Nợ Nước Nợ Tình - Chương 2: Dạ Yến Hoa Lệ Và Tờ Sắc Lệch (1)

Cập nhật lúc: 07/08/2026 07:01

Hai năm ở xứ người trôi qua dài đằng đẵng hệt như một giấc mộng đượm buồn, dệt bằng sự nhẫn nhịn đắng cay của kẻ phải xa lìa đất mẹ trong nỗi thấp thỏm khôn nguôi.

Tại chốn kinh thành cổ kính của một nước trung lập, mang cái danh ch.ót vót là ‘tiểu thư Evelyn sang đây tu dưỡng nghệ thuật và âm nhạc’, cô gái mười tám tuổi thuở nào đã âm thầm tự mài giũa bản thân thành một lưỡi d.a.o tình báo sắc lẹm được bọc khéo trong lớp nhung lụa mịn màng.

Mấy ngón tay thon thả ngọc ngà cứ ngỡ chỉ sinh ra để lướt trên phím đàn dương cầm hay cầm cọ vẽ tranh thêu hoa, vậy mà đêm đêm lại bị mài cho rát bỏng vì tỉ mẩn chép lại từng tấm bản đồ binh đao giặc giã, học thuộc lòng mấy hệ thống mã hóa tin tức cùng nghiên cứu tường tận cơ cấu tổ chức của bộ máy quân đội nước A.

Cứ mỗi độ đêm về, trong căn phòng trọ học ngát hương thơm thoang thoảng ở xứ người, cô lại lặng lẽ ngồi thui thủi bên ánh nến chập chờn.

Ngó ngọn lửa nhỏ nhoi chao đảo trước ngọn gió đông lạnh buốt, cõi lòng cô quặn thắt lại vì thương nhớ quê nhà Việt Nam xa xôi dịu vợi.

Ở nơi chốn ấy, dưới bầu trời đặc quánh mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g b.o.m đạn, mấy người đồng chí của cô, mấy phận người áo vải chân đất đang oằn mình trong mấy căn hầm sâu ngột ngạt, gồng mình chịu đựng từng đợt rải t.h.ả.m của pháo bầy và máy bay oanh tạc ngày đêm không ngớt.

Cô luôn tự nhủ phải giữ cho tâm thần mình thật rạng rỡ tỉnh giác, tuyệt đối không để lòng căm hờn làm lóa mắt mờ tim, bởi cô hiểu rõ chỉ cần một chút sơ sẩy nhỏ nhặt trong thân phận này thôi cũng đủ thiêu rụi mọi cơ hội cứu nguy cho đất nước thành tro bụi.

Đến khi tròn hai mươi tuổi, cô vừa vặn hoàn thành xong thời gian du học rồi dắt díu khăn gói trở về nước A.

Cái thân xác Evelyn bấy giờ đã trổ mã bước vào độ xuân thì chín muồi rực rỡ nhất: kiều diễm đài các, mang cái thần thái vừa cổ điển lại vừa đong đầy nét thanh cao của một bực tiểu thư thuộc gia tộc công tước lẫy lừng.

Đêm hôm ấy, dinh thự nguy nga của gia tộc Valen rực sáng lung linh y như một cung điện thần tiên trong huyền thoại. Mấy chùm đèn pha lê to lớn chiếu rọi ánh sáng vàng óng ánh xuống mặt sàn đá hoa cương bóng loáng như gương.

Tiếng đàn violin réo rắt du dương hòa lẫn với tiếng cụng ly chạm cốc leng keng, tiếng cười nói rôm rả của đám thượng lưu quý tộc cùng bọn quan chức binh quyền cao cấp nước A.

Mấy bà mấy cô xúng xính khoác trên người đủ kiểu xiêm y dạ hội bằng lụa satin đắt giá, cổ đeo hột xoàn lấp lánh ch.ói lọi, thong thả chuyền tay nhau mấy dĩa bánh ngọt tỉ mỉ tinh xảo.

Xung quanh bàn rượu, mấy vị quan tướng n.g.ự.c dắt đầy huân chương huân dực đang hăng say c.h.é.m gió bàn luận về chiến trường Đông Dương xa tắp.

“Mấy bận tới đây là miền Nam xem như sắp ngã ngũ rồi mấy bậu ơi!” 

Một lão quan chức ngoại giao nâng cao ly rượu vang đỏ thắm như m.á.u tươi, mỉm cười đắc ý: “Đám quân kháng chiến ở trỏng dẫu có gan góc tột cùng đi nữa, thì lấy cây s.ú.n.g thô sơ tre ngà mà đọ lại với đại bác xe tăng của tụi mình sao đặng? Mấy cái mỏ cao su béo bở, mỏ than khoáng sản cùng hệ thống cảng biển chiến lược ấy, chậm lắm là nửa năm nữa sẽ lọt trọn vào tay mấy tập đoàn nước mình hết thảy mà thôi!”

“Phải đó, nói chí lý vô cùng!”

Một lão quý tộc già chồm hổm gật gù, giọng điệu chan chứa sự khinh bỉ tột cùng. 

“Mấy cái đám dân bản xứ ở trỏng đúng là u muội dại khờ hết chỗ nói. Nước mình cất công mang văn minh với ánh sáng phát triển đến cho, vậy mà tụi nó dám cầm s.ú.n.g gươm lên chống lại mới ngộ đời chứ lỵ! Cứ phải dùng bàn tay sắt bóp nát bét ra, thì tụi nó mới biết thế nào là phép tắc phục tùng cho đành dạ.”

