Nợ Nước Nợ Tình - Chương 4: Bắt Liên Lạc (1)

Cập nhật lúc: 07/08/2026 07:01

Con tàu chiến khổng lồ của quân đội nước A lướt sóng băng qua trùng dương đại hải, ròng rã trải qua biết bao tuần lễ lênh đênh giữa sóng nước mịt mùng mới chính thức cập bến cảng Sài Gòn.

Ngay phút giây vừa đặt chân lên mạn tàu, luồng gió mang theo cái hơi ẩm nồng nồng của đất trời phương Nam cùng mùi nắng cháy rát rạt da thịt bỗng ùa thẳng vào khoang mũi.

Evelyn – hay nói cho đúng hơn là cô gái giao liên gan góc thuở nào – suýt chút nữa đã chẳng kìm nát được hai hàng lệ nóng đang chực trào khóe mi.

Quê hương xứ sở đây rồi. Cái mảnh đất phù sa đượm nồng tình nghĩa đã cưu mang cuộc đời cô, nơi từng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt cùng cả m.á.u tươi ròng ròng của cô cách đây hai năm về trước, giờ đây đã hiển hiện rõ mồn một ngay trước mắt.

Chớ mà bao bọc xung quanh cô lúc này tuyệt nhiên chẳng phải là sự tự do tự tại, mà là dăm ba toán lính gác bốt bầy đàn gieo rắc sự hãi hùng, những tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi cùng cái khung cảnh tiêu điều, căng thẳng của một thành phố đang oằn mình quằn quại dưới gót giày thống trị.

Archibald oai vệ khoác trên mình bộ quân phục Tổng chỉ huy phẳng phiu, tay đeo găng trắng tinh, lịnh lãnh khoác tay cô bước xuống cầu tàu giữa một hàng binh lính đứng nghiêm chào đón tề chỉnh.

Gã được bố trí ở tại một căn dinh thự kiến trúc Pháp cổ kính, kiên cố bực nhứt nằm chễm chệ ngay giữa trung tâm thành phố, xung quanh được bao bọc cẩn mật bởi vô số lớp rào kẽm gai chằng chịt cùng mấy đồn gác canh chừng nghiêm ngặt suốt hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ.

Đối với một cô tiểu thư ngoại quốc vừa chân ướt chân ráo đặt chân đến chốn này, dinh thự lộng lẫy ấy chẳng khác nào một chốn bồng lai tiên cảnh vừa an toàn vừa sang trọng.

Nhưng đối với cô, đó thực chất chỉ là một cái l.ồ.ng son kiên cố giam hãm cả một con chim yến đợi ngày vùng lên.

Muốn thực hiện trọn vẹn mưu đồ, bước đi đầu tiên cũng là bước quan trọng nhứt chính là phải tìm cách móc nối lại đường dây liên lạc với tổ chức cơ sở.

Hai năm về trước, vào cái dạo cô bị tóm gọn rồi hy sinh dưới căn hầm tra khảo của Archibald, chắc hẳn là chú Hai cùng mạng lưới tình báo trong nội đô đã gánh chịu những tổn thất nặng nề, buộc phải dạt sâu vào hoạt động vòng trong thật kín đáo.

Cô cần phải cho cấp trên hay biết rằng mình đã sống lại và quay về, dẫu cho mang trong mình một cái vỏ bọc thân xác hoàn toàn khác lạ – có thế mới bắt đầu lén lút cung cấp mấy nguồn tin tức mật thám đắt giá trực tiếp từ chính ngay bàn làm việc của lão quan Tướng Tổng chỉ huy độc ác ấy.

Trong suốt tuần lễ đầu tiên, Evelyn khéo léo tròn vai diễn một người tình ngoan ngoãn, ngây thơ và ưa chuộng việc khám phá đó đây. Cô tuyệt nhiên không hề bộc lộ sự nôn nóng hay hấp tấp.

