Nơi Tiếng Kinh Cầu Hướng Đến - Chương 6
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:08
"Hay là vì sự xinh đẹp của chị ấy đã khiến anh phớt lờ cả những nghi ngờ ấy?"
Lục Gia Hách cứng đờ người mà mấp máy môi, vẻ đầy nóng vội.
"Tôi không có..."
Tôi phớt lờ lời biện minh của anh rồi thở dài một tiếng: "Từ lúc biết chồng chưa cưới của chị tôi là anh thì tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện này. Lục Gia Hách, chị tôi nói hai người đã bên nhau được hơn hai tháng rồi."
"Suốt hai tháng ròng rã, anh không hề nhận ra bất cứ điểm bất thường nào sao?"
"Cuối cùng tôi cũng thông suốt rồi."
"Tiềm thức của anh vốn đã rất hài lòng với chị tôi nên dù có phát hiện điều gì không ổn, anh cũng không muốn thừa nhận."
"Lục Gia Hách, anh biết đấy, từ lúc sinh ra tôi chưa bao giờ được người ta thực sự lựa chọn."
"Thật trùng hợp, lần này anh cũng không chọn tôi."
Tôi mỉm cười nói xong những lời này.
Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Tôi lách qua người Lục Gia Hách đang đứng ngẩn ngơ rồi sải bước đi ra ngoài.
Tôi không quay lại tìm bố mà đẩy cửa lối thoát hiểm ra rồi bước xuống vài bậc cầu thang, ngồi sụp xuống ở góc khuất.
Nói không buồn là nói dối.
Tôi biết Hứa Sênh rất xuất sắc.
Ai cũng sẽ yêu mến chị ta nhưng bao nhiêu năm qua rồi, chẳng lẽ không có lấy một người kiên định đứng về phía tôi sao?
Tôi thực sự tệ hại đến thế à?
Tôi dụi dụi chiếc mũi đang cay xè, lục lọi tìm khăn giấy trong túi.
Từ phía trên cầu thang bất ngờ vang lên một giọng nói cà lơ phất phơ: "Ôi chao, để xem là ai đang trốn ở đây lén lút khóc nhè thế này nhỉ."
"Khóc đến mặt mũi tèm lem như mèo con rồi nhưng mà không sao, tôi thích nhất là mèo con đấy."
Tôi sững người, vừa lau nước mũi vừa ngẩng đầu lên.
Thời Phỉ đang đứng trên bậc thang phía trên, hai tay đút túi quần mà nghiêng đầu nhìn tôi.
Chiếc áo vest khoác trên khuỷu tay trông như vừa trốn ra từ một dịp nào đó.
Cậu ấy đang cười khúc khích nhìn tôi.
Tôi mím môi, bực dọc nói:
"Đồ công đực này, anh không thấy phiền à?"
Thời Phỉ cười càng lớn hơn.
17
Cuối cùng, Thời Phỉ là người đưa tôi về nhà.
Khi hai chúng tôi vừa bước ra ngoài thì vừa vặn chạm mặt Lục Gia Hách.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi và Thời Phỉ cùng bước ra, không biết anh đã nghĩ đến điều gì mà sắc mặt lập tức tái nhợt đi.
Tôi chẳng buồn đoái hoài đến anh mà trực tiếp bước lên xe Thời Phỉ.
Xe dừng trước cổng sân, tôi tháo dây an toàn.
Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, vươn tay đặt lên đỉnh đầu tôi, ấn xuống một cái với lực vừa phải: "Về ngủ một giấc thật ngon đi."
Tôi không ngoảnh đầu lại, đẩy cửa xe rồi bước vào trong.
Không khí trong phòng khách ngột ngạt hơn tôi tưởng rất nhiều.
Hứa Sênh ngồi trên ghế sofa, đôi mắt sưng húp như quả óc ch.ó, trên gò má vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa khô.
Mẹ ngồi bên cạnh chị ta, sắc mặt vô cùng khó coi.
Chị ta thấy tôi thì đôi môi khẽ run rẩy, giọng nói khàn đặc vì vừa khóc xong: "Hứa Phạm, thế này em đã thỏa mãn chưa?"
Tôi khựng lại, ngơ ngác nhìn chị ta: "Gì cơ?"
"Lục Gia Hách muốn hủy hôn với chị, em đã thỏa mãn chưa?"
Chị ta đứng bật dậy, nước mắt lại tuôn rơi và giọng nói ngày càng sắc lẹm: "Họ bảo rằng hôm nay trong nhà vệ sinh em đã nói vài câu với Lục Gia Hách, anh ấy vừa ra ngoài đã đòi hủy bỏ hôn ước với chị."
"Hứa Phạm, em tự hỏi lòng mình chị chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với nhưng tại sao em lại đối xử với chị như vậy?"
Mẹ cũng bước tới đẩy tôi một cái, căm phẫn nói: "Cái con bé này bị làm sao thế hả?"
"Ông ngoại dạy con như thế à? Đi quyến rũ chính anh rể mình? Con có còn biết xấu hổ không? Nhà họ Hứa này mất hết mặt mũi vì mày rồi!"
