Nợ Máu Đại Lương - 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:07
Khoảnh khắc Bệ hạ nhìn thấy, sắc mặt khó coi đến đáng sợ.
Phê Chẩn lập tức đổ hết tội trạng lên đầu Thái t.ử.
Nói rằng Thái t.ử oán hận chuyện Quý phi từng vu khống mình nên mới ra tay g.i.ế.c người báo thù.
Lần này, Bệ hạ không lập tức tin lời hắn nữa.
Bởi vì chữ "Phê" trong lòng bàn tay Quý phi trước khi c.h.ế.t giống như một cây kim đ.â.m sâu vào tim hắn.
Khi Phê Chẩn đến cung Trường Lạc, lần đầu tiên trên mặt hắn không có nụ cười.
"Nghiêm Tố có phải đang ở trong tay ngươi không?"
Ta đang dùng kéo tỉa tót một chậu hoa lan.
Tiếng kéo vang lên một cái "rắc", một chiếc lá héo úa rụng xuống.
"Tướng gia nói gì vậy, thần thiếp nghe không hiểu."
Phê Chẩn bước lại gần ta.
Hắn bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, lực đạo cực kỳ mạnh.
"Thẩm Chiếu Tuyết, bản tướng ngày trước đáng lý ra nên g.i.ế.c ngươi luôn mới phải."
Ta đau đến mức mặt mũi trắng bệch, nhưng vẫn bật cười:
"Tướng gia không nỡ."
Ánh mắt hắn âm lãnh như rắn độc.
Ta ngước nhìn hắn: "Tướng gia đưa ta vào cung là vì gương mặt này của ta có chỗ dùng được. Thế nhưng Tướng gia chưa từng nghĩ tới, gương mặt này vừa có thể khiến Bệ hạ nhớ về Tiên hoàng hậu, lại vừa có thể khiến Bệ hạ nhớ lại một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Năm đó hắn đã không bảo vệ được nàng."
Đồng t.ử của Phê Chẩn co rụt lại.
Ta nói tiếp: "Một vị đế vương trong lòng đầy rẫy sự hổ thẹn, sợ nhất là chuyện cũ lập lại."
Hắn đột ngột bóp c.h.ặ.t lấy cổ ta.
Ta không hề giãy giụa.
Khi cảm giác ngạt thở ập đến, ta thậm chí còn đang mỉm cười.
"G.i.ế.c đi."
Ta khó nhọc thốt lên: "Tướng gia g.i.ế.c ta ở ngay cung Trường Lạc này, Bệ hạ nhất định sẽ nghĩ xem, tại sao ngươi lại sợ ta đến như thế."
Gân xanh trên mu bàn tay Phê Chẩn nổi lên cuồn cuộn. Cuối cùng, hắn buông lỏng tay ra.
Ta ngã rạp xuống đất, ho sặc sụa.
Hắn cúi người, ghé sát vào tai ta:
"Ngươi tưởng Thái t.ử có thể bảo vệ được ngươi sao? Ngươi tưởng Bệ hạ sẽ tin ngươi sao? Thẩm Chiếu Tuyết, cha ngươi năm xưa quỳ giữa đại điện cũng từng nghĩ như thế đấy."
Ta ngước mắt nhìn hắn.
"Cho nên ta không phải là cha ta."
Cha ta trung quân. Còn ta thì không.
Cha ta tin Bệ hạ sẽ phân rõ trắng đen phải trái. Còn ta thì không tin.
Cha ta dâng chứng cứ lên điện Kim Loan.
Còn ta, ta sẽ kề đao vào cổ của tất cả các người trước.
Sau khi Phê Chẩn rời đi, ta nôn ra một ngụm m.á.u tươi.
Bích Đào sợ hãi khóc òa lên: "Nương nương, chúng ta bỏ trốn thôi."
Ta lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi.
"Trốn đi đâu?"
"Đi đâu cũng được ạ."
