Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 312
Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:12
Văn Lễ nghĩ đến bức tường lúc nãy, vội vàng thanh minh: "Ta không leo tường nữa đâu, chúng ta nghĩ cách khác ra ngoài đi."
Lý Giang liếc hắn một cái: "Không thành vấn đề."
Lý Đăng Tài thì nhỏ giọng hỏi Tô Văn: "Nhà họ Tôn thật sự cầu thân với Trí Đức và muội muội đệ sao?"
Tô Văn gật đầu. Biết được ngọn ngành, cơn giận đối với nhà họ Tôn cũng vơi đi phần nào: "Tỷ tỷ và tỷ phu ta sẽ không đồng ý đâu, Trịnh Trí Đức cũng không tình nguyện."
Tâm nguyện lớn nhất của tỷ tỷ là mong bọn họ một đời bình an vui vẻ, nhà họ Trịnh đang lúc sóng gió, tỷ tỷ chắc chắn sẽ không đời nào gật đầu.
Lý Giang dẫn mọi người đi thẳng về phía cổng lớn của nhà họ Tôn.
Văn Lễ ngạc nhiên: "Thế này... không hay lắm đâu."
Tô Văn đi lướt qua hắn theo sát Lý Giang, quăng lại một câu: "Thế thì đệ đi mà leo tường."
Văn Lễ và Lý Đăng Tài vội vàng đi theo, chỉ là bọn họ không mặt dày như Lý Giang và Tô Văn, khuôn mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ. Nếu không nhờ còn giữ được khí độ, e là đã cúi gầm mặt xuống đất rồi.
Đám tỳ nữ nhà họ Tôn rất nhanh đã nhìn thấy họ. Bọn họ không biết bốn người này là ai, nhưng thấy cách ăn mặc bất phàm, cộng thêm khí chất đoan chính, nhìn một cái là biết người đọc sách. Tưởng là khách của chủ nhà, nên họ cung kính đứng dạt sang một bên.
Lý Giang dừng bước, vẫy một tỳ nữ lại hỏi: "Ngươi có biết đường ra ngoài đi thế nào không? Bọn ta bị lạc đường rồi."
Tỳ nữ không chút nghi ngờ, chỉ một hướng đáp: "Các công t.ử cứ đi thẳng theo con đường này, qua ba cánh cổng, rồi rẽ phải là tới."
Lý Giang lịch sự nói lời cảm ơn, mang theo mọi người cùng tiến ra cổng lớn.
Tiểu tư canh cổng mặc dù không nhớ mấy vị gia này vào từ lúc nào, nhưng hắn biết cả Lý Đăng Tài và Văn Lễ, quan trọng là Lý Đăng Tài vừa mới đi vào xong. Tuy trong lòng nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp mở cửa cung kính tiễn bốn người đi.
Văn Lễ và Lý Đăng Tài đều đỏ mặt tía tai, cảm thấy từ nay về sau không bao giờ dám bước chân vào cửa nhà họ Tôn nữa.
Lý Giang thấy họ như vậy, liền hào phóng mời họ đi quán trà uống nước. Một ngụm trà nóng trôi xuống bụng, Lý Đăng Tài và Văn Lễ mới dần hồi phục tinh thần.
"Nhà họ Tôn đến nhà đệ cầu thân à?" Văn Lễ hỏi Tô Văn.
Tô Văn gật đầu: "Là Tôn đại thái thái đích thân đến cửa. Nhà họ Trịnh vừa mới xảy ra chuyện, nhà họ lại đến cầu thân, ta khó tránh khỏi nghĩ ngợi nhiều, trong lúc tức giận mới chạy đi tìm Trịnh Trí Đức."
Văn Lễ thở dài: "Nhà họ Tôn làm vậy cũng là vạn bất đắc dĩ, Trí Đức huynh quá cố chấp rồi."
Lý Giang thắc mắc: "Vậy sao nhà họ Tôn lại dám chắc Trí Đức huynh sau khi định thân sẽ cam tâm ở lại phủ thành?"
"Trí Đức huynh đương nhiên là không cam tâm, nhưng dù không cam tâm cũng chẳng còn cách nào." Văn Lễ giải thích: "Chắc các đệ không biết những giai thoại về nhà họ Trịnh. Nhà họ Trịnh xưa nay vốn trọng tình trọng nghĩa, trong đó coi trọng nhất là trách nhiệm. Một khi đã hứa, tuyệt đối không thay đổi, đó cũng là lý do vì sao tiền triều hủ bại, Tiên hoàng hoang dâm, nhà họ Trịnh vẫn vì ông ta mà thủ bờ giữ cõi. Tất cả đều vì cái nghĩa quân thần, ông ấy đã là thần thì đương nhiên phải trung với quân. Hơn nữa, nhà họ Trịnh còn một quy củ, cưới thê t.ử chính là lời hứa với nhà gái, nên nam nhân họ Trịnh cả đời chỉ có một thê t.ử, ngay cả thiếp thất hay thông phòng cũng không có."
Lý Giang và Tô Văn lần đầu tiên nghe thấy chuyện như vậy, đều vô cùng kinh ngạc.
Văn Lễ cười khổ: "Đây vốn dĩ là cái đức cơ bản nhất của bậc quân t.ử, chỉ là đến nay lại bị người đời chê cười là nhà họ Trịnh quá cổ hủ, ngoan cố." Văn Lễ lắc đầu không nói thêm.
Lý Đăng Tài tiếp lời: "Cho nên nếu nhà họ Tôn định hôn sự cho Trí Đức ca, nếu Trí Đức ca lại chạy lên kinh thành chịu c.h.ế.t thì chẳng khác nào làm hại oan một cô nương. Với cách hành xử và quy củ của nhà họ Trịnh, chuyện này tuyệt đối không được phép xảy ra. Chỉ là không ngờ, nhà họ Tôn lại nhắm trúng Đào T.ử cô nương."
Tô Văn kinh ngạc: "Ai nói nhà họ Tôn chọn Đào Tử?"
"Ủa? Chẳng phải đệ nói sao? Là đệ nói nhà họ Tôn thay mặt Trí Đức ca đến cầu thân muội muội đệ mà."
"Nhà họ Tôn đúng là đến cầu thân rồi, nhưng người họ nhắm tới là Viện Viện." Dừng một chút, Tô Văn nói tiếp: "Viện Viện cũng là muội muội của ta."
Lý Đăng Tài há hốc miệng, nhìn Lý Giang, rồi lại nhìn Tô Văn, lập tức chùng vai xuống, có chút bất đắc dĩ. Hai nhà Lý Tô gắn liền với nhau, lại cùng nhau lớn lên, thêm vào đó còn là biểu huynh muội, quả thực cũng tính là muội muội của Tô Văn.
Chỉ là như vậy thì khổ cho hắn quá, may mà vừa rồi không có hành động gì thất lễ (Hài t.ử, đệ chắc chứ?).
Lý Giang nhìn Lý Đăng Tài thêm một cái, rồi ngước nhìn sắc trời, nói: "Trời không còn sớm nữa, bọn ta phải về đây."