"Mẹ không cần biết con đã nói gì với Lục Gia Hách, bây giờ lập tức đi giải thích cho mẹ, nếu không thì đừng trách mẹ coi như chưa từng sinh ra con!"
Ngay khi mẹ nói ra những lời ấy, tôi nhìn đôi môi đang khép lại của bà mà không dám tin.
Hồi tiểu học, tôi học được một thành ngữ mới gọi là 'trọng nam khinh nữ'.
Giáo viên chỉ lên bảng giải thích: "Thành ngữ này có nghĩa là bậc bề trên trong nhà coi trọng con trai hơn con gái, suy nghĩ này rất không đúng đắn..."
Đó là một thành ngữ mang ý nghĩa không tốt nhưng trong lòng tôi lại lén thấy vui mừng.
Có lẽ bố mẹ không yêu thương mình là vì họ 'trọng nam khinh nữ' chăng?
Tôi không phải con trai nên họ mới không thích tôi, đó không phải lỗi của tôi.
Ngày hôm đó tan học, tôi chạy nhanh hơn mọi khi với sự hưng phấn như vừa phá giải được vụ án lớn.
Khi tôi đẩy cửa vào thì thấy mẹ vừa mua váy mới cho Hứa Sênh.
Chiếc váy voan màu hồng, bồng bềnh, Hứa Sênh xoay một vòng như một nàng công chúa nhỏ.
Bố cười tươi vỗ tay trên ghế sofa rồi như làm phép, ông lấy ra một chiếc vương miện đặt lên đầu Hứa Sênh.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, muộn màng nhận ra một điều Hứa Sênh cũng đâu phải con trai, chị ta cũng là con gái mà.
Cái cớ khó khăn lắm mới tìm được giống như lớp giấy cửa sổ mỏng manh, chỉ cần chọc nhẹ là rách.
Thế là tôi bắt đầu ghét cái thành ngữ ấy.
Nó khiến tôi ngay cả cái cớ để bao biện cho việc bố mẹ không yêu mình cũng chẳng còn.
Bao nhiêu tủi nhục, cam chịu, ngờ vực bản thân tích tụ suốt bao năm qua cũng giống như cái giếng cạn không đáy kia vậy.
Tôi cứ ngỡ thời gian đã lấp đầy nó rồi nhưng giờ phút này mới nhận ra, nó vẫn luôn ở đó.
Chỉ là tôi chưa bao giờ dám cúi đầu nhìn vào.
Tôi nhắm mắt lại, chăm chú nhìn thẳng vào Hứa Sênh: "Hứa Sênh, chị nói mình chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tôi, chị chắc chắn chứ?"
"Vậy chị nói cho tôi biết tại sao Lục Gia Hách nhìn thấy chị rồi lại đồng ý đính hôn?"
"Mỗi lần chị về quê thăm tôi, là thật lòng quan tâm hay vốn dĩ đã biết điều gì đó nên mới có mục đích riêng?"
"Hứa Sênh, chị dám nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói rằng chị chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tôi không?"
Biểu cảm Hứa Sênh thoáng chốc mất tự nhiên đến cả khóc cũng quên mất mà cứ ngẩn ngơ ngồi đó.
Tôi nhếch mép cười lạnh: "Bây giờ tôi sẽ nói cho chị biết tại sao Lục Gia Hách lại muốn hủy hôn, nghe cho kỹ đây."
"Vì anh ấy đã biết toàn bộ sự thật, anh ấy biết chị vẫn luôn mạo danh tôi để hẹn hò với anh ấy, anh ấy biết tất cả rồi."
"Cứ chờ xem anh ấy đến tính sổ với chị đi."
Hứa Sênh cứng họng không nói nên lời.
Gương mặt vốn luôn xinh đẹp, điềm tĩnh cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng loạn.
Thế nhưng tôi không hề cảm thấy hả hê.
Một chút cũng không.
Tôi đứng đó mà đôi chân bủn rủn như thể toàn bộ sức lực đều đã bị rút cạn.
"Chị à."
"Nếu chị thích Lục Gia Hách, chị hoàn toàn có thể nói với tôi."
"Thế mà chị lại không nói. Chị không nói, tại sao chị lại không nói? Nếu chị lên tiếng, tôi nhất định sẽ nhường. Nhưng tại sao chị lại chọn cách này? Tại sao chị lại khiến tôi nhận ra rằng ngay cả chút tình cảm chị dành cho tôi cũng là giả tạo!"
Tôi nhìn chằm chằm vào chị ta, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống: "Hứa Sênh, chị có biết không? Trước đây tôi đã từng định chúc phúc cho hai người, tôi thực sự đã rất vui vì chị đấy."
"Còn mẹ nữa, có phải hôm nay mẹ mới coi như chưa từng sinh ra con không? Con cứ tưởng ngay từ ngày con chào đời, mẹ đã coi như chưa từng có đứa con gái này rồi chứ."
