là sau khi bà đạt giải nhì cuộc thi ở nước ngoài, một lần nữa lên báo Nhân dân."
Chẳng phải sao, phóng viên báo Nhân dân phỏng vấn Tô Tú Tú, cô đặc biệt nhắc đến chuyện mở chi nhánh ở Thượng Hải, nên những người theo đuổi thời trang ở Thượng Hải chắc chắn phải ghé qua xem, rồi sẽ mua lấy một hai món.
"Bà chủ, bà có biết doanh thu tháng này là bao nhiêu không?" Lão Tần thần thần bí bí hỏi.
Tô Tú Tú nhướn mày, lão Tần chắc quên mất hàng của ông ấy đều là từ Kinh Thành chuyển qua, nên cụ thể doanh thu bao nhiêu Tô Tú Tú trong lòng có con số rồi.
"Bao nhiêu?" Thuộc hạ đã hỏi rồi, làm bà chủ không được để họ mất hứng nên Tô Tú Tú tò mò hỏi.
Lão Tần giơ bốn ngón tay, hưng phấn nói: "Hơn bốn vạn, chỉ trong một tháng, còn chưa đủ tháng, đã hơn bốn vạn, xuýt, tôi thực sự cảm thấy như mình đang nằm mơ vậy."
Lần này Tô Tú Tú thực sự kinh ngạc rồi, theo doanh thu này thì cửa hàng ở Thượng Hải sắp bán sạch bách rồi còn gì.
Cô tính toán một chút, tin tức của cô đăng vào ngày hai mươi mốt, nghĩa là trong bảy ngày đã bán được bốn vạn tệ?
"Đúng thế, đúng như bà nghĩ vậy, sau khi lên báo trong tuần này đã bán được hơn bốn vạn, quần áo giày dép trong tiệm bị tranh mua sạch sẽ, ngay cả bít tất cũng chẳng còn mấy đôi." Lão Tần kích động nói.
"Người giàu ở Thượng Hải thực sự nhiều thật." Tô Tú Tú cảm khái.
"Vậy thì bà sai rồi, người giàu ở Thượng Hải nhiều thật nhưng trong bốn vạn này có một nửa là do người bình thường tiêu dùng đấy." Lão Tần cười nói.
"Kể tình hình tôi nghe xem." Tô Tú Tú vớt sủi cảo lên, định bưng cho lão Tần thì ông ấy tự mình bưng đi rồi, "Có ăn cay không?"
"Có chứ, càng cay càng tốt." Lão Tần cười nói.
Tô Tú Tú chọn loại tương ớt cay nhất cho lão Tần, lại lấy thêm sốt lạc, giấm, xì dầu và rượu, để ông ấy tự pha chế.
"Đám con gái con lứa thanh niên bên Thượng Hải ấy, nhất là mấy cô con gái, thà nhịn đói chứ nhất định phải ăn mặc cho rạng rỡ, suy nghĩ của họ khác hẳn người Kinh Thành mình, có thể thắt lưng buộc bụng tích góp cả nửa năm để mua một chiếc váy mình thích." Lão Tần tắc lưỡi khen lạ.
Tô Tú Tú hồi tưởng lại đ.á.n.h giá của cư dân mạng về người Thượng Hải, đúng là đều khá kiểu cách, tiêu tiền của mình để sống cuộc đời mình muốn, chẳng trộm chẳng cướp gì, chẳng có gì đáng để chỉ trích cả.
Tô Tú Tú thấy lão Tần ăn sủi cảo một cách ngon lành liền lấy sổ sách ra lật xem, từng khoản từng khoản được ghi chép tỉ mỉ, rõ ràng, Tô Tú Tú nhìn thấy con số cuối cùng, bảy vạn, đã vô cùng khá rồi.
Tô Tú Tú đặt sổ sách xuống, về phòng lấy một bao lì xì, đây là tiền thưởng cuối năm của lão Tần, đã chuẩn bị xong xuôi chỉ đợi ông ấy về là đưa.
"Đây là gì vậy?" Lão Tần thấy bao lì xì liền xua tay nói không lấy.
"Sao nào, tiền thưởng cuối năm không lấy à?" Tô Tú Tú trợn tròn mắt hỏi.
Nghe thấy đó là thành quả lao động của mình, lão Tần lập tức không từ chối nữa, vui vẻ nhận lấy bao lì xì.
