Nơi Tiếng Kinh Cầu Hướng Đến - Chương 4

Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:07

Quả nhiên thấy một người đàn ông đứng trong bóng tối ở cửa, cúi đầu mân mê chiếc điện thoại.

Ánh sáng màn hình phản chiếu lên đường xương quai hàm sắc nét của anh.

Anh dường như cảm nhận được điều gì mà ngước mắt lên.

Ánh nhìn nhẹ tênh rơi trên mặt tôi.

...Là Lục Gia Hách.

Tôi khó nhọc nuốt nước bọt, siết c.h.ặ.t t.a.y vào tay vịn ghế.

Đầu ngón tay trắng bệch.

9

Đèn trong sân rất tối.

Tôi lại còn đeo khẩu trang nên ánh mắt Lục Gia Hách chỉ dừng trên mặt tôi đúng hai giây rồi dời đi ngay.

Không rõ là đang hỏi tôi hay tự hỏi chính mình: "Sao chị cô vẫn chưa xuống..."

Lời là lời thúc giục nhưng giọng điệu lại không chút thiếu kiên nhẫn nào mà chỉ toàn là sự cưng chiều bao dung vô hạn.

Tôi cụp mắt, không đáp lời.

"Phải rồi."

Anh sực nhớ ra điều gì đó, lại ngước mắt nhìn tôi một lần nữa: "Thời Phỉ chắc là đã kết bạn với cô rồi nhỉ?"

Tôi do dự mất hai giây rồi khẽ gật đầu.

Lục Gia Hách thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, chị cô biết tin chắc sẽ rất vui, chị cô vui thì tôi cũng vui."

"Thời Phỉ là người tốt, gia thế đàng hoàng, rất đáng để trao gửi cả đời, chỉ có điều tính cách hơi nghịch ngợm một chút."

"Chị cô nói cô mới từ nước ngoài về, Thời Phỉ cũng là du học sinh, hai người chắc sẽ có nhiều chuyện để nói với nhau lắm nên..."

Hứa Sênh nói tôi mới từ nước ngoài về?

Tôi sững người, hoài nghi liệu mình có nghe nhầm hay không.

Tôi ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, giọng nói của Lục Gia Hách bỗng dưng khựng lại mà ánh mắt cũng theo đó mà đờ đẫn đi.

Tim tôi thắt lại một cái.

Ánh đèn trong sân quá mờ nhạt.

Tôi hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh nhưng bầu không khí im lặng kéo dài này còn khiến tôi hoảng loạn hơn cả việc anh cất tiếng.

Tôi cố giữ bình tĩnh, chỉnh lại khẩu trang rồi hắng giọng một cái, cố gắng để giọng nói nghe ổn định hơn: "Dạ đúng, tôi... Tôi đã kết bạn WeChat với Thời Phỉ rồi."

"Chúng tôi nói chuyện rất hợp, tính tình cậu ấy cũng tốt, chúng tôi còn hẹn nhau cuối tuần này đi ăn nữa."

"Cảm ơn anh...... Anh rể."

Không ai đáp lời.

Sự im lặng cứ thế kéo dài vô tận giữa hai chúng tôi.

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

Khi đang vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì để làm dịu bầu không khí thì tiếng bước chân vang lên bên tai.

Chủ nhân của tiếng bước chân đó đang chậm rãi tiến về phía tôi từ phía cổng mang theo một áp lực đè nặng.

Tiếng đế giày nghiền trên mặt đất nghe lạo xạo.

Trong cái sân yên tĩnh, nó lại trở nên vô cùng rõ rệt.

Mỗi bước đi như đều dẫm lên tim tôi vậy.

Lục Gia Hách sa sầm nét mặt rồi càng lúc càng tiến lại gần.

10

Nếu như anh thực sự tiến đến gần…

Suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, tôi lập tức hoảng loạn mà chỉ muốn nhảy phắt lên, vác ghế mà bỏ chạy.

May mắn thay giọng nói ngọt lịm của Hứa Sênh vang lên kịp lúc từ phía sau: "Gia Hách! Để anh đợi lâu rồi!"

Bầu không khí căng thẳng lập tức bị phá vỡ.

Tiếng bước chân dừng lại.

Tôi bình tĩnh thở phào nhẹ nhõm rồi chậm rãi bỏ tay đang giữ khẩu trang xuống.

Một bóng dáng mảnh mai lướt qua bên cạnh tôi mang theo hương thơm thoang thoảng.

Hôm nay Hứa Sênh mặc đồ rất thoải mái.

Tà váy hoa bay bay trong gió đêm như một con bướm nhẹ nhàng.

Chị ta lao thẳng vào lòng Lục Gia Hách: "Cục cưng, sao anh không để ý đến em?"

"Anh giận em hả? Ôi đừng giận mà, đừng giận mà, lần sau em nhất định không đến muộn nữa. Anh xem xem hôm nay em có xinh không?"

Lục Gia Hách mím môi không nói lời nào rồi chăm chú nhìn gương mặt của Hứa Sênh.

Hứa Sênh cười rất ngọt ngào.

Chị ta lại kiễng chân định vuốt tóc anh: "Nhìn em như vậy làm gì? Có phải là nhớ em lắm rồi không..."

Lục Gia Hách vẫn không nói gì nhưng khi chị ta đưa tay ra, anh lại theo bản năng né tránh.

Những ngón tay lướt qua bên tai anh.

Vồ hụt.

Cả người Hứa Sênh cứng đờ.

Tranh thủ lúc họ đang nói chuyện với nhau, tôi lặng lẽ đứng dậy đi vào phòng khách.

Phía sau, phải một lúc lâu sau Lục Gia Hách mới lên tiếng: "Tự nhiên anh thấy hơi không khỏe, anh về trước đây, chuyện đi xem phim để hôm khác nhé."

Hứa Sênh có nói gì đó phía sau nhưng tôi đã không còn nghe rõ nữa rồi.

11

Lục Gia Hách rời đi một mình.

Hứa Sênh đứng trong sân một lát rồi cũng lên lầu.

Khi đi ngang qua phòng tôi, chị ta bỗng dừng bước.

Lúc này tôi đang cau mày trả lời tin nhắn của tên công t.ử bột kia.

Cái tên Thời Phỉ này.

Tôi vừa để ý tới, là cậu ấy lập tức được đằng chân lân đằng đầu ngay.

Tôi không thèm đếm xỉa, cậu ấy cứ tự nói một mình, tự tìm chủ đề để bắt chuyện.

Đúng là người lạc quan nhất thế gian.

Tôi thở dài một tiếng.

Khi tôi ngẩng đầu lên, thấy Hứa Sênh đang đứng ở cửa với vẻ mặt vô cảm mà giật mình thon thót.

"Chị? Chị có việc gì sao?"

Hứa Sênh hoàn hồn lại rồi cười với tôi: "Không có gì đâu, đừng chơi điện thoại muộn quá, ngủ ngon nhé."

Tôi gật đầu: "Vâng."

Những ngày tiếp theo, Lục Gia Hách không còn đến nhà họ Hứa nữa.

Mẹ tôi thấy ngày đính hôn đã cận kề thì bắt đầu đứng ngồi không yên.

Bà sợ mất đi cậu con rể vàng ngọc này.

Hứa Sênh bất lực xua tay: "Ôi mẹ, mọi người lo bò trắng răng làm gì? Yên tâm đi, chúng con vẫn rất tốt."

"Anh ấy công việc rất bận, thêm vào đó chúng con sắp đính hôn rồi, bao nhiêu việc chờ anh ấy xử lý, sao có thể ngày nào cũng xoay quanh con được chứ? Hơn nữa tối nào chúng con cũng gọi điện cho nhau mà."

"Hôm kia anh Gia Hách còn bảo, đợi bận xong đợt này sẽ đưa con đi du lịch nước ngoài."

Mẹ tôi vẫn không yên tâm: "Sắp tới ngày đi thử món cho tiệc đính hôn rồi, con đã nói với Gia Hách chưa?"

Hứa Sênh cầm điện thoại lên: "Con chưa, con cũng quên mất, để con nhắn cho anh ấy ngay đây."

Tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ lướt tin tức.

Điện thoại bỗng hiện lên một tin nhắn WeChat.

Hứa Sênh đã lỡ tay gửi tin nhắn đi thử món vào nhóm chat của ba người chúng tôi.

[Gia Hách, ngày mai anh có thời gian không? Chúng ta phải đi thử thực đơn cho tiệc đính hôn rồi.]

Trong nhóm im ắng lạ thường.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút nhưng đã gần hai mươi phút trôi qua kể từ khi Hứa Sênh gửi tin nhắn đó nhưng Lục Gia Hách vẫn không hồi âm.

Sắc mặt Hứa Sênh tái nhợt đi trông thấy.

Tôi có chút không đành lòng nên đã trả lời Hứa Sênh trong nhóm.

[Tiệc đính hôn là món kiểu gì thế chị? Tôi muốn ăn đồ Quảng Đông…]

Tin nhắn vừa gửi đi.

Điện thoại nhanh ch.óng rung lên.

Tôi cầm điện thoại lên nhìn.

Lục Gia Hách: [Được.]

12

Tôi nhíu mày, Hứa Sênh bên cạnh im lặng một lúc rồi đột nhiên bật cười hai tiếng: [À, Phạm Phạm này.]

[Anh rể em vừa bảo anh ấy mới họp xong nên mới có thời gian xem tin nhắn…]

Thì ra là vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nơi Tiếng Kinh Cầu Hướng Đến - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD