Nợ Nước Nợ Tình - Chương 1: Tái Sinh
Cập nhật lúc: 07/08/2026 07:00
Cái cơn đau đớn tàn nhẫn dã man ấy cuối cùng rồi cũng chịu dừng lại.
Trong cái ký ức heo hắt cuối cùng của cuộc đời, cô vẫn ghi khắc sâu sắc cái lạnh thấu xương của nền bê tông trong xà lim t.r.a t.ấ.n, tiếng nước róc rách chảy đâu đó dưới tầng hầm tối thui, cùng với cái mùi m.á.u tanh tưởi bám riết lấy da thịt không buông.
Hồi mà cô bị đám lính giặc bắt giữ rồi tạt mấy gáo nước lạnh buốt giá lên người, lớp bùn đất ngụy trang bôi trên mặt bị trôi tuột đi, vô tình để lộ ra cái khuôn mặt ngây thơ, thanh tú hệt như một bực thiên sứ sa ngã xuống trần gian.
Chính cái nhan sắc ngọc ngà ấy đi đôi với cặp mắt quật cường không chịu khuất phục đã khiến cho tên Tướng trẻ Archibald – kẻ tình cờ ghé ngang chiến trường vào buổi đó – phải ngẩn ngơ c.h.ế.t trân như bị hớp mất hồn vía.
Gã tìm đủ mọi mưu mô thủ đoạn để dụ dỗ, toan thu phục cô về làm người của gã. Chớ mà đáp lại sự nh.ụ.c m.ạ đó, cô ngẩng cao cái đầu, nhổ thẳng ngụm m.á.u tươi dính đầy trong miệng lên khuôn mặt kiêu ngạo của hắn. Sự kiêu ngạo khiến hắn không muốn cưỡng bức cô như những tên lính quèn kia, nhưng ngay cả ép cung bức hình cũng không thể khiến cô khuất phục khiến hắn vừa thẹn vừa giận không để đâu cho hết.
Cái cơn giận dữ của một kẻ từ thuở chào đời chưa từng biết nếm mùi thất bại bỗng bùng cháy dữ dội. Gã trút hết cơn lôi đình, trực tiếp hạ lệnh t.r.a t.ấ.n bằng những cực hình dã man tột độ: đôi bàn tay từng thoăn thoắt chuyền đi từng lá mật thư tình báo qua mấy lớp rào gai kẽm bùng nhùng nay bị gã đập gãy từng khúc xương ngón tay, từng mảng thịt da bị xẻo rách, từng chiếc răng bị bẻ sạch không thương tiếc...
Thế mà, cho tới tận hơi thở cuối cùng cạn kiệt, cô tuyệt nhiên chưa từng một lần gật đầu đầu hàng, chưa hề hé răng khai khẩn dù chỉ là một cái tên của đồng đội. Cặp mắt rực lửa căm hờn cùng chí khí kiên gan bền chí của cô đã găm c.h.ặ.t vào tâm khảm gã, biến cô thành vết sẹo nhục nhã và là nỗi ám ảnh dai dẳng không bao giờ dứt trong suốt cuộc đời cầm quân kiêu hãnh của Archibald.
Cái tấm lòng kiên trung ái quốc ấy, cô đã mang theo trọn vẹn xuống tận đáy nấm mồ sâu lạnh lẽo.
Chớ mà ngặt nỗi, cõi đời này nào ngờ cô lại chẳng hề tan biến theo mây khói.
Đến lúc đôi mi nặng trĩu mở bừng ra một bận nữa, thì chẳng còn cái mùi m.á.u tanh lợm giọng, chẳng còn xà lim hầm tối u buồn, cũng chẳng có tiếng gầm thét của máy bay oanh tạc đùng đùng trên bầu trời quê mẹ.
Đập vào mắt cô lúc bấy giờ là cái trần nhà cao vời vợi, chạm trổ mấy chùm hoa văn dát vàng ch.ói lọi rực rỡ. Mùi hương trầm thơm phức đắt tiền hòa lẫn với mùi hoa ly trắng muốt xộc thẳng vào khứu giác.
