Nợ Máu Đại Lương - 3
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:07
Vào ngày thọ yến của Thái hậu, việc Phê Chẩn sai ta làm vốn rất đơn giản.
Chính là nhắc đến việc Thái t.ử lén lút gặp gỡ các cựu tướng của biên quân trước mặt Bệ hạ.
Mẫu tộc của Thái t.ử là Tạ gia đã bị diệt môn, vây cánh duy nhất hắn có thể trông cậy vào chính là những cố nhân mà Tiên hoàng hậu để lại.
Lén lút qua lại với cựu tướng biên quân là điều đại kỵ của bậc đế vương.
Chỉ cần ta mở miệng, Bệ hạ tất sẽ sinh nghi. Còn Thái t.ử cũng sẽ triệt để căm ghét ta.
Tại thọ yến, ca múa tấp nập, thái bình thịnh trị.
Thái hậu đã cao tuổi, ngồi ở vị trí tôn quý phía trên, nụ cười hiền từ.
Quý phi vì mất đi đệ đệ nên tiều tụy đi nhiều, nhưng ánh mắt nhìn ta lại càng thêm độc địa.
Thái t.ử ngồi phía dưới Bệ hạ, không nói một lời.
Phê Chẩn đứng giữa đám đông nhìn ta, khẽ nâng ly rượu.
Đã đến lúc ta hạ cờ rồi.
Bệ hạ ho vài tiếng, ta liền dâng lên một chén trà ấm.
Hắn hỏi: "Hôm nay sao lại yên lặng thế?"
Ta lý nhí đáp: "Thần thiếp sợ nói sai lời."
"Ngươi mà cũng biết sợ sao?"
Ta ngước mắt, vừa vặn nhìn thấy Thái t.ử cũng đang hướng mắt về phía này.
Ta nói: "Thần thiếp sợ Điện hạ không vui."
Bệ hạ nhíu mày: "Thái t.ử sao?"
Ta cụp mắt xuống, không nói thêm gì nữa. Có những lời, không nói ra lại càng có tác dụng hơn là nói thẳng.
Bệ hạ quả nhiên nhìn sang Thái t.ử.
"Hằng nhi, con và Liễu chiêu nghi có hiềm khích gì sao?"
Thái t.ử cười lạnh: "Nhi thần không dám."
Nụ cười nơi khóe môi Phê Chẩn càng đậm hơn.
Ta biết, hắn tưởng ta đang đi theo đúng nước cờ mà hắn vạch ra. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bên ngoài đại điện bỗng nhiên truyền đến một trận náo loạn.
Một cung nhân mình đầy m.á.u lao vào, ngã nhào giữa điện.
"Bệ hạ! Không xong rồi! Tam hoàng t.ử ngã xuống nước rồi!"
Khắp đại điện hỗn loạn tột cùng.
Tam hoàng t.ử là do Quý phi sinh ra, cũng là người mà Phê Chẩn ngầm phò tá để tranh đoạt vị trí trữ quân.
Bệ hạ bật dậy.
Quý phi hét lên một tiếng rồi lao ra ngoài.
Thái t.ử cũng đứng bật dậy.
Chỉ có Phê Chẩn là biến sắc.
Hắn quay sang nhìn ta.
Ta cúi đầu, ra vẻ như cũng bị dọa cho khiếp đảm.
Lúc Tam hoàng t.ử được vớt lên, chỉ còn thoi thóp nửa hơi thở.
Cung nhân tùy tùng đều quỳ rạp dưới đất, run như cầy sấy.
Có người bẩm báo rằng đã nhìn thấy tiểu thái giám thân cận bên cạnh Thái t.ử xuất hiện ở bờ hồ.
Quý phi lập tức phát điên tại chỗ, khóc lóc đòi Bệ hạ phải nghiêm trị Thái t.ử.
Thái t.ử quỳ dưới màn mưa, sắc mặt trắng bệch.
"Nhi thần không có làm."
Bệ hạ nhìn hắn, đáy mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ hoài nghi sâu sắc.
Phê Chẩn lập tức quỳ xuống: "Bệ hạ, Thái t.ử điện hạ chưa chắc đã làm ra chuyện như vậy, có điều chuyện này liên quan đến hoàng tự, không thể không điều tra rõ ràng."
Một nước đi thật hay. Hắn vốn định mượn tay ta để dâng đao.
Giờ đây con d.a.o ấy tuy không đưa ra từ tay ta, nhưng lại tự khắc xuất hiện.
Chỉ tiếc rằng. Con d.a.o này là do chính ta đặt vào.
Không phải để g.i.ế.c Thái t.ử.
Mà là để Phê Chẩn tưởng rằng hắn đã thắng.
Thái t.ử bị cấm túc ở Đông cung.
Quý phi triệt để hận thấu xương Thái t.ử.
Bệ hạ bắt đầu nảy sinh nghi kỵ với Thái t.ử.
Phê Chẩn mãn nguyện vô cùng.
Đêm hôm đó, ta đi đến Đông cung.
Đường mật đạo nối từ tẩm cung cũ của Tiên hoàng hậu đến Đông cung là do Bích Đào tìm ra cho ta.
Thái t.ử ngồi dưới ánh đèn, bên tay đặt một thanh kiếm.
Thấy ta xuất hiện, lưỡi kiếm của hắn tuốt vỏ, kề ngay sát yết hầu ta.
"Liễu Chiếu, ngươi chán sống rồi sao."
Ta không hề né tránh.
"Điện hạ nghĩ là ta hại người ư?"
"Chẳng lẽ không phải?"
Ta giơ tay, chậm rãi đẩy mũi kiếm ra xa.
"Nếu ta muốn hại Điện hạ, hôm nay kẻ ngã xuống nước không phải là Tam hoàng t.ử, mà là Bệ hạ."
Ánh mắt Thái t.ử thay đổi.
Ta đặt một chiếc khăn tay ướt sũng lên án thư.
Góc chiếc khăn có thêu một chữ "Lư" cực nhỏ.
"Kẻ đẩy Tam hoàng t.ử xuống nước là người của cung Quý phi. Phê Chẩn vốn muốn mượn miệng ta để vu khống Điện hạ lén lút câu kết với biên tướng. Ta đã thay đổi cục diện, để Quý phi ra tay trước."
Thái t.ử đăm đăm nhìn ta: "Tại sao ngươi lại giúp ta?"
Ta cười: "Điện hạ nghĩ nhiều rồi, ta không phải giúp người."
Ta ghé sát vào hắn, khẽ khàng nói: "Ta là muốn Phê Chẩn tin rằng, ta sẽ hại người."
Thái t.ử im lặng rất lâu.
"Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?"
Ta nhìn hắn, gằn từng chữ: "Ta muốn lật lại bản án của Thẩm gia."
Đồng t.ử của hắn co rụt lại.
"Ngươi là người của Thẩm gia?"
Ta x.é to.ạc ống tay áo, lộ ra dấu ấn tội nô bị nung đỏ khắc sâu trên cánh tay.
"Nữ nhi của Thẩm Hoài An, Thẩm Chiếu Tuyết."
Thanh kiếm của Thái t.ử rơi choảng xuống đất.
Hắn nhìn dấu ấn tội nô kia, trong mắt lần đầu tiên không còn sự chán ghét.
Lúc lâu sau, hắn trầm giọng nói: "Thẩm tướng quân là bậc trung thần."