Mấy tiếng cười cợt khinh khỉnh, đắc chí vang lên giòn tan giữa không gian nguy nga lộng lẫy.

Tụi nó đang thản nhiên bàn tán về một cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa, đem sinh mạng của hàng triệu con người ra m.ổ x.ẻ với cái thái độ dửng dưng y như đang buôn bán mớ rau con cá ngoài chợ.

Evelyn đứng lặng phắc bên khung cửa sổ vòm cao rộng lớn.

Bàn tay cô hờ hững cầm ly champagne đang sủi tăm sùng sục, cặp mắt thẫn thờ nhìn ra khoảng sân vườn rộng thênh thang ngập đầy tuyết trắng xóa một màu.

Chốn này thì ấm áp vô cùng, lại ngập tràn rượu ngon tiệc tùng cùng cái vẻ thái bình giả tạo đến vô lý. Chớ mà cách xa chốn nhung lụa này tới hàng ngàn dặm hải lý, dưới vòm trời quê hương chôn nhau cắt rốn của cô, đêm nay biết đâu lại là một trận bão lửa tơi bời, có tiếng trẻ thơ khóc xé ruột xé gan hòa cùng tiếng s.ú.n.g đạn găm thẳng vào da thịt của đồng bào.

Cái sự đối lập tàn nhẫn đắng cay ấy cứa vào lòng cô đau nhói hệt như ngàn mũi kim châm mỗi giây mỗi phút. Ấy vậy mà mặt nước hồ trong tâm trí cô vẫn phẳng lì như tờ, tuyệt nhiên không để lọt ra dù chỉ một gợn sóng mỏng manh.

“Nàng đang tơ tưởng chuyện chi mà ngẩn ngơ cả người ra thế hỡi người yêu dấu của tôi?”

Một chất giọng trầm ấm, từ tốn nhưng tỏa ra thứ uy quyền ngút ngàn chợt vang lên ngay sát sau lưng cô.

Cõi lòng Evelyn bỗng khựng lại một nhịp đầy cay đắng.

Cô thong thả quay gót người lại, vẽ lên môi một nụ cười mỉm thanh tao chuẩn mực của một bực tiểu thư khuê cát, chớ mà sâu thẳm trong đáy mắt lại là cái lạnh giá đóng băng của một dòng sông mùa đông.

Đứng sừng sững trước mặt cô lúc này chính là Archibald Rothschild.

Vị quan Đại tướng trẻ tuổi nhứt trong lịch sử nước A, nay đã tròn ba mươi hai tuổi.

Gã khoác trên người bộ quân phục sĩ quan màu sẫm phẳng phiu không tì vết, ngay n.g.ự.c áo đính đầy những dải huân chương danh giá nhứt mà gã đã giành giật được qua bao nhiêu trận mạc lớn nhỏ khắp chốn giang hồ.

Bờ vai rộng vững chãi cùng vóc dáng cao lớn lững thững hệt như một bức tường thành kiên cố sừng sững giữa sương gió chiến trường. Gương mặt gã được tạc đẽo bằng những đường nét sắc sảo, góc cạnh; sống mũi cao v.út kiêu hãnh cùng cặp mắt màu xám tro lạnh buốt, sâu hoắm như chôn giấu cả một bầu trời sát khí ngầm.

Làn da ngăm ngăm bánh mật khỏe khoắn được tôi luyện qua bao năm tháng dãi dầu nắng gió, lác đác hằn lên dăm ba vết sẹo nhỏ – ấy là những dấu ấn mờ nhạt nhưng tàn nhẫn của uy quyền cùng mấy trận chiến sinh t.ử đẫm m.á.u đã đi qua.

Trịnh trọng biết bao, chẳng có lấy một hạt bụi trần hay một chút nhàu rách nào dám bám lấy kẻ đang nắm trọn quyền sinh sát trong tay ấy, tựa như sự nguy hiểm ở con người gã quá đỗi thuần khiết, tinh vi đến mức chẳng thứ gì có thể vấy bẩn nổi.

Gã đứng thẳng lưng ở đó, tỏa ra cái uy nghiêm, chững chạc tột cùng cùng phong thái ngông cuồng, lạnh lùng dứt khoát của một con chiến mã bách chiến bách thắng chưa từng biết cúi đầu.

Người đàn ông đang trìu mến nhìn cô lúc này, ngặt nghèo thay lại chính là kẻ của hai năm về trước – cái ngày gã ghé ngang qua chảo lửa chiến trường Việt Nam rồi đích thân bước xuống tận xà lim ngục tối để t.r.a t.ấ.n cô, một trận đòn roi tàn nhẫn đến mức chẳng màng chút tình người hay khoan nhượng.

“Anh trở về tự hồi nào thế hỡi anh Archibald?” Cô cất tiếng hỏi, giọng điệu trong trẻo như tiếng chuông ngân, cặp mắt xanh lam thăm thẳm bỗng long lanh vẻ dịu dàng y như làn nước thu hồ hạ.

“Mới vừa cập bến hồi buổi xế chiều nay thôi em. Mấy vụ bàn thảo thương thuyết cùng việc điều động binh đao bên bộ tổng tham mưu vừa vặn khép lại là anh tất tả chạy ngay sang đây.”

Archibald cất bước tiến sát lại gần cô thêm một nhịp, khoảng cách gần đến độ cô có thể hít hà rõ mồn một cái mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm pha lẫn với mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhạt nhòa đặc trưng còn vương vấn trên tà áo gã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.