Đều đặn mỗi ngày, cô dành trọn thời gian ngồi cặm cụi vẽ vời phong cảnh ở ngoài ban công, thong thả nhấm nháp ly trà chiều thơm ngát, lâu lâu lại nũng nịu dỗ dành đòi Archibald cho phép xách giỏ ra phố dạo chơi mua sắm dăm ba khúc vải vóc, gia vị bếp núc… dĩ nhiên là luôn có sự kèm cặp giám sát c.h.ặ.t chẽ của hai tên lính cận vệ đi theo sát gót.

Cái sự nhẫn nại phi thường của một người lính tình báo kỳ cựu đã giúp cô giữ cho tâm thần mình vô cùng tĩnh lặng.

Cô lặng lẽ quan sát tường tận từng ngóc ngách tuyến đường, ghi nhớ nằm lòng giờ giấc đổi ca của lính canh; và quan trọng hơn hết thảy: cô âm thầm đi tìm lại mấy cái hộp thư c.h.ế.t cùng mấy dấu hiệu ám hiệu ngày xưa mà cô và chú Hai từng quy ước với nhau.

Vào một buổi chiều nắng gắt ch.ói chang, dưới cái bóng bám riết không rời của hai tên cận vệ cao lớn, Evelyn ghé chân bước vào một tiệm may áo dài nằm lẩn khuất trong một con hẻm nhỏ vắng vẻ yên bình – chốn mà hai năm về trước, cô rành rẽ từng đường đi nước bước bởi đó chính là một cơ sở giao liên mật thiết của tổ chức quân ta.

Vừa đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ cọt kẹt bước vào, mùi vải hồ mới toanh hòa quyện cùng thoang thoảng hương trầm thơm dịu bỗng lướt qua sống mũi. 

Người chủ tiệm đứng sau quầy là một người đàn ông trung niên tóc đã điểm hoa râm, nét mặt trầm tư tĩnh lặng, hai khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn dãi dầu mưa nắng của thời gian và gian lao chồng chất.

Khoảnh khắc trông thấy ông, l.ồ.ng n.g.ự.c Evelyn bỗng nghẹn đắng lại, tưởng chừng như không thở nổi.

Ấy là chú Hai – người thủ trưởng trực tiếp, người từng ân cần nắm tay dặn dò cô đủ điều trước chuyến đi giao liên định nghĩa sinh t.ử hai năm về trước, và cũng chính là người đàn ông đã lặng lẽ rơi nước mắt trong đêm khi nghe tin cô bị giặc bắt rồi hy sinh tức tưởi dưới tầng hầm ngục tối.

Chú Hai ngẩng phắt đầu lên, thoáng khựng lại đầy cảnh giác khi nhìn thấy một cô tiểu thư da trắng tóc vàng sang trọng bước vào, đằng sau lại còn kèm theo hai tên lính đối phương lăm lăm s.ú.n.g ống sẵn sàng trên tay.

Trong ánh mắt ông vẫn ánh lên sự đề phòng sắc bén của một cán bộ hoạt động trong lòng địch lâu năm.

“Xin chào cô tiểu thư. Không hay cô muốn ghé may trang phục hay là tự tay chọn xấp vải nào đây ạ?” Ông cất giọng bằng thứ tiếng ngoại quốc bồi đắp ngập ngừng, lúng túng.

Evelyn mỉm cười e ấp, cặp mắt xanh biếc hững hờ lướt qua mấy xấp lụa là bày biện trên kệ.

Cô thong thả tiến lại gần chiếc bàn cắt vải lớn, dùng ngón tay thon dài mượt mà khẽ lướt qua tấm lụa tơ tằm màu mỡ gà mềm mại, đoạn hạ giọng cất lên bằng chính thứ tiếng ngoại quốc đó, nhưng khéo léo l.ồ.ng ghép vào giữa một câu tiếng Việt rành mạch, chuẩn xác chất giọng miền Nam trầm ấm:

“Chú Hai ơi, cái xấp vải lụa Hà Đông này... hồi hai năm trước chú từng bảo chỉ để dành may áo mặc đón ngày đất nước hòa bình chiến thắng, không biết là chú còn nhớ hay không?”

