Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 144
Cập nhật lúc: 15/03/2026 22:29
Mí mắt Mộc Lan giật giật.
"Triệu sư phụ đã về, là ông ấy dẫn người tìm được bọn họ. Có điều lúc tìm thấy, một cánh tay của Hà Đại Lang đã bị c.ắ.n đứt, chân cũng gãy, nếu không nhờ Hà Tam Lang kéo hắn lại, Triệu sư phụ tìm thấy kịp thời, e là Hà Đại Lang đã mất m.á.u nhiều quá mà c.h.ế.t rồi."
"Bị con gì c.ắ.n?"
"Sói!"
Mộc Lan gật đầu: "Thỏ rừng hôm qua muội đem về đâu rồi?"
"Sắp c.h.ế.t tới nơi nên bị vứt trong phòng củi rồi." Vì con thỏ rừng đó chắc không sống nổi, bọn họ không dám để chung với đàn thỏ đang nuôi.
"Lát nữa muội sang nhà họ Hà xem sao."
Lý Thạch đặt sách trên tay xuống: "Huynh đi cùng muội."
Ăn xong bữa sáng, Mộc Lan xách con thỏ rừng kia cùng Lý Thạch sang nhà họ Hà.
Hà Tiền thị nhìn thấy bọn họ, ánh mắt liền dừng lại trên con thỏ.
Con thỏ này khá to nhưng không béo, nghĩ cũng phải, thỏ mùa đông thì béo đi đâu được?
Nhưng chừng đó cũng đủ để Hà Tiền thị nở nụ cười: "Tiểu Lý tướng công và Mộc Lan đến rồi."
Mộc Lan gật đầu, ân cần hỏi: "Hà đại thúc và Hà tam thúc thế nào rồi ạ?"
Hà Tiền thị gượng cười hai tiếng: "Tam thúc cháu không sao, chỉ là Đại thúc cháu đến giờ vẫn chưa tỉnh."
Hà Đại Lang mất m.á.u quá nhiều, sau khi nhìn thấy người Triệu thợ săn đưa tới bèn yên tâm ngất lịm đi, chỉ để lại Hà Tam Lang đối mặt với thắc mắc của mọi người.
Nhưng Hà Tam Lang cũng không ngu ngốc, không dám nói là họ đi theo Mộc Lan vào núi, chỉ bảo là muốn vào trong đó thử vận may.
Suy cho cùng, nếu nói Mộc Lan cố ý hại bọn gã thì cũng không có bằng chứng xác thực, nhưng khi nhìn thấy Mộc Lan, Hà Tam Lang vẫn không kìm được ánh mắt nảy lửa. Chính vì con nhãi này mà gã suýt c.h.ế.t trong rừng.
Lý Thạch lạnh lùng nhìn đáp trả Hà Tam Lang. Bắt gặp ánh mắt của Lý Thạch, Hà Tam Lang rùng mình một cái. Ý thức được mình lại bị một đứa trẻ dọa sợ, gã có chút thẹn quá hóa giận nhưng vẫn không dám nhìn Mộc Lan nữa.
Trong lòng gã lại cảm thấy hai nhà Lý Tô rất tà môn, tuổi còn nhỏ sao lại có ánh mắt lạnh nhạt vô tình đến vậy? Xem ra những lời xì xầm trong thôn là thật, tay mấy đứa trẻ này chắc chắn đã nhuốm m.á.u người.
Chỉ tiếc là trên đường chạy nạn, căn bản không thể định tội được.
Lý Thạch và Mộc Lan nhìn Hà Đại Lang đang mê man một cái, để lại con thỏ rồi đi. Cảnh nhà họ cũng khó khăn nên chỉ có thể bày tỏ chút tâm ý vậy thôi.
Hà Đại Lang sau khi tỉnh lại liền phát điên. Chân gã chỉ bị gãy, vẫn có thể chữa khỏi, nhưng cánh tay thì bị sói c.ắ.n đứt, cái tay bị c.ắ.n đó cũng chẳng biết vứt lăn lóc nơi nào, sau này gã chính là kẻ tàn phế.
Hà Đại Lang hận không thể xông thẳng sang nhà họ Tô g.i.ế.c c.h.ế.t Mộc Lan, trong thâm tâm gã kiên định cho rằng, chính Tô Mộc Lan đã phát hiện ra bọn họ, cố tình dụ bọn họ vào sâu rồi hãm hại.
Tình cảnh nhà họ Hà vốn đã không tốt, nay lại càng tồi tệ hơn.
Hà Đại Lang tàn phế, Hà Nhị Lang không muốn nuôi dưỡng cả nhà đại ca, hơn nữa tiền bốc t.h.u.ố.c khám bệnh cho Hà Đại Lang tốn kém không ít. Ngay tối hôm đó, gã đã đề xuất chuyện ra riêng.
Hà Vương thị sắc mặt trắng bệch. Khi Hà Nhị Lang đưa ra ý kiến, nàng là người đầu tiên phản đối. Mặc dù nàng cũng không muốn gánh vác đại phòng, nhưng công công vẫn còn đó, sao có thể đòi chia nhà? Đây là đại bất hiếu, bước ra ngoài sẽ bị người ta chọc mắng lủng cột sống mất.
Hà Nhị Lang có thể không màng danh tiếng, nhưng nàng thì có, con cái của nàng cũng cần để ý.
Hà Nhị Lang hừ lạnh một tiếng: "Cô không đồng ý thì dẫn theo mấy đứa nhỏ sang qua sống với đại phòng đi."
Hà Vương thị tức lộn ruột: "Chàng nói câu này là có ý gì? Chàng còn cần thể diện nữa không? Sau này bọn trẻ còn muốn nghị thân nữa không?"
"Có gì to tát đâu, đến lúc đó bỏ ra hai bao lúa, thiếu gì người xúm lại làm con dâu ta."
Hà Vương thị và Hà Trần thị đều tái mặt, các nàng đều là những nàng dâu mà nhà họ Hà dùng hai bao lúa đổi về, vì thế mới không có địa vị như vậy.
Hà Tiền thị thương hại liếc họ một cái, cùng trượng phu nép vào một góc không nói tiếng nào. Bọn họ đều mong chia gia tài, lúc này đòi chia cũng không đến lượt họ gánh tiếng xấu.
Hà Trần thị hung hăng lườm Hà Nhị Lang và Hà Tam Lang.
Hà lão gia t.ử ngồi trên chiếc giường lò hút t.h.u.ố.c, lưng đột nhiên còng đi không ít, rít hai hơi t.h.u.ố.c lào mới lên tiếng: "Hôm nay là ba mươi Tết, có chuyện gì đợi qua mùng năm rồi hẵng nói."
Nghĩa là đã đồng ý chuyện ra riêng.
Hà Nhị Lang tuy chưa vừa lòng nhưng cũng không nhắc lại, gã cũng biết thế nào là có chừng mực.
Hà Đại Lang ở nhà đông lặng lẽ lắng nghe, khóe miệng nở nụ cười kỳ quái, đầu ngoảnh về phía nhà Mộc Lan, trong mắt lóe lên tia độc ác!
Lão nhị bất nhân, cố nhiên đáng hận, nhưng theo gã, kẻ gây ra mọi cơ sự này chính là Tô Mộc Lan.
