Nợ Nước Nợ Tình - Chương 5: Bắt Liên Lạc (2)
Cập nhật lúc: 07/08/2026 07:01
Ðể củng cố hoàn toàn lòng tin của người thủ trưởng, Evelyn tiếp tục tuôn ra rành mạch vị trí chính xác của mấy cái hòm thư bí mật thuở trước, nhắc lại nguyên văn nội dung bức mật thư cuối cùng cô từng truyền đi trước khi sa bẫy giặc, thậm chí kể rành rẽ cả vết sẹo nhỏ nằm trên vai chú Hai trong một lần ông từng liều mình lấy thân đỡ đạn cho cô.
Những giọt nước mắt già nua bỗng chốc ứa ra, nóng hổi chực trào trên khóe mắt hằn đầy vết chân chim của người cán bộ tình báo lão thành.
Sự ngỡ ngàng lúc ban đầu rồi cũng dần nhường chỗ cho niềm vỡ òa xót xa, thương cảm cùng lòng kính phục vô biên.
Đã trải qua bao năm tháng chiến lửa đạn tơi bời, từng tận mắt chứng kiến không biết bao nhiêu điều kỳ diệu sinh ra từ lòng yêu nước nồng nàn, ông thầm hiểu rằng sự tái sinh kỳ lạ này chính là một ơn phước thiêng liêng mà đất trời đã rủ lòng ban tặng cho người chiến sĩ trung kiên.
“Con... có thật sự là con Út của chú đó không hả con?” Chú Hai lẩm bẩm thì thầm, giọng nói nghẹn ngào run b.ắ.n lên, đôi bàn tay già nua chực chộp lấy tay cô nhưng đành rụt phăng lại vì sợ hai tên lính đứng ngoài hiên hoài nghi dòm ngó.
“Trời Phật ơi... Hai năm ròng rã qua đây Chú Hai dằn vặt muốn đứt từng khúc ruột... Con gái của tui ơi, con đã phải chịu đựng biết bao nhiêu đớn đau, tủi hờn cơ cực rồi hả con giời ơi…”
“Chú Hai ơi, thời gian gấp rút lắm, mình không còn nhiều dịp để ôn nghèo kể khổ đâu chú.”
Evelyn vội vàng cắt ngang, ánh mắt cô đanh lại, tĩnh lặng và sắc bén đến lạ lùng:
“Con quay về lần này với danh nghĩa là vợ sắp cưới của thằng Archibald – chính là cái thằng ác ôn năm xưa đã nhẫn tâm ra lệnh t.r.a t.ấ.n con giục đất, và nay nó đã đường đường chính chính mang lon Đại tướng Tổng chỉ huy tối cao sang đây. Gã đang mang theo toàn bộ mưu đồ cùng kế hoạch càn quét tàn bạo nhất nhằm bóp c.h.ế.t lực lượng kháng chiến của tụi mình.”
Chú Hai hít một hơi thật sâu, cái bản lĩnh và sự nhạy bén của một người chỉ huy dày dạn sương gió lập tức trở người:
“Thế ý của con bây giờ muốn tính toán làm sao?”
“Con muốn tiếp tục làm giao liên, nhưng ngặt nỗi lần này là giao liên tình báo nằm vùng ngay chính tại bàn làm việc của lão Tổng chỉ huy.” Cô dõng dạc đáp, giọng chắc nịch.
“Hắn tin tưởng con tuyệt đối vì đinh ninh con chỉ là một cô tiểu thư ngây thơ dại khờ, theo chân hắn sang đây cốt để vun đắp tình cảm trai gái. Hắn tưởng dùng sự cưng chiều dỗ dành là có thể sai khiến được con, chớ nào ngờ đâu con sẽ nhân cơ hội đó luồn lách rút sạch mọi bản đồ tác chiến cùng trọn bộ tài liệu mật để tuồn ra ngoài cho chú.”
“Sống ở ngay cái chốn hang hùm nọc rắn ấy nguy hiểm trăm bề lắm con ơi…” Chú Hai thở dài xót xa, giọng trầm xuống đầy âu lo.
“Thằng Archibald đó m.á.u lạnh, tàn độc và tinh vi lắm. Hai năm trước nó đã từng đày ải con ra nông nỗi nào con quên rồi sao, chỉ cần sơ sẩy một tấc thôi là…”
“Kiếp trước con đã c.h.ế.t qua một bận rồi chú, con còn sợ chi đường c.h.ế.t nữa.”
