[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 430

Cập nhật lúc: 07/01/2026 10:04

Bác gái Mã vỗ đùi một cái, mải nói chuyện mà quên khuấy mất, "Bác có làm đậu phụ đông, món này cho vào nồi lẩu là ngon nhất, bác lấy cho hai đứa một ít."

"Thôi ạ thôi ạ bác ơi, mấy thứ này ở nhà có cả rồi." Tô Tú Tú vội vàng cản.

"Bác còn không biết con sao, tiệm bận rộn thế chắc chắn chẳng có thời gian làm mấy thứ này, mua ở ngoài sao ngon bằng tự tay mình làm được, đợi đấy bác lấy cho một ít." Bác gái Mã nói xong liền phong phong hỏa hỏa đi ngay.

Nói hết nước hết cái hai ông bà lão vẫn không chịu lên nhà họ Hàn ăn Tết, Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương đành chịu, lúc về còn cầm theo rất nhiều đồ Tết do chính tay bác gái Mã làm.

"Bác ơi bác với bác trai mau vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm đừng để bị cảm." Tô Tú Tú xua tay nói.

"Ừ chúng tôi vào ngay đây." Bác gái Mã rơm rớm nước mắt gật đầu, rồi cùng bác Mã run rẩy đi vào nhà.

Tô Tú Tú nhìn đồ đạc trong tay Hàn Kim Dương, nhận những thứ này thì bác Mã và bác gái Mã mới thấy vui.

"Hay là sang năm chúng ta về tứ hợp viện ăn Tết, đến lúc đó gọi bác Mã và bác gái Mã thì họ sẽ không từ chối nữa." Tô Tú Tú hồi tưởng lại cảnh hai người họ đứng ở cửa tiễn mình rời đi, không kìm được mà nói.

"Được chứ, đông người cho náo nhiệt mà!" Hàn Kim Dương cười nói.

Ngày ba mươi Tết, cả gia đình Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt đều đến nhà Tô Tú Tú, tất cả mọi người cùng bận rộn chuẩn bị bữa cơm tất niên, mấy đứa trẻ lớn một chút cũng không được rảnh rỗi.

Hôm nay Tiểu Vũ là người đứng bếp, nấu một bàn đầy ắp thức ăn, Tô Tú Tú ăn một miếng rồi thở dài nói: "Hồi đó lẽ ra nên khuyến khích Tiểu Vũ đi làm đầu bếp, Tiểu Vũ không đi làm đầu bếp đúng là một tổn thất lớn cho giới đầu bếp."

Hàn Kim Nguyệt ở bên cạnh cười nói: "Anh hai không đi thêu thùa cũng là một tổn thất lớn cho giới thêu thùa đấy ạ."

Tô Tú Tú vô cùng tán đồng gật đầu, Tiểu Vũ ở phương diện này thiên phú thực sự rất cao.

"Mọi người cứ khen em quá lời rồi." Hàn Kim Vũ bất lực cười nói.

Cả gia đình vừa nói vừa cười ăn bữa cơm tất niên, Tô Tú Tú mời họ cùng đón giao thừa nhưng cả hai bên đều không đồng ý, nên giúp dọn dẹp bát đũa xong là ai nấy về nhà nấy.

Mồng một Tết cả gia đình ở nhà ngủ nướng, mồng hai Tết là ngày con gái đi lấy chồng về nhà ngoại chúc Tết.

Mọi năm cả gia đình họ cũng chỉ ở nhà thôi, nhưng năm ngoái đã nhận người thân rồi nên năm đầu tiên này, chủ yếu là cặp vợ chồng Tô Lão Căn đều rất khai minh, Tô Vĩnh Xuân làm việc cần cù thực thà nên Tô Tú Tú sẵn lòng thực sự nhận người thân này.

"Tú Tú về rồi à, Tú Tú này hôm nay về nhà Tô Lão Căn chúc Tết à?" Không ít người vây lại hỏi.

"Thế thì chắc chắn là lên nhà Tô Lão Căn rồi, chẳng lẽ lên nhà bà?" Người khác chê câu hỏi của bà kia là thừa thãi.