Leng keng!

Chiếc kéo sắc nhọn dùng để cắt vải trên tay chú Hai bỗng tuột khỏi tầm tay, rơi rầm một tiếng xuống mặt bàn gỗ.

Gương mặt của người chiến sĩ già biến sắc hoàn toàn chỉ trong một cái chớp mắt. Cặp mắt ông mở trừng trừng, bàng hoàng trân trân ngó ngẩn cô gái ngoại quốc đài kiều trước mặt.

Cái câu nói "vải lụa Hà Đông may áo đón ngày chiến thắng" ấy chính là câu ám hiệu riêng tư duy nhất mà đời này ông chỉ từng thốt lên đúng một lần duy nhất với đứa học trò cưng tên Út đã vĩnh viễn hy sinh cách đây hai năm. Ngoài cô ra, thiên hạ trên đời này tuyệt đối không một ai thứ hai có thể hay biết.

“Cô... cô rốt cuộc là ai hả?” Chú Hai lẩy bẩy run rẩy cất tiếng hỏi bằng tiếng Việt, hai bàn tay bấu c.h.ặ.t lấy mép bàn, tấm lưng già nua căng cứng lên trực chờ phòng thủ.

Hai tên cận vệ đứng ngay hiên cửa nãy giờ thấy thái độ bất thường của lão chủ tiệm liền đằng đằng sát khí dồn bước tiến thẳng vào trong, tay lăm lăm nắm lấy bao s.ú.n.g bên hông:

“Tiểu thư Evelyn, có chuyện gì không ổn xảy ra sao ạ?”

“Đâu có chuyện gì đâu, mấy anh làm quá lên đấy.”

Evelyn xoay người lại, thong thả cất giọng kiêu kỳ bằng thứ tiếng nước A, đôi mắt liếc lạnh lùng ra hiệu xua tay:

“Ta chỉ đang đứng mặc cả giá cả mấy xấp vải vóc với chủ quán chút thôi mà. Hai người cứ ra ngoài hiên đứng chờ đi, đừng có đứng đây làm mất hết cả hứng thú mua sắm của ta.”

Hai tên cận vệ nhìn nhau ái ngại, gật đầu tuân lệnh rồi lủi thủi quay ra lại đứng gác nghiêm ngặt trước hiên nhà.

Lúc này, Evelyn mới nhanh như cắt tiến sát lại gần bàn cắt vải, cúi gằm mặt xuống ra điều chăm chú ngắm nghía xấp lụa. Cô dồn dập cất lời bằng tiếng Việt, tốc độ nhanh nhưng rành mạch, từng ngữ điệu lẫn cách xưng hô hoàn toàn trùng khớp y như hai năm về trước không trật đi đâu được:

“Chú Hai ơi, con nè... Con là con Út giao liên của chú Hai đây! Thiệt tình là con chưa có c.h.ế.t quách đi dưới cái hầm t.r.a t.ấ.n dội nước năm đó đâu chú, mà ngặt nỗi linh hồn con vô tình mượn lấy cái thân xác của cô tiểu thư ngoại quốc này để tái sinh sống lại ở xứ người. Nghe qua thì thấy nó ly kỳ hoang đường lắm, nhưng mà mấy cái kỷ niệm với ám hiệu riêng tư giữa hai chú cháu mình thì làm sao mà gạt nổi chú Hai cho đành!”

Chú Hai trân trân dán c.h.ặ.t ánh mắt vào sâu trong đôi mắt xanh của cô. Vỏ bọc bên ngoài quả thật là một cô tiểu thư ngoại quốc kiêu sa lộng lẫy, thế nhưng sâu thẳm trong cặp mắt trong veo ấy lại đang phản chiếu rõ mồn một cái khí chất quật cường, kiên định cùng cái nhìn ấm áp quen thuộc đến nao lòng của đứa con tinh thần mà tự tay ông đã dày công hun đúc, để rồi phải đau xót tiếc thương ròng rã suốt hai năm ròng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.