Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 647
Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:07
Thật là một người có tấm lòng nhân từ!
Một người như vậy, có lẽ không hợp để khai sơn lập quốc, nhưng lại là một vị quân vương lý tưởng để giữ gìn cơ nghiệp và ban phát ân đức.
Chu Hữu Đức tuy cứng rắn, hành xử độc đoán, hiện đang độ tuổi sung sức. Nhưng trăm năm sau, đất nước sẽ cần một vị vua ôn hòa để làm dịu đi những căng thẳng. Chu Phong có lẽ sẽ là một sự lựa chọn sáng suốt.
Nghĩ đến đây, Lý Thạch khẽ cười thầm. Hắn chỉ là một gã lang băm nhỏ bé, sao lại lo chuyện quốc gia đại sự thế này? Trò tranh quyền đoạt vị này vốn dĩ là trò chơi c.h.ế.t người.
Lý Thạch xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Việc cấp bách bây giờ là phải bí mật đưa Chu Phong và Dương Thành ra khỏi Định Viễn, thậm chí là đưa thẳng về kinh thành...
"Đại hoàng t.ử đã tính toán khi nào thì hồi kinh chưa?"
Thấy Lý Thạch không tò mò về nguyên cớ nông nỗi này, Đại hoàng t.ử thầm thở phào nhẹ nhõm. Chàng cũng hiểu rõ lập trường của Lý Thạch. Hắn có thể giúp chàng tẩu thoát, nhưng sẽ không nhúng tay vào chuyện nội bộ của chàng. Quả là một người thông minh và lý trí.
"Đương nhiên là càng sớm càng tốt."
"Ngài đã có kế sách gì chưa?"
"Bản vương không am hiểu địa hình phương Nam, nên rất cần sự tư vấn của Lý tiên sinh."
Lý Thạch trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu Đại hoàng t.ử tin tưởng, cứ giao chuyện này cho Thạch lo liệu. Nhưng trên đường đi, e rằng Đại hoàng t.ử sẽ phải chịu chút uất ức."
"Bản vương từng bôn ba mệt nhọc, từ nhỏ đã theo phụ hoàng chinh chiến Nam Bắc, chút khổ ải này sá gì."
"Vậy đêm nay Đại hoàng t.ử cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Nếu cần gì, xin cứ nói với Thạch, Thạch sẽ thu xếp ổn thỏa."
"Làm phiền tiên sinh rồi."
Lý Thạch cùng Mộc Lan cáo lui.
Nhìn bóng hai người khuất dần, Dương Thành lo lắng: "Đại công t.ử, bọn họ có đáng tin không? Lỡ họ bán đứng chúng ta thì sao?"
Với niềm tin mù quáng vào cha mình, Chu Phong lắc đầu quả quyết: "Sẽ không đâu. Tô Mộc Lan là người được phụ hoàng tán thưởng, chắc chắn không phải kẻ bất trung bất nghĩa. Lý Thạch có được một người vợ hiền đức như vậy, tự nhiên cũng sẽ không làm ra những chuyện đồi bại. Chúng ta cứ yên tâm chờ đợi."
Sự sùng bái của Chu Phong đối với Chu Hữu Đức cũng giống như sự tôn kính mà Dương Thành dành cho Chu Phong. Thấy Đại công t.ử đã nói không có vấn đề gì, hắn cũng cảm thấy mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Nếu đám mưu sĩ của Đại hoàng t.