Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 145

Cập nhật lúc: 15/03/2026 22:29

Lúc này, Mộc Lan đang cùng Lý Thạch dẫn theo đệ đệ muội muội thắp hương cho bài vị của tổ tiên và cha mẹ.

Dù hiện tại không thể dời hài cốt mọi người về, nhưng họ đã lập bài vị trong nhà để thờ cúng, trong đó có cả bài vị của Lại Đại.

Mộc Lan thở dài: "Cũng không biết Lại Ngũ thúc thúc thế nào rồi?"

"Nếu lúc đó thúc ấy an toàn thì về sau không cần lo lắng nữa." Mấy đứa trẻ như bọn họ còn sống sót qua trận tai ương ấy, huống hồ là Lại Ngũ thân cường thể tráng.

Mộc Lan gật đầu, quay lại dặn bốn đứa trẻ: "Đêm nay chúng ta thức canh giao thừa, tất cả đều sang chiếc giường lò ở nhà đông, đun lửa ấm lên sẽ không sợ lạnh."

Tiền Đường là vùng Giang Nam, không thịnh hành giường lò (kháng).

Nhưng có những nhà sợ lạnh mà không đủ chăn đệm giữ ấm sẽ đặc biệt xây giường lò.

Lúc trước Lý Thạch cũng sợ eo hẹp nên đã sai người xây một chiếc giường lò thật lớn ở nhà đông, sáu người ngủ vẫn vừa.

Hôm nay trời quá lạnh, cả hai đều sợ mọi người nhiễm phong hàn lúc thức canh giao thừa, nên từ sáng sớm đã dọn dẹp sạch sẽ rồi nhóm lửa. Bây giờ giường lò đang tỏa nhiệt ấm áp, trên trải chăn mỏng, mấy người trùm chăn ngồi trên đó, ở giữa đặt một chiếc bàn để bánh kẹo hoa quả, vừa ăn vừa nói chuyện.

Đối với hai nhà Lý Tô, chuyện lớn nhất năm sau không gì qua việc Lý Giang và Tô Văn đi học, thế nên vừa mở đầu, Lý Thạch đã kiểm tra bài vở hai đứa, hài lòng xong mới bắt hai cậu nhóc đứng ra giữa học thuộc thơ cho mọi người nghe.

Viên Viên và Đào T.ử thì hát cho mọi người nghe hai bài hát mới học được từ đám bạn nhỏ trong thôn.

Lý Thạch kể một câu chuyện khích lệ ý chí, Mộc Lan vốn định kể chuyện ma, nhưng sợ dọa bọn trẻ nên đổi thành mấy câu chuyện cười.

Mãi đến khi trên phủ thành vang lên tiếng chuông gõ, Mộc Lan mới biết năm mới đã đến!

Lý Giang và Tô Văn lại tràn trề sinh lực, nhảy tót xuống giường, Mộc Lan vội níu lấy: "Mau khoác thêm áo vào." Bản thân nàng và Lý Thạch mỗi người dùng chăn bọc một cô em gái bế ra cửa.

Lý Giang và Tô Văn đã đem pháo chuẩn bị sẵn ra, đợi bốn người vừa xuất hiện ở cổng thì mỗi người châm một phong pháo.

Nhà họ Lý và họ Tô đều không có thân thích ở đây, Lý Thạch chỉ chuẩn bị chút quà cáp đem biếu nhà trưởng thôn cùng nhà Vương Trụ.

Lúc sang nhà Vương Trụ, hắn tiện thể ngỏ ý muốn mua thêm một mảnh ruộng.

Vương Trụ không ngờ Lý Thạch lại mua đất nhanh như vậy, nhưng lão cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu ưng thuận.

Sau khi vào xuân, qua sự giới thiệu của Vương Trụ, Lý Thạch mua thêm sáu mẫu ruộng, lần lượt ghi dưới tên mình và Tô Văn, rồi lại qua tay trưởng thôn mà cho thuê.

Trong khi đó, bầy trứng gà do gà lôi mái ấp đã nứt vỏ, tổng cộng sống sót được ba mươi con gà con, đàn thỏ nuôi cũng sinh thêm thỏ con, có thể nói cảnh nhà bây giờ đang đà hưng thịnh.

Nhưng dù là thỏ hay gà thì đều cần đồ ăn, chỉ dựa vào việc đi cắt cỏ và hái rau dại bên ngoài thì không đủ.

Mộc Lan ra chợ mua hạt giống rau về, gieo trên mảnh đất rào gai dành riêng cho gia đình.

Mảnh đất tự lưu đó rộng đến bảy tám mẫu, Mộc Lan tự nhiên không thể trồng rau hết, nàng cũng không có ngần ấy bản lĩnh. Thế là nàng phân chia khu vực, phần sát mép nước thì trồng toàn bộ rau, phần gần con đường lớn thì chia làm hai, một bên để thỏ vận động, một bên cho gà con chạy nhảy.

Nhưng hàng rào gai mới chỉ nảy mầm, chưa cản nổi bọn thỏ và gà con, thế nên cần phải dùng vật dụng để quây hai khu đó lại.

Thỏ thì còn đỡ, chứ gà con phải chốc chốc trông chừng, vì thời đại này không chỉ có chồn cáo mà còn có một kẻ săn mồi trên không trung - diều hâu!

Chỉ cần thấy diều hâu lượn ngang là phải canh chừng trước mặt bầy gà con, thế vẫn chưa đủ, còn phải gõ chiêng dọa chúng bay đi. Vì chuyện này, Lý Thạch còn bị Viên Viên và Đào T.ử quấn lấy đòi mua một cái chiêng về.

Viên Viên và Đào T.ử chủ động giành lấy nhiệm vụ chăn gà con. Hằng ngày, ngoài lúc chơi đùa, chúng cứ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời, đồng thời không dám đi chơi quá xa nhà.

Tuy nhiên, rắc rối thứ hai giải quyết rất dễ dàng.

Khu đất trống trong thôn tuy lớn nhưng không đâu rộng bằng đất tự lưu nhà Mộc Lan, nên lũ trẻ rất thích thú đào giun và chơi đủ trò trên đất nhà nàng.

Còn Mộc Lan cũng không vào sâu trong rừng đào hố bẫy nữa, chỉ dám đặt vài bẫy nhỏ ở rìa, phần lớn thời gian còn lại đều dùng để may vá.

Lý Giang và Tô Văn ngoài việc đi học, còn phải lo kiếm cỏ, rau dại, sâu bọ v.v. cho thỏ và gà.

Lý Thạch thì tiếp tục khai hoang mảnh đất tự lưu, ráng trồng thêm ít rau, sau này gà lớn một chút, chỉ cần băm nhỏ rau trộn với cám cho gà ăn, hoặc lùa thẳng chúng vào vườn rau cho tự kiếm mồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 145: Chương 145 | MonkeyD