Cô ngơ ngác giơ hai bàn tay của mình lên ngó: ấy là một đôi bàn tay trắng phau phau, thon thả, mịn màng ngần ngại tựa ngọc thạch, hoàn toàn sạch bóng không hề có lấy một vết sẹo nhỏ xíu hay một nốt chai sần nào của kẻ từng lăn lộn qua chốn mưa b.o.m bão đạn chiến trường.
“Tiểu thư Evelyn! Lạy Chúa trên cao, cô đã tỉnh lại rồi đây ư!”
Tiếng réo mừng bằng một thứ thổ âm xa lạ – chính là tiếng nói của cái quốc gia đã gây ra cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa lên quê hương cô – bỗng vang lên nhức óc bên tai.
Nhờ mấy dòng ký ức vụn vỡ cứ thế tràn ngập vào khối óc mới mẻ của mình, cô bàng hoàng nhận ra rốt cuộc là mình đã được ‘sủi sinh hoàn hồn’ sống lại.
Hóa ra lúc này, cô đã chẳng còn là cô giao liên miền Nam gục c.h.ế.t tức tưởi dưới tầng hầm u tối thuở nào nữa.
Trái lại, bấy giờ cô đang mang trong mình cái thể xác của Evelyn Von Valen – cô tiểu thư đài các tròn mười tám tuổi thuộc dòng dõi công tước quyền uy tột bậc ở tuốt bên nước A xa xôi.
Một cái t.a.i n.ạ.n ngã ngựa bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của Evelyn thật sự, đặng nhường chỗ cho linh hồn quật cường của một người con gái Việt Nam vô tình mượn lấy cái thân xác này để hồi sinh trở về cõi dương trần.
Mấy ngày đầu tiên mang lấy thân phận mới là cả một chuỗi ngày chông chênh, hốt hoảng đến nao lòng. Cô phải tập tành từng chút một cái dáng đi đứng uyển chuyển, đoan trang của một bực quý cô sang trọng, tập cầm muỗng nĩa bạc lấp lánh, tập nói thứ ngôn ngữ kiêu kỳ, đài các của tầng lớp người trên.
Chớ mà điều làm cho cõi lòng cô đau đớn tột cùng lại chẳng phải vì cái thể xác xa lạ kia, mà chính là mấy lời bàn ra tán vào trên bàn tiệc của dòng họ Valen.
Ấy là vào một buổi chiều mùa đông buốt giá. Tuyết trắng phau phủ đầy đặc trên mấy mái vòm thánh đường nguy nga tráng lệ của thủ đô nước A.
Bên trong căn phòng ăn ấm cúng với lò sưởi đốt bằng củi gỗ thông thơm phức, mấy gã đàn ông mang danh nghĩa gánh vác giang sơn xã tắc đang ngồi quây quần quanh chiếc bàn ăn dài dằng dặc.
Cha của cái thân xác này – ông Công tước đường đường chính chính cùng mấy vị bộ trưởng, quan tướng lừng danh đang chụm đầu nâng ly rượu vang đỏ thắm y như màu m.á.u.
“Mấy tin tức chiến sự ở tận đổng đao Đông Dương dạo này ra sao rồi mấy bậu?”
Một vị quan chức mỉm cười nhạt, thong thả dùng d.a.o cắt từng miếng thịt bò bít tết hãy còn rớm m.á.u tươi ròng ròng.
“Tốt đẹp mĩ mãn chớ gì nữa! “
Ông Công tước cười khà lên một tiếng đầy đắc ý, thỏa mãn: “Đám dân đen nghèo nàn ở cái vùng đất hẻo lánh ấy sắp sửa chịu đựng hết nổi rồi. Chỉ cần bên mình càn quét sạch sẽ mấy cái đường dây tiếp tế của tụi nó ở tít dưới miền Nam, thì toàn bộ nguồn cao su béo bở, mỏ khoáng sản cùng cảng biển chiến lược sẽ nằm gọn lỏn trong tầm tay tụi mình hết thảy.”
“Quả là một miếng mồi ngon rớt xuống miệng!”
Vị quan tướng ngồi đối diện cười cợt nhả, ánh mắt lóe lên cái tham lam tột độ.