Kể ra thì cũng nhờ hắn nên đám lính ác ôn kia mới thôi làm nhục cô, coi như là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa vậy thôi, dù bị t.r.a t.ấ.n thì cô cũng đã được giải thoát, không phải sao? Đồng bào làm cách mạng không một ai là không chuẩn bị sẵn tâm lý để hy sinh cả.
Evelyn mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản đến lạ kỳ.
“Trời đất cho con được sống lại trong cái thân xác này há phải để hưởng cái chốn an nhàn phú quý. Con nguyện sẽ dùng chính cái vỏ bọc của kẻ xâm lược để bẻ gãy gọng kìm, mang hòa bình trả lại cho quê hương xứ sở của mình.”
Và còn một điều thẳm sâu nữa cô cố giấu không thốt ra lời, ngặt nỗi cô thừa hiểu chú Hai cũng thấu tận tâm can. Thân phận này của cô từ nay đã vĩnh viễn không còn đường quay về làm một người con bình dị của đất mẹ nữa rồi, dẫu cho mai này quê hương có sạch bóng quân thù đi chăng nữa, thì sự hy sinh thầm lặng của một điệp viên mới chính là thứ công đức lớn lao nhất cô muốn hồi hướng cho non sông.
Chú Hai ngước nhìn cô, trong lòng dâng lên một nỗi niềm kính cẩn cùng xúc động trào dâng. Ông gật đầu cái rụp, rồi hạ giọng thì thầm dặn dò đường dây liên lạc mới:
“Cứ vào mỗi độ chiều thứ Tư hằng tuần, con hãy ghé lại tiệm này làm bộ chọn vải may một bộ áo dài mới. Mọi ám hiệu giao nhận tin tức sẽ được giấu kín bưng trong lớp nẹp cổ áo. Còn nếu có biến cố khẩn cấp tột cùng, hãy đem ra ban công dinh thự treo một chậu hoa nhung đỏ rực, lập tức quân ta sẽ tìm cách ứng cứu kịp thời.”
“Dạ, con nhớ kỹ trong lòng rồi thưa chú Hai.”
Nói đoạn, Evelyn thong thả ưỡn thẳng người đứng dậy, đưa tay chỉ vào một xấp lụa màu xanh cúc áo rồi quay sang cất cao giọng bằng thứ tiếng ngoại quốc với cái vẻ hách dịch đài các của một tiểu thư nhà giàu:
“Chủ tiệm lấy giùm tôi xấp vải này đi. Đến chiều thứ Tư tuần tới tôi sẽ quay lại đây để lấy áo đó nghe chưa.”
Nói xong, cô xoay gót bước ra khỏi tiệm may, hai tên cận vệ lẹ làng lúp xúp bước theo sát gót không rời nửa bước.
Bước đi dưới cái nắng ch.ói chang rực rỡ của bầu trời Sài Gòn, cõi lòng cô bỗng thấy nhẹ tênh đến kỳ lạ. Từ giây phút này đây, lưỡi d.a.o tình báo sắc bén đã chính thức được cắm sâu vào tận tâm can của kẻ thù. Một ván bài trí tuệ cân não và sinh t.ử đã thực sự bắt đầu!
*
Những tuần lễ đầu tiên ngự trị ở Dinh Tổng chỉ huy, Evelyn sống bình lặng hệt như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, ngây thơ hết phần thiên hạ, lại được lão Đại tướng cưng chiều chuộng chuộng nâng niu hết mực.
Chốn Sài Gòn bước vào mùa mưa dầm dề. Mấy trận mưa rào thình lình trút xuống làm dịu bớt đi cái oi nồng bức bách, chớ mà lại làm cho bầu không khí binh đao tanh mùi s.ú.n.g đạn quanh dinh thự thêm phần ảm đạm, u sầu.
Đều đặn mỗi ngày, Evelyn dành trọn thời gian ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ vòm ngắm mưa rơi giăng lối, hí hoáy tô vẽ mấy bức tranh phong cảnh trên mặt lụa là, hoặc tự tay pha chế những tách trà kiểu Anh thơm ngát bốc khói nghi ngút để mang thẳng vào phòng làm việc của Archibald.
Cái gian phòng làm việc của vị quan Tướng Tổng chỉ huy ấy chính là một vùng cấm địa nghiêm ngặt thật sự, lúc nào cũng cắt cử hai tên lính gác bọc thép lăm lăm s.ú.n.g ống túc trực canh chừng suốt ngày đêm.