"Tô Lão Căn đúng là có phúc, già rồi lại có thêm cô cháu gái tiền đồ thế này, mọi người bảo Tô Hồng Quân có ngốc không, đứa con gái tiền đồ thế này cũng đem cho làm con nuôi?" Có người tò mò hỏi.

Một bà thím bên cạnh cười nhạt một tiếng, "Thế thì mọi người không biết rồi, đâu phải Tô Hồng Quân muốn đem con gái đi cho làm con nuôi đâu!"

Câu nói này thật đầy ẩn ý, cái gì mà Tô Hồng Quân không muốn đem con gái đi cho làm con nuôi, nhưng thực tế là đã cho đi rồi, không lẽ là bản thân Tô Tú Tú muốn đi làm con nuôi sao?

Mọi người nhìn nhau trân trân, nếu nói như vậy thì họ dường như hiểu tại sao sắc mặt Tô Hồng Quân hôm đó lại khó coi đến thế rồi.

"Mọi người bảo xem Tô Hồng Quân rốt cuộc đã làm gì mà những đứa con tiền đồ hết đứa này đến đứa kia đều đi làm con nuôi người khác thế?" Có người ẩn ý hỏi.

Tuy Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng cũng có công việc nhưng một người là dựa vào việc bán chị gái mà có được công việc, một người là kế nghiệp bố, sao có thể so được với Tô Vĩnh Cường và Tô Tú Tú, vả lại họ chỉ là công nhân bình thường, Tô Vĩnh Cường và Tô Tú Tú mới là cán bộ, nhất là Tô Tú Tú còn làm rạng danh đất nước nữa.

Mọi người trao đổi ánh mắt với nhau, nhao nhao phỏng đoán là vợ chồng Tô Hồng Quân có vấn đề.

Chương 522 Ra nước ngoài du học?

Tô Vĩnh Xuân tuy chưa vào biên chế chính thức nhưng cậu có Hàn Kim Dương chăm sóc, ở khoa bảo vệ như cá gặp nước, chỉ cần bản thân cậu vững vàng thì tối đa một năm là Hàn Kim Dương có thể nghĩ cách giúp cậu vào biên chế.

Đứa cháu đích tôn duy nhất có tiền đồ, cặp vợ chồng Tô Lão Căn không biết cảm kích Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương đến nhường nào, thấy họ đến chúc Tết thì cười đến nhăn nhúm cả mặt, vừa bưng trà vừa lấy bánh ngọt chỉ sợ đãi ngộ không chu đáo.

"Bà ơi bà đừng bận rộn nữa, có chừng này là đủ rồi, bà ngồi xuống đi để bà cháu mình nói chuyện." Tô Tú Tú kéo bà lão ngồi xuống.

"Được được, bà nghe người trong làng bảo cháu lại ra nước ngoài thi đấu à? Còn đạt thành tích cực kỳ tốt, đất nước đều khen cháu?" Bà Cả không biết chữ, lại càng không thể xem báo chí gì, vẫn là Tô Vĩnh Xuân lúc về thăm họ họ mới biết Tô Tú Tú lại ra nước ngoài thi đấu còn đạt giải nhì xuất sắc.

"Cháu gái bà tiền đồ lắm, thật tiền đồ." Bà Cả nắm lấy tay Tô Tú Tú, khẽ vỗ vỗ mu bàn tay cô, cười đến mức chẳng thấy mặt trời đâu.

Tô Lão Căn và bà Cả hiền từ nhìn Tô Tú Tú, đừng nói là người trong làng, ngay cả bản thân họ cũng thấy như đang nằm mơ vậy, đất đã lấp đến cổ rồi mà thế mà lại có được cô cháu gái tiền đồ thế này.

Nhất là Tô Lão Căn những năm qua vì nhà họ có hai đứa con trai mất sớm, chỉ còn lại một đứa cháu trai chưa làm nên trò trống gì, nếu không phải anh em chú bác của ông lợi hại thì chắc chắn đã bị người trong làng bắt nạt c.h.ế.t rồi, nhưng sau lưng bảo họ mệnh cứng cũng không ít, giờ nhìn xem là phúc khí của họ đến muộn thôi.