“Đúng là đũa mốc mà đòi trèo cao sánh mâm son! Tụi nó tưởng chỉ dựa vào dăm ba cây s.ú.n.g thô sơ cùng mấy mớ lý tưởng vẩn vơ mà dám chống lại đại bác với phi cơ của tụi mình hay sao? Nghĩ lại thấy nực cười làm sao! Cuộc chiến này kéo dài dai dẳng đến thế chẳng qua là vì mấy tay chân tướng lĩnh cũ mềm yếu, vô dụng quá mà thôi. Hít hà, bữa nay chánh phủ chuẩn bị tung ra cờ chủ lực rồi đây!”
“Ý ông muốn nhắc tới vị quan Đại tướng trẻ tuổi đó phỏng?”
“Chứ còn ai vào đây nữa! Trăm trận trăm thắng, từ thủa chào đời đến giờ chưa từng nếm mùi thua sút ở bất kỳ bãi chiến trường nào. Một con chiến mã ngông cuồng và tàn độc nhứt mà nước mình đang có trong tay. Hắn mà đặt chân sang tới đó, thì cái vùng đất khốn khổ kia chỉ còn nước hóa thành tro tàn bụi bay mà thôi, ha ha ha!”
Ngồi thu lu ở ngay một góc bàn, đôi bàn tay của cô giấu tiệt dưới lớp tà váy xòe bằng lụa satin bỗng bấu c.h.ặ.t đến mức mấy cái móng tay găm sâu vào da thịt rớm đau. Cõi lòng cô quặn thắt lại như có ai cầm d.a.o nhọn đ.â.m thấu từng khúc ruột.
Quê hương chôn nhau cắt rốn của cô, đồng bào ruột thịt của cô, biết bao con người áo vải chân đất đang từng ngày gồng mình chịu đựng b.o.m rơi đạn lạc; thế mà trong cặp mắt của mấy bực quý tộc ăn trắng mặc trơn này, tụi nó chỉ xem đó là mấy con số khô khan, mấy mỏ tài nguyên béo bở để tha hồ xâu xé rồi cười cợt ngạo mạn.
Tụi nó gọi những cuộc tàn sát dã man là ‘sự khai hóa văn minh’, lại đem cái lòng yêu nước kiên gan bền chí của dân tộc cô ra mỉa mai là ‘sự ngu muội dại khờ’.
Và cũng chính ngay trong cái buổi chiều hôm định mệnh ấy, cô đã nghe thấy một cái tên – cái tên của vị quan Đại tướng trẻ tuổi mới tròn ba mươi tuổi, kẻ được người ta tôn sùng là ‘con chiến mã bất bại’ của cường quốc A: Archibald Rothschild.
Lúc nghe thiên hạ tung hô ca ngợi cái sự tàn nhẫn m.á.u lạnh cùng mưu lược binh đao sắc bén của gã, một luồng điện lạnh ngắt chạy rần rật dọc suốt sống lưng cô. Trái tim cô thắt ngặt lại trong một cơn giằng xé căm hờn tột độ.
Chính xác là cái thằng ác ôn đó! Cái kẻ đã từng nhẫn tâm trực tiếp ra lệnh bẻ gãy từng khúc xương ngón tay, xẻo đứt từng mảng thịt da; hành hạ và nh.ụ.c m.ạ cô cho tới hơi thở cuối cùng!
Hắn bây giờ mới tròn ba mươi tuổi, đang đứng ở trên cái đỉnh cao ch.ót vót của quyền uy lẫn đường công danh binh nghiệp.
Chớ mà ngặt nỗi, trớ trêu thay làm sao, gã lại chính là vị hôn phu đã được đôi bên gia tộc định sẵn cho cái thân xác Evelyn này – ấy là một mối lương duyên thương mại hoàn hảo giữa hai dòng họ quyền quý bực nhứt nước A.
Đêm hôm đó, cô đứng lặng lẽ trước tấm gương soi, ngó cái hình bóng phản chiếu của một cô tiểu thư da trắng tóc vàng kiêu sa đài các, nhưng thẳm sâu trong cặp mắt ấy lại mang một nỗi niềm nặng trĩu hồn quê, đượm nồng hương vị phù sa sông nước miền Tây đất Việt.