Ta khẽ mỉm cười: "Bích Đào, mồ mả của người Thẩm gia vẫn còn ở bãi tha ma ngoài kinh thành kia kìa. Nếu ta trốn rồi, họ biết làm sao đây?"
Bích Đào khóc ròng quỳ xuống: "Nhưng người sẽ c.h.ế.t mất."
Ta nhẹ giọng bảo: "Vậy thì hãy để bọn họ c.h.ế.t trước ta đi."
…..
Cục diện cuối cùng được khơi mào từ việc Bệ hạ lâm bệnh nguy kịch.
Ngày Phê Chẩn dẫn binh bức cung, kinh thành lại đổ một trận tuyết lớn.
Y hệt như ngày cha ta bị c.h.é.m đầu năm xưa.
Bệ hạ nằm liệt giường, Phê Chẩn dẫn trăm quan vào cung, thỉnh cầu phế truất Thái t.ử, lập Tam hoàng t.ử làm trữ quân.
Tam hoàng t.ử vốn đã được hắn nuôi dưỡng trong tướng phủ, giống như một con dấu ngọc rỗng ruột, chỉ chờ ngày đóng lên cái tên của hắn mà thôi.
Thái t.ử bị giam lỏng ở Đông cung.
Ta bị vây khốn ở cung Trường Lạc.
Bên ngoài cửa cung toàn là người của Phê Chẩn.
Bích Đào cuống cuồng đến mức mặt mũi cắt không còn giọt m.á.u: "Nương nương, phải làm sao bây giờ?"
Ta ngồi trước gương đồng, chậm rãi kẻ mày cho mình.
"Chờ."
"Chờ cái gì ạ?"
"Chờ Phê Chẩn đưa tất cả mọi người đến điện Kim Loan."
Bích Đào không hiểu.
Nhưng ta đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi.
Trả thù sợ nhất điều gì?
Sợ kẻ thù c.h.ế.t một cách quá im hơi lặng tiếng. Phê Chẩn không thể c.h.ế.t ở trong một con hẻm tối.
Hắn phải c.h.ế.t ngay trên triều đường.
C.h.ế.t ở nơi hắn đắc ý, ngạo nghễ nhất.
C.h.ế.t trước mặt tất cả những kẻ đã từng mắng c.h.ử.i Thẩm gia là nghịch tặc.
Giờ Ngọ ba khắc, tiếng chuông của điện Kim Loan vang lên.
Ta thay một bộ y phục sắc trắng, đẩy cửa cung Trường Lạc ra.
Cấm quân canh cửa tuốt đao: "Nương nương dừng bước!"
Ta lấy ra tấm lệnh bài mà Bệ hạ đã đưa cho ta đêm qua.
Sắc mặt bọn họ liền thay đổi.
Tấm lệnh bài này không điều động được binh mã. Nhưng có thể giúp ta diện thánh.
Đêm qua khi Bệ hạ triệu kiến ta, hắn ho đến mức gần như không ra hơi.
Hắn hỏi ta: "Liễu Chiếu, rốt cuộc ngươi là ai?"
Ta quỳ trước giường bệnh, nhìn vị đế vương từng hạ một đạo thánh chỉ g.i.ế.c sạch cả nhà ta.
Ta bảo: "Ngày mai Bệ hạ sẽ biết rõ thôi."
Hắn nhìn ta rất lâu. Cuối cùng, hắn giao tấm lệnh bài này cho ta.
Có lẽ hắn đã sớm đoán ra được rồi.
Cũng có lẽ hắn cũng đang chờ đợi một câu trả lời.
Khi ta đi đến bên ngoài điện Kim Loan, bên trong đang tranh cãi vô cùng kịch liệt.
Phê Chẩn đứng đầu trăm quan, tay cầm một bức mật thư:
"Thái t.ử tư thông với Bắc Địch, mưu đồ bức cung, tội chứng rành rành! Thần xin Bệ hạ phế truất Thái t.ử, lập trữ quân mới!"
Lời nói thật quen thuộc.
Tội danh thật quen thuộc.