Ông ấy vốn là nhân viên thu mua lão luyện, chỉ cần nắn độ dày là biết bên trong bao nhiêu tiền, chỗ này ít nhất phải có hơn tám trăm tệ.
Theo hợp đồng đã ký lúc đầu, tiền thưởng cuối năm là ba tháng lương, lẽ ra lão Tần làm việc chưa đầy nửa năm nên chỉ được nhận một tháng rưỡi lương.
Nhưng lão Tần thì khác, cửa hàng ở Thượng Hải toàn bộ quá trình là do ông ấy canh chừng từng chút một mở ra, sao có thể chỉ đưa một tháng rưỡi lương làm tiền thưởng cuối năm được, nên Tô Tú Tú đưa theo mức ba tháng.
Lúc đầu Tô Tú Tú còn nói sẽ dựa theo ba tháng lương cao nhất để kết toán, tổng doanh thu cửa hàng quần áo Thượng Hải là bảy vạn tệ nhưng có một số không tính vào thành tích của lão Tần, ví dụ như những đơn hàng tìm Tô Tú Tú thiết kế.
Dù sao Tô Tú Tú cũng đưa tám trăm tám mươi tệ, hy vọng ông ấy trong năm mới sẽ phát phát phát, ông ấy phát chẳng phải bằng cô tự phát sao.
Lão Tần đẩy chiếc bao lì xì dày cộp về phía Tô Tú Tú: "Nhiều quá, cái này tôi không thể nhận."
"Đều là những gì ông xứng đáng được nhận, cầm lấy đi, phía Hiểu Thiên cũng vậy thôi." Tô Tú Tú mỉm cười nói.
Biết Lâm Hiểu Thiên cũng giống mình, lão Tần mới cất bao lì xì đi, trò chuyện thêm vài câu mới đội mũ, đội cả gió lạnh chuẩn bị về nhà ăn Tết.
Đi trên con đường gió bắc thổi vù vù nhưng lòng lão Tần thực sự ấm áp lạ thường, chưa đầy nửa năm trời tính cả lương và tiền thưởng cuối năm ông ấy bỏ túi gần hai ngàn tệ, bằng hơn hai năm lương trước đây của ông ấy, xuýt, đợi đến sang năm chẳng phải ông ấy sẽ trở thành hộ một vạn tệ sao?
"Con gái lớn ơi, con ra cửa xem bố con về chưa?" Chị Tần vừa gói sủi cảo vừa dặn dò.
"Vâng, con đi ngay đây ạ." Một cô bé khoảng mười mấy tuổi chạy ra cửa, chỉ đứng một lát đã thấy chân sắp đóng băng đến nơi rồi, nhịn không được giậm giậm chân, lại ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông ăn mặc rất thời thượng đang đi về phía mình.
"Bố ạ?" Cô bé nhìn người đàn ông đi lại gần, nhất thời còn chưa dám nhận.
"Sao nào, đến bố đẻ mình cũng không nhận ra à?" Lão Tần đùa.
Cô bé vội vàng chạy vào nhà, lớn tiếng gọi: "Mẹ ơi, bố về rồi."
Hai ông bà lão ở phòng trong cũng vẻ mặt vui mừng đi ra, thấy lão Tần ba người nhìn nhau trân trân, chỉ sợ ông ấy phạm phải chuyện gì.
"Mọi người nhìn con bằng ánh mắt gì thế, con khỏe lắm." Lão Tần thấy vợ cũ định nấu sủi cảo cho mình liền vội vàng nói: "Không cần đâu, tôi vừa ăn ở ngoài rồi, con gái lớn à quà cho mấy chị em các con đều ở bên trong cả, các con tự tìm đi nhé. Ngồi tàu hỏa cả đêm con mệt rồi, con đi nghỉ trước đây."
Nghe thấy ông ấy đã ăn sủi cảo ở ngoài rồi, cả ba người đều ngẩn ra, chị Tần lại càng như ngây dại, lão Tần đây là có đối tượng rồi sao? Nếu ông ấy tái hôn thì cô biết làm sao bây giờ?
Mẹ Tần nắm lấy tay chị Tần: "Đừng sợ có mẹ đây, con cứ yên tâm, mẹ sẽ không đồng ý cho nó tái hôn đâu. Cả đời này bố mẹ chỉ nhận mình con làm con dâu thôi, cứ đợi xem lát nữa mẹ sẽ nghĩ cách bắt nó đăng ký kết hôn lại với con."
"Đúng thế, chúng ta có thể bắt nó đăng ký với con lần thứ nhất thì có thể bắt lần thứ hai." Bố Tần nghiêm nghị nói.
Lão Tần đứng ở cửa, khóe miệng ngậm một nụ cười giễu cợt, ông ấy biết ngay mà, chuyện họ ly hôn bố mẹ sớm đã biết rồi, còn muốn bắt ông ấy tái hôn? Đời này không bao giờ có chuyện đó.
Chương 521 Ăn Tết
Năm nay là cái Tết đầu tiên của gia đình Tô Tú Tú chuyển đến đường Quang Minh, Hàn Kim Dương liền gọi gia đình Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt đến đây cùng ăn Tết với họ.
Gia đình Tiểu Vũ vốn dĩ năm nào cũng ăn Tết cùng họ, còn cặp bố mẹ chồng của Tiểu Nguyệt thì có cũng như không, thậm chí còn chẳng bằng không có, nên cũng là ghép cùng họ ăn Tết, nói là mời họ đến chi bằng nói là đi theo quy trình thôi.
"Có phải gọi bác Mã và bác gái Mã không anh?" Hàn Kim Dương hỏi.
"Dĩ nhiên rồi, đến hay không là việc của hai bác, gọi hay không là việc của chúng ta." Tô Tú Tú cười nói.
Nhân lúc buổi trưa có nắng, hai người dắt tay nhau thong thả đi về phía tứ hợp viện.
Lúc đến nơi bác Mã đang quét tuyết, Hàn Kim Dương vội vàng bước tới lấy chiếc chổi, hỏi: "Sao bác lại tự quét tuyết thế này, thanh niên trong viện đâu rồi bác?"
"Tuyết trên mái nhà đều là họ quét cả rồi, chỗ đất này tôi tự quét nổi, không làm phiền họ nữa." Bác Mã cười hì hì nói.
"Vậy bác chú ý giữ ấm nhé, còn nữa phải hết sức cẩn thận, hay là bác đừng quét nữa, Kim Dương lúc rảnh sẽ quét giúp bác." Tô Tú Tú đỡ bác Mã vào nhà.
"Ối chà Tú Tú đến rồi à, ăn gì chưa? Bác nấu sủi cảo cho hai đứa ăn nhé." Bác gái Mã thấy Tô Tú Tú liền lập tức tươi cười rạng rỡ nói.
Tô Tú Tú lại thấy sống mũi cay cay, lúc nãy vào cửa cô thấy bác gái Mã ngồi thẫn thờ trước chậu than, chỉ thấy cả căn phòng tràn ngập sự cô quạnh sắp trào ra ngoài rồi.
"Bác ơi chúng cháu ăn rồi, bác đừng bận rộn nữa." Tô Tú Tú cản bác gái Mã lại, ngồi xuống cạnh bác, "Hôm nay chúng cháu đến là muốn mời hai bác lên chỗ chúng cháu ăn Tết, bác đừng vội từ chối, Thạch Đầu và Miên Miên biết hai bác lên ăn Tết là vui mừng lắm, còn cứ đòi theo chúng cháu đến đón hai bác đấy."
Bác gái Mã cũng nhớ Thạch Đầu và Miên Miên nhưng do dự một lát rồi vẫn lắc đầu từ chối.
Họ có con trai con gái, sao có thể lên nhà người khác ăn Tết, thế chẳng phải là làm bôi tro trát trấu vào mặt con cái sao.
"Bác ơi chỉ là ăn bữa cơm tất niên thôi, xong rồi cháu và Kim Dương sẽ đưa hai bác về, thực ra cũng chẳng tính là ăn Tết ở chỗ cháu." Tô Tú Tú thấy Hàn Kim Dương đi vào liền vội vàng nháy mắt với anh.
"Đúng thế ạ, cả nhà Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt đều ở đó, đông người cho náo nhiệt." Hàn Kim Dương gật đầu nói.
Bác gái Mã không quyết định được, ngước mắt nhìn bác Mã muốn để bác quyết định.
"Không đi đâu hai đứa ạ, chúng tôi già cả rồi chân tay không thuận tiện, cứ đi đi về về thế này đến lúc cảm lạnh thì càng khổ, hai đứa có lòng như thế là ông bà già này mừng lắm rồi. Đúng rồi hai đứa đã làm đậu phụ chưa? Bà già nó ơi lấy cho Tú Tú ít đậu phụ." Bác Mã lắc đầu cười nói.