Cô thầm hiểu rằng, chuyện cô mượn xác hoàn hồn trong hình hài này tuyệt nhiên không phải là sự ngẫu nhiên vô tình của tạo hóa. Đây chính là một sự an bài sâu xa của luật nhân quả.
“Trời đất cho tui được sống lại một bận nữa, há phải để tui hưởng thụ cái sự xa hoa phú quý này đâu cơ chứ.”
Cô lẩm bẩm thì thầm với cái bóng mờ ảo trong gương.
“Nếu như gã là con chiến mã ngông cuồng mang họa diệt vong đến cho quê hương xứ sở của tui, thì tui nguyện sẽ làm sợi dây thòng lọng âm thầm siết c.h.ặ.t vào cổ gã cho đến c.h.ế.t mới thôi.”
Dẫu vậy, cô thừa biết mình không thể hấp tấp hành động ngay lúc này được. Cái thân xác mới tròn mười tám tuổi đầu này hãy còn non nớt kinh nghiệm, chưa có địa vị trong xã hội, vả lại thời buổi này việc đi lại giữa các nước kiểm soát vô cùng ngặt nghèo, huống hồ gì lại là một cô tiểu thư đài các khuê cát.
Nếu tự dưng đùng đùng đòi sang Đông Dương ngay lúc này, chắc chắn cô sẽ bị hoài nghi hoặc tìm đủ mọi cách ngăn cấm. Cô cần phải có một khoảng thời gian đủ dài để mài giũa bản thân, để trau dồi tri thức, để học lấy cách che giấu tâm can thật kín kẽ và kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi.
Nhân cái cơ hội gia tộc muốn cô tu chí học hành đặng mai sau làm một vị phu nhân Đại tướng xứng đáng với mặt mày của dòng họ, cô bèn thuận theo ý cha, khăn gói sang nước B – một quốc gia trung lập nổi tiếng về trường ốc để du học trong vòng hai năm.
Cha cô thấy vậy thì mừng rỡ, vô cùng hài lòng với quyết định của con gái. Ông tạc dạ đinh ninh rằng đứa con gái út nay đã biết nghĩ lo cho tương lai sự nghiệp của gia tộc, chớ không còn bướng bỉnh, ngạo mạn vô cớ như dạo trước nữa.
Ngày chiếc tàu thủy xình xịch nhả khói mịt mù rời khỏi bến cảng nước A để chở cô sang nước B du học, cô đứng lặng lẽ trên mạn tàu, ngó mấy dãy nhà cổ kính, nguy nga của thủ đô lùi dần rồi khuất hẳn vào sương sớm.
Hai năm du học ở chốn xứ người sắp tới đây tuyệt đối không phải là khoảng thời gian để cô rong chơi tận hưởng tuổi thanh xuân, mà chính là cái lò luyện kim để cô tự biến mình thành một lưỡi d.a.o sắc bén nhứt.
Cô sẽ dùi mài kinh sử, học lấy mấy ngón nghề tình báo, học cách đọc rành mạch bản đồ binh đao giặc giã, ngày đêm theo dõi từng biến động nhỏ nhặt nhất của chiến sự qua mấy trang báo chí nước ngoài.
Cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Chờ cho đúng hai năm sau, khi cô vừa tròn hai mươi tuổi – cũng là lúc vị quan Đại tướng kia nhận sắc lệnh chính thức mang quân tiến đ.á.n.h vào chiến trường Việt Nam cho trận càn quét cuối cùng như mấy thông tin cô đã nhặt nhạnh được dạo nọ.
Đến lúc đó cũng là ngày cô quay về, đường hoàng mang danh nghĩa vợ sắp cưới để bước chân thẳng vào hang ổ của kẻ thù.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi lả tả lạnh buốt trên mặt biển phương bắc mịt mùng, nhưng sâu thẳm trong l.ồ.ng n.g.ự.c của người thiếu nữ Việt Nam đang mang lớp vỏ bọc ngoại quốc ấy, một ngọn lửa căm hờn và kiên trung đã bùng cháy rực rỡ từ bao giờ.