Ăn bữa trưa ở nhà Tô Lão Căn xong vợ chồng họ mới đưa con cái về thành phố, trên tay xách theo rất nhiều đồ ăn bà Cả chuẩn bị, như đậu phụ tự rán, dưa muối, hoa quả sấy khô...

"Mẹ ơi bao giờ chúng ta lại được đến chơi với cụ bà ạ?" Miên Miên vừa c.ắ.n hoa quả sấy vừa hỏi.

"Đến Tết Thanh minh con nhé, lúc đó chúng ta đi tảo mộ cho ông ngoại con." Tô Tú Tú xoa đầu Miên Miên nói.

Miên Miên chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Thế bao giờ mới đến Tết Thanh minh ạ?"

"Sắp rồi." Miên Miên còn nhỏ chưa hiểu Tết Thanh minh là gì, lại càng không hiểu tảo mộ là gì nên Tô Tú Tú không giải thích nhiều với con bé.

Về đến nhà gia đình Hàn Kim Nguyệt đã chờ sẵn ở đó, Tô Tú Tú vỗ trán một cái quên khuấy mất không nói với họ rằng từ sau mồng hai cô cũng phải bắt đầu đi chúc Tết rồi.

"Chị dâu em nghe dì Ngô bảo mọi người về quê ạ?" Hàn Kim Nguyệt cười hỏi.

"Năm ngoái chị chẳng phải làm con nuôi nhà khác sao, hai cụ đều rất tốt nên chị với Kim Dương đưa con cái về thăm họ." Vào nhà Tô Tú Tú rót trà cho Lưu Tiêu và Hàn Kim Nguyệt, mấy đứa trẻ thì mỗi đứa một quả táo lớn.

"Có thêm một người thân tốt cũng là chuyện tốt mà." Hàn Kim Nguyệt cười gật đầu.

Hàn Kim Nguyệt ngồi một lát uống xong trà là định sang nhà Hàn Kim Vũ, Tô Tú Tú đợi cô đi rồi thu dọn đồ đạc liền lên nhà Tô Vĩnh Cường, rồi đến nhà Tiểu Vũ, rồi ăn bữa tối ở nhà cậu ấy mới về nhà, ngày mồng hai coi như xong xuôi.

Mồng ba Tô Tú Tú xách đồ lên nhà Diêu Tuyết chúc Tết, qua một thời gian điều dưỡng sắc mặt cô ấy tốt hơn nhiều, tinh thần trông cũng khá整体 trạng thái rất tốt.

"Sư phụ sức khỏe cô vẫn ổn cả chứ ạ?" Tô Tú Tú quan tâm hỏi.

"Anh Vu tìm được một vị đại phu già bắt mạch cho cô, kê cho vài đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể, cô uống một thời gian rồi thấy cơ thể đúng là khỏe hơn nhiều, cô thấy sắc mặt em không tốt lắm cô đưa em địa chỉ vị đại phu già ở đây, em cũng tìm ông ấy xem sao." Diêu Tuyết mỉm cười nói.

"Sư phụ cô cho em địa chỉ đi, lúc nào em đưa Tú Tú qua." Hàn Kim Dương đang trò chuyện với sư công Vu vẫn luôn phân tâm về phía Tô Tú Tú, nghe thấy lời Diêu Tuyết liền lập tức nói.

Tô Tú Tú trời không sợ đất không sợ chỉ sợ uống t.h.u.ố.c, nhất là t.h.u.ố.c bắc, uống t.h.u.ố.c bắc thực sự có thể lấy đi nửa cái mạng của cô, ốm còn chẳng muốn uống t.h.u.ố.c huống hồ là điều dưỡng cơ thể, nên Hàn Kim Dương rất nghi ngờ cô dù miệng có hứa với Diêu Tuyết thì quay đi là đâu lại vào đấy, căn bản chẳng thể đi tìm đại phu già nào cả.

