Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 313
Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:12
Văn Lễ và Lý Đăng Tài đành phải cáo từ hai người.
Văn Lễ nhìn bóng lưng hai người khuất dần mà thoáng thất thần. Thực ra hắn muốn khuyên đối phương nhận lời hôn sự này.
Nhưng hắn biết, lời đề nghị này có phần ích kỷ. Hắn cũng có muội muội, thử đặt mình vào vị trí đó, hắn cũng chẳng vui vẻ gì khi đem muội muội gả cho Trịnh Trí Đức lúc này.
Trịnh Trí Đức là huynh đệ tốt thì không sai, nhưng muội muội cũng là muội muội ruột thịt mà?
Thế nên lời đến khóe miệng, Văn Lễ lại nuốt ngược trở vào.
Lý Giang và Tô Văn đem mọi chuyện nghe ngóng được kể lại với Mộc Lan.
Mộc Lan thở dài một tiếng: "Đợi ca ca hai đệ về, ta sẽ bàn với huynh ấy, tìm thời gian thích hợp từ chối hôn sự này. Hai đệ cũng năng đến thăm Trịnh Trí Đức, xem hắn có cần giúp đỡ gì không, cố gắng giúp đỡ hắn."
Lý Giang và Tô Văn vâng lời.
Mộc Lan nhìn ra ngoài cửa, trong mắt ánh lên tia lo âu, hy vọng mọi chuyện không như nàng nghĩ.
Viện Viện cẩn thận rời khỏi cửa, đi được một quãng mới rảo bước về phòng mình.
Nàng đóng c.h.ặ.t cửa lại, ôm gối thẩn thờ.
Đào T.ử cầm cành mai đi ngang qua cửa, thấy Viện Viện đang ngẩn ngơ liền đẩy cửa bước vào: "Viện Viện tỷ, tỷ sao vậy?"
Viện Viện cảm thấy nghẹn ngào trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Đào Tử, muội nói xem sau này chúng ta sẽ gả cho người như thế nào?"
Đào T.ử cắm cành mai trên tay vào chiếc bình trên bàn, ngồi phịch xuống cạnh Viện Viện, chống cằm nói: "Không phải Cử nhân thì cũng là Tú tài thôi. Rất nhiều cô nương trong thôn đều ngưỡng mộ chúng ta, nói ca ca chúng ta là Cử nhân, sau này chắc chắn chúng ta cũng sẽ được gả cho Cử nhân, bét nhất cũng phải là Tú tài."
Viện Viện rũ mắt xuống, buồn bã nói: "Nhưng mà, là Tú tài hay Cử nhân thì có ích gì chứ? Trần tiên sinh dạy học ở thư viện trong thôn chúng ta, năm ngoái mua hai nha đầu nhỏ, dạo trước nghe nói cả hai đều có t.h.a.i rồi, Trần thái thái tức đến mức nằm bẹp giường không dậy nổi."
Đào T.ử hừ lạnh một tiếng: "Đó là do Trần thái thái quá mềm yếu. Nếu là muội, muội đã sớm trói Trần tiên sinh lại thiến luôn, xem ông ta còn lấy gì mà nạp thiếp."
Viện Viện vuốt tóc Đào Tử, nói: "Muội đó, toàn học theo tỷ tỷ thôi, nhưng tỷ tỷ có đại ca chống lưng, cho dù có đắc tội với người ngoài thì phía trước cũng có đại ca che chở. Còn muội, nếu muội thành thân, sau lưng không có tướng công chống lưng, muội làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Cho nên muội phải nhớ, làm việc gì cũng phải dựa vào mưu trí, đặc biệt là phụ nữ chúng ta, vốn luôn ở thế yếu."
"Nhưng tại sao tỷ tỷ lại làm được?"
Viện Viện u buồn thở dài: "Bởi vì tỷ tỷ thì khác..." Bao năm qua, dù nàng đã hiểu chuyện và biết Mộc Lan không phải tỷ tỷ ruột, nhưng nàng vẫn không thể đổi cách xưng hô được. Đây chính là sự khác biệt.
Bốn đứa trẻ trong nhà đều do nàng và đại ca cùng nhau nuôi lớn, mà trong đó, công sức nàng bỏ ra gấp mấy lần đại ca, ngay cả công danh trên người đại ca cũng là do nàng chu cấp mà thành. Nhà họ Lý nợ tỷ tỷ, có mấy đời cũng không trả hết, đây là ân tình.
Mà đại ca cùng nàng từng bước dìu dắt nhau đi đến ngày hôm nay, đó là tình thân.
Nhìn dáng vẻ quan tâm để ý của đại ca đối với tỷ tỷ, đó là tình yêu.
Tỷ ấy trọn vẹn cả ân tình, tình thân lẫn tình yêu, thì còn điều gì phải sợ hãi nữa chứ?
Nhưng các nàng thì khác, các nàng và tất cả nữ nhi trên thế gian này giống nhau, một khi xuất giá, địa vị sẽ tự động thấp hơn trượng phu một bậc. Ngay cả khi gặp được một người thực lòng thương yêu che chở, cũng phải tiêu tốn rất nhiều tâm tư để duy trì đoạn tình cảm và cuộc hôn nhân đó.
Viện Viện rất thông minh, nàng đã chứng kiến quá nhiều kiểu vợ chồng chung sống. Nàng sợ, sợ sau khi nhìn thấy cách đại ca và tỷ tỷ đối xử với nhau, nàng sẽ không thể thích nghi được với cuộc sống "phu quý thê tiện" (chồng sang vợ hèn), năm thê bảy thiếp.
Trần tiên sinh năm xưa dựa dẫm vào nhà mẹ đẻ của Trần thái thái mới có thể đọc sách thi đỗ Tú tài. Vậy mà nay, ngoài ba mươi tuổi, con trai cũng đã mười tuổi đầu rồi, vậy mà vẫn nạp thiếp.
Ông ta chỉ là tiên sinh trong thôn, gia cảnh còn chẳng bằng nhà họ.
Vậy nếu nàng gả cho một người đọc sách gia cảnh khấm khá, lại có công danh thì sao?
Viện Viện gần như có thể tưởng tượng ra cuộc sống tương lai của mình, chẳng qua cũng giống như những vị phu nhân ngoài kia.
Sinh vài đứa con, sau đó nạp thiếp cho chồng, quản lý việc nhà, dạy dỗ con cái, rảnh rỗi thì lại đấu đá với mấy tiểu thiếp.
Viện Viện chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy toàn thân rã rời vô lực.
Nhưng bây giờ, có một cơ hội đang bày ra trước mắt nàng.
Trịnh Trí Đức là người không tồi, gia giáo nhà họ Trịnh cũng rất tốt.
