Nơi Tiếng Kinh Cầu Hướng Đến - Chương 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:07
Tin nhắn của anh là trả lời Hứa Sênh, chỉ là có chút chậm trễ.
[Ồ, ra vậy.]
Tôi cũng không để tâm.
Kết quả giây tiếp theo lại nhận được lời mời kết bạn của Lục Gia Hách.
Tôi chần chừ hai giây.
Lời mời kết bạn thứ hai lại tới, còn kèm theo dòng ghi chú: [Cô có đến buổi thử món cho tiệc đính hôn không?]
Tôi hơi ngơ ngác, không đồng ý lời mời của anh ta nhưng lại trả lời ghi chú đó.
[Không đi.]
Lục Gia Hách không có hồi âm gì nữa.
Bữa tối ngày hôm sau, bố chủ động đề nghị dẫn tôi đi tham dự một buổi dạ tiệc từ thiện: "Đây là tiệc do nhà họ Lục tổ chức, sắp tới chúng ta là thông gia rồi, bố muốn đưa con đi mở mang tầm mắt."
Mẹ không phản đối mà chỉ mỉm cười xoa tóc tôi: "Phạm Phạm về nhà lâu rồi, đúng là nên đi mở mang tầm mắt một chút. Đúng rồi."
"Thế còn Sênh Sênh thì sao? Cũng đưa con bé đi cùng đi, hai chị em không nên thiên vị ai cả."
Không đợi bố nói gì, Hứa Sênh đặt thìa xuống rồi lắc đầu với gương mặt rạng rỡ hạnh phúc: "Con không đi đâu ạ, bố cứ dẫn Phạm Phạm đi đi."
"Tối nay con hẹn ăn tối với Gia Hách, sẵn tiện bàn bạc thêm vài chi tiết cho tiệc đính hôn luôn ạ."
Mẹ nghe thấy tên Lục Gia Hách thì mắt sáng rực lên rồi liên tục gật đầu: "Vậy thì chuyện đính hôn quan trọng hơn, đừng để chậm trễ."
Tôi chớp chớp mắt.
Nghĩa là tối nay Lục Gia Hách sẽ không xuất hiện tại dạ tiệc.
Thế là câu từ chối đang chực chờ nơi đầu lưỡi bị tôi lặng lẽ nuốt ngược trở vào.
14
Tôi không có lễ phục.
Mẹ lục tung tủ quần áo, lấy ra chiếc váy cũ của mình rồi ướm thử lên người tôi, cuối cùng nhận ra là không vừa.
Mẹ đành ngập ngừng nói: "Hay là Phạm Phạm, con cứ mặc đồ thường ngày đi, thực ra cũng không có quy định cứng nhắc nào cả..."
"Mẹ."
Hứa Sênh xuất hiện ở cửa, cắt ngang lời mẹ.
Trong tay chị ta đang cầm một bộ lễ phục màu tím nhạt.
"Để Phạm Phạm mặc đồ của con đi ạ."
Mẹ không chút do dự mà từ chối: "Sao mà được? Đồ của con đắt tiền như vậy, lỡ làm hỏng thì biết làm sao..."
"Mẹ, mẹ nói gì vậy, hai đứa con là chị em, làm gì mà phải tính toán nhiều như thế."
Hứa Sênh bước tới, nhét bộ lễ phục vào tay tôi: "Phạm Phạm, chị mới mặc bộ này có một lần thôi, vẫn còn mới lắm, em thử xem sao."
Tôi đứng im không động đậy.
Hứa Sênh lôi tôi đi thay đồ rồi tự tay trang điểm cho tôi.
Cuối cùng chị ta đứng phía sau tôi, mỉm cười đầy kiêu hãnh.
"Phạm Phạm nhà chúng ta lên đồ trông cũng xinh đẹp đấy chứ, đúng là em gái của chị."
Tôi ngẩng đầu lên nhìn người con gái xa lạ trong gương.
Khuôn mặt này sau khi trang điểm dường như càng giống Hứa Sênh hơn, chỉ có khí chất là không thể giống được.
Chị ta rực rỡ và kiêu sa.
Còn tôi lại ảm đạm và yếu đuối.
15
Khi bố đưa tôi đến nơi thì đã khá muộn rồi.
Cả căn phòng sáng trưng ánh đèn.
Tôi không quen với những buổi tiệc thế này, hơn nữa chiếc váy trên người lại là của Hứa Sênh nên dường vai hơi trễ, vòng eo rộng một đoạn, chỗ nào cũng chẳng vừa vặn.
Bố vừa bước vào đã có người tiến lại đón, ông nhanh ch.óng bị kéo vào giữa đám đông.
Tôi chẳng quen ai cả, lặng lẽ lùi về phía góc phòng rồi chọn một chỗ ngồi khuất mắt.
Nếu người đến là Hứa Sênh thì chắc hẳn chị ta đang khoác tay bố, tươi cười cụng ly với mọi người vô cùng thanh lịch và tự tin chứ không phải thu mình một góc lén uống sâm panh như tôi.