Phòng khách yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Tôi không thèm đoái hoài đến họ nữa: "Được rồi, tôi mệt rồi, không muốn đối diện với những người thân giả tạo này nữa. Một lát nữa tôi sẽ thu dọn đồ đạc để đến ở với ông ngoại. Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ quay lại cái nhà này nữa."
18
Trời còn chưa sáng, tôi đã rời khỏi nhà họ Hứa.
Ông ngoại đã già rồi.
Ông ấy thường xuyên lú lẫn đến mức không nhớ nổi người quen.
Thời gian tôi có thể ở bên ông ấy cũng ngày một ít đi.
Thoắt cái, tôi đã về đây được nửa tháng rồi.
Bên nhà họ Hứa xảy ra rất nhiều chuyện.
Tôi không hề cố ý nghe ngóng nhưng tin tức vẫn cứ thỉnh thoảng bay tới tai tôi.
Đầu tiên là Lục Gia Hách đơn phương hủy hôn.
Sau đó là tập đoàn Lục thị rút lại tất cả các dự án hợp tác với nhà họ Hứa.
Tiếp đến là vài kênh cung ứng hàng hóa mà nhà họ Hứa phụ thuộc suốt nhiều năm cũng cắt đứt quan hệ chỉ sau một đêm.
Bố tôi vội vã chạy đôn chạy đáo khắp nơi cầu xin giúp đỡ nhưng người trong giới ai nấy đều tinh khôn cả.
Chẳng ai muốn dính vào mớ hỗn độn này.
Sáng nay, tôi nhận được tin nhắn báo tiền vào tài khoản.
Một dãy số không dài dằng dặc.
Tôi phải đếm lại hai lần mới xác nhận được đó là bao nhiêu tiền.
Ngay sau đó là một tin nhắn WeChat của Hứa Sênh.
[Phạm Phạm, chị xin lỗi, những năm qua chúng chị đã đối xử không tốt với em.]
[Mẹ bị ốm rồi, cứ luôn miệng nhắc đến tên em. Em có thể quay về thăm mẹ một chút được không?]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, dứt khoát nhận lấy số tiền đó rồi chặn luôn tài khoản của chị ta.
Khi tôi ngẩng đầu lên, bỗng nhìn thấy một dáng người cao gầy đang đứng bên vệ đường nhìn về phía này.
Cái nhìn đầu tiên tôi suýt chút nữa không nhận ra đó là ai.
Lục Gia Hách gầy đi một vòng, hốc mắt trũng sâu khiến cho đôi mắt anh càng trở nên u trầm, sâu thẳm.
Anh không lại gần mà chỉ đứng bên ngoài tường viện cách hàng rào thấp mà nhìn tôi.
"Ông ngoại bảo em ở trong này nên tôi mới tới. Tôi không vào đâu, chỉ muốn nói vài câu thôi."
"Lục Gia Hách."
Tôi bình thản lên tiếng: "Anh đi đi, đừng đến đây nữa."
Vai anh hơi run lên: "Hứa Phạm, tôi..."
"Chắc anh cũng biết mà."
"Quan hệ trong nhà tôi rất kỳ lạ, bố mẹ đều không thích tôi, sự tồn tại của tôi thật sự rất dư thừa."
"Hồi nhỏ, quần áo Hứa Sênh mặc chán mới đến lượt tôi, đồ chơi chị ấy chơi chán mới đến lượt tôi, món gì chị ấy không ăn mới đến lượt tôi."
"Lúc đó còn nhỏ, không hiểu chuyện, tôi thậm chí còn lén vui mừng, tự thấy mình là người có ích nhất trong nhà."
"Sau này lớn lên mới dần hiểu ra dường như tôi luôn chỉ toàn nhặt những thứ mà Hứa Sênh dùng thừa."
Tôi dời ánh mắt khỏi khuôn mặt anh rồi khẽ nhếch môi: "Lần này, tôi không muốn nhặt lại những thứ mà Hứa Sênh không cần nữa đâu."
"Vậy nên xin anh đừng đến làm phiền tôi nữa."
19
Lúc Lục Gia Hách rời đi trông rất chật vật.
Tôi dõi theo bóng lưng anh khuất dần ở đầu làng rồi mới từ từ dời mắt nhưng vừa ngẩng đầu lên thì đã bắt gặp ánh mắt đầy oán trách của Thời Phỉ, làm tôi giật cả mình.
"Cô là đồ phụ nữ tàn nhẫn!"
Cậu ấy hạ giọng cáo buộc: "Tôi đây, một thiếu gia tài sản hàng tỷ, phải chuyển từ tàu cao tốc sang xe khách rồi lại đổi sang xe lôi, lội bộ cả quãng đường dài nghìn dặm đến cái nơi khỉ ho cò gáy này để bắt ngỗng giúp cô."
"Cô không cảm kích thì thôi, lại còn đứng đây lưu luyến tiễn đưa người đàn ông khác!"
Tôi không nhịn được mà bật cười: "Được rồi, được rồi, tối nay hầm con ngỗng đã bắt nạt anh nhé, chịu không?"
Thời Phỉ quay mặt đi, đôi tai đỏ bừng: "Thế, thế thì còn tạm được..."