Nơi chốn thâm nghiêm đó cất giấu biết bao là bản đồ tác chiến tối mật, mã số liên lạc đài đĩa cùng toàn bộ hệ thống phân bổ lực lượng của binh đoàn quân đội nước A trải dài khắp cõi Đông Dương.
Muốn mon men tiếp cận được chốn nguy hiểm ấy, Evelyn khéo léo dùng chính cái vị thế đường hoàng của một người phu nhân tương lai được gã cưng chiều để mở đường.
Cô thừa hiểu rõ cái tâm lý ngạo mạn của Archibald: một kẻ tự đắc lúc nào cũng lăm lăm muốn khoe oai khoe uy, tỏ ra che chở bảo bọc trước mặt người con gái mà hắn đinh ninh là mỏng manh, thuần khiết. Cứ mỗi lần bưng khay trà bánh bước vào phòng, cô lại thong thả nhịp bước lại gần, làm bộ tò mò cúi xuống ngó nghiêng mấy tờ giấy vẽ chằng chịt những ký hiệu quân sự lạ lẫm.
“Mấy cái đường gạch vạch đỏ ngầu này nghĩa là gì thế hả anh Archibald?” Cô chớp cặp mắt ngây thơ nũng nịu cất lời hỏi, ngón tay thon nhỏ trắng ngần khẽ chỉ trỏ vô một góc bản đồ.
Archibald ngồi chễm chệ đằng sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ to lớn sừng sững, tay kẹp điếu tẩu hút dở, nhếch môi cười đắc ý khoái trá. Gã vươn tay vồ lấy một cái, mạnh bạo ôm trọn lấy chiếc vòng eo thon lẳn của cô, nhấc bổng cả người cô ngồi lọt thỏm ngay lên đùi mình.
“Đó là tuyến đường tiếp tế cùng mấy cái cứ điểm cố thủ của bên kháng chiến đó em à.” Hắn vừa thì thào bên tai, vừa đưa bàn tay to bè chi chít vết sẹo chiến trường mân mê luồn qua lớp vải satin mềm mại, siết c.h.ặ.t lấy bờ hông thon thả của cô.
Đầu hắn khẽ cúi xuống, vùi mặt sát rạt vào hõm cổ trắng ngần của cô, hít hà cho thoả thích cái mùi hương hoa hồng thoảng đưa trên da thịt. Hơi thở hừng hực, nặng nhọc của gã phả hắt lên lớp da non làm cô bất giác nổi da gà, run lên bần bật.
Archibald cứ thế lưu lại những vệt hằn ấm nóng dọc từ chiếc cổ trắng ngần xuống tới tận xương quai xanh; giữa căn phòng hắt chút ánh nắng mờ đục buổi ban mai, tiếng thở dốc quyện với làn khói t.h.u.ố.c và hương gỗ tuyết tùng cứ thế dềnh lên, quấn quýt không dứt.
“Mấy đường vạch đỏ này chính là hướng tiến công của tiểu đoàn thiết giáp trong tuần tới. Tụi anh sẽ siết c.h.ặ.t vòng vây tứ phía, cắt đứt hoàn toàn đường chi viện của tụi nó.”
Hắn lẩm bẩm thì thào, môi trơn tru vẫn chẳng chịu rời khỏi cái cổ cao ngần mịn màng của cô.
“Tụi nó... có sợ hãi lắm không anh?” Cô chớp chớp hàng mi dài, cố gắng giữ cho ngữ điệu vang lên thật ngây ngô, dại khờ, chớ mà sâu thẳm trong l.ồ.ng n.g.ự.c là từng nhịp đập lạnh ngắt như băng.
“Tụi nó có gan mấy cũng phải khiếp vía chớ!”
Archibald nhếch môi cười gằn. Đôi mắt xám tro ánh lên thứ khát vọng chiếm hữu gần như điên cuồng. Hắn giữ lấy gáy cô, kéo sát vào mình rồi đặt lên môi cô một nụ hôn dài, nồng mùi t.h.u.ố.c lá quyện với hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Hắn túm lấy gáy cô, kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c; trong mùi t.h.u.ố.c lá quyện với hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, nhịp đập gấp gáp của cả hai hòa vào nhau, chìm lấp đi mọi bộn bề ngoài khung cửa.
Evelyn khép hờ hàng mi, ngoan ngoãn đáp lại như một vị hôn thê đang chìm trong men say tình ái.
Nhưng phía sau vẻ dịu ngoan ấy, tâm trí của một nữ giao liên vẫn tỉnh táo đến lạnh người.
Trong lúc Archibald hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, ánh mắt cô chỉ khẽ lướt một vòng trên mặt bàn.