Quả nhiên Tô Tú Tú nghe thấy lời Hàn Kim Dương liền lườm anh một cái tức giận, cơ thể cô đang khỏe mạnh uống t.h.u.ố.c làm gì, đằng nào cô cũng chẳng uống đâu.

Diêu Tuyết nhìn đôi vợ chồng họ liếc mắt đưa tình nhịn không được khóe miệng hơi nhếch lên.

Hai thầy trò trò chuyện một lúc về cách điều dưỡng cơ thể, vô tình lại bàn sang chuyện công việc.

"Tú Tú em nên biết rõ muốn trở thành nghiên cứu sinh của bà Anna là một việc vô cùng khó khăn, bà ấy không phải ai cũng nhận đâu, hơn nữa bà ấy có thể đích thân chỉ điểm cho em chứng tỏ vô cùng coi trọng em, đợi em trở thành học trò của bà ấy bà ấy chỉ cần dắt em một cái thôi là em có thể bớt đi được hai mươi năm đường vòng rồi." Diêu Tuyết nắm lấy tay Tô Tú Tú tâm huyết nói.

Tô Tú Tú mím môi cô dĩ nhiên biết chứ, còn chưa tính đến bà Anna chỉ riêng học vị thạc sĩ nghiên cứu sinh của Học viện Thiết kế Hoa Đô thôi đã nâng tầm đẳng cấp của cô lên rất nhiều rồi.

"Cái này em đều biết nhưng mà... đây không phải là thi đấu tối đa hai mươi mấy ngày một tháng là về rồi, lần này ra nước ngoài ít nhất phải mất một năm rưỡi." Tô Tú Tú ngập ngừng.

"Hai đứa cũng đâu phải không mua nổi vé máy bay, cứ theo tốc độ kiếm tiền của studio em ấy em một tuần về một lần cũng được, đây là một cơ hội vô cùng hiếm có bỏ lỡ rồi em chắc chắn sẽ hối hận." Diêu Tuyết lườm Tô Tú Tú một cái thấy cô toàn tìm lý do.

"Em sẽ suy nghĩ nghiêm túc ạ, đại học vẫn còn một năm nữa mới tốt nghiệp cũng không vội ạ." Tô Tú Tú cười với Diêu Tuyết.

Diêu Tuyết cau mày: "Lại là cô sơ suất rồi, với năng lực của em và những thành tựu em đạt được hiện tại sớm đã có thể xin tốt nghiệp sớm rồi, Tú Tú bao nhiêu người nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện tốt thế này mà em thế mà lại còn ngập ngừng? Nghĩ đến sau này đi một năm rưỡi này có đáng gì đâu."

Tô Tú Tú lúc này không nghĩ đến chuyện ra nước ngoài du học mà là chuyện tốt nghiệp sớm, đúng thế với năng lực và thành tựu của cô hoàn toàn có thể xin tốt nghiệp sớm, sao trước đây cô lại chẳng nghĩ ra nhỉ?

Bất kể có đi du học hay không tốt nghiệp đại học sớm hơn sẽ tốt hơn cho cô, nên sau khi bàn bạc với Diêu Tuyết, Tô Tú Tú bắt đầu chuẩn bị tài liệu đợi khai giảng xong là nộp đơn xin.

Về đến nhà Tô Tú Tú liền đem chuyện này nói cho Hàn Kim Dương, mà Hàn Kim Dương vẫn giữ thái độ như trước ủng hộ cô hoàn thành ước mơ, không để bản thân sau này phải hối hận.

"Một năm rưỡi đấy nhé, em đi rồi anh với bọn trẻ sẽ phải rất lâu mới được gặp em một lần." Tô Tú Tú khoác tay Hàn Kim Dương nũng nịu nói.

Hàn Kim Dương cười khẽ: "Đợi đến lúc em tốt nghiệp đại học năm sau Miên Miên có thể vào lớp mẫu giáo rồi, Thạch Đầu căn bản chẳng cần chúng ta lo lắng, đợi bọn trẻ nghỉ hè anh sẽ đưa chúng sang Hoa Đô thăm em, thuê một căn phòng ở đó ở nửa tháng một tháng anh nấu cơm cho em ăn."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.