Mà sâm panh ngon thật, uống đến ly thứ ba, tôi đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Sau khi quay lại, bố đang ngồi giữa đám đông vẫy tay gọi tôi: "Phạm Phạm, tới đúng lúc lắm, bố đang tìm con đây, lại đây kính anh rể con một ly đi."
Anh rể...
Tôi sững người.
Bước chân khựng lại tại chỗ.
Bố đã thiếu kiên nhẫn đứng dậy, nắm lấy cánh tay tôi lôi về phía đó.
Tôi đang mang đôi giày cao gót của Hứa Sênh nên bước chân có phần loạng choạng.
Phía bên kia bàn, có một người đàn ông đang ngồi đó.
Là Lục Gia Hách.
Anh mặc một chiếc sơ mi tối màu, cổ áo buông lơi một cúc, yết hầu khẽ chuyển động.
Cả người anh lười biếng dựa vào lưng ghế nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.
Anh đang nhìn tôi.
Ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt tôi rồi cuối cùng dừng lại nơi đôi mắt.
Rõ ràng đã nói tối nay anh sẽ không đến mà.
Tôi không còn nơi nào để trốn nữa nên cả người cứng đờ, phơi bày dưới ánh đèn.
Tôi chỉ biết đứng đó đầy bối rối.
Cuối cùng Lục Gia Hách thấp giọng lên tiếng, giọng có chút khàn đặc: "Hai chị em... Là sinh đôi sao?"
"Đúng vậy, là sinh đôi, trông giống hệt nhau phải không, ha ha."
Bố không nhận ra sự bất thường của tôi mà đẩy tôi một cái: "Phạm Phạm, con ngẩn người ra làm gì đấy? Mau kính anh rể con một ly đi."
"Gia Hách, để chê cười rồi. Mấy năm nay con bé cứ ở dưới quê với ông ngoại, vừa mới đón về nên chưa hiểu chuyện."
Lục Gia Hách im lặng trong hai giây rồi lặp lại hai từ đó: "Dưới quê...?"
Bố không hiểu nên gật đầu: "Phải đó, cái thôn gì gì đó..."
"Bố!"
Tôi cắt lời bố rồi run rẩy cầm ly rượu trên bàn lên: "Anh rể, mời anh một ly."
Lục Gia Hách không nói gì mà rủ mắt xuống, im lặng một lúc lâu rồi mới nâng ly rượu, vành ly hơi nghiêng về phía tôi.
Đầu ngón tay cách qua lớp thành ly chạm nhẹ lên đốt ngón tay tôi.
16
Khoảng lặng ngắn ngủi ấy nhanh ch.óng bị sự ồn ào xung quanh lấp đầy.
Tôi nhân lúc không ai để ý, lặng lẽ quay lại phòng vệ sinh.
Trong gương, sắc mặt tôi tái nhợt, son môi cũng đã trôi sạch.
Tôi cúi đầu lục tìm thỏi son trong túi xách để dặm lại, tay lại không kìm được mà run rẩy.
Tôi đang dặm được một nửa thì nhìn thấy Lục Gia Hách qua gương.
Anh đứng ngoài cửa, không bước vào, ánh mắt nhìn thẳng qua gương chiếu vào mặt tôi.
Hai người nhìn nhau hồi lâu.
Anh lên tiếng trước, giọng khẽ khàng và còn có chút run rẩy, như thể đã phải dùng hết sức bình sinh mới hỏi được câu ấy: "Là em, tại sao... Tại sao không đến tìm tôi?"
Năm đó vì ở dưới quê đợi mãi không thấy mẹ đến đón nên trong nỗi thất vọng cùng cực, tôi chỉ nói với họ mình họ Hứa.
Người trong thôn đều gọi tôi là Hứa Hứa trong đó có cả Lục Gia Hách.
Tay đang cầm son của tôi khựng lại, tôi trấn tĩnh tinh thần, nhìn rõ ánh lệ trong mắt anh.
Trước đây tôi luôn nghĩ đến giây phút mọi sự thật được phơi bày thì tôi sẽ thấy ấm ức, thấy đau lòng và không kiềm được mà bật khóc thành tiếng nhưng khi thời khắc ấy thực sự đến thì tôi lại chẳng hề có những cảm xúc như mình từng tưởng tượng.
Tôi bình thản mỉm cười: "Tìm anh để làm gì? Để xem anh và chị tôi ân ái rồi tôi đứng ngoài cổ vũ à?"
Lục Gia Hách lập tức phủ nhận: "Không phải."
"Hứa Phạm, tôi đã nhận nhầm người, là tôi ngu ngốc."
"Nhưng Hứa Sênh... Những điều cô ấy nói đều khớp với quá khứ của chúng ta, hơn nữa hai người lại giống hệt nhau, tôi thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện này, xin lỗi..."
Tôi lắc đầu rồi trầm ngâm một lát.
Tôi nói ra từng chữ những điều mình đã suy nghĩ suốt mấy ngày qua: "Lục Gia Hách."
"Anh thật sự chưa từng nghi ngờ về thân phận của chị tôi chút nào sao? Sự giả mạo của chị ấy hoàn hảo đến thế ư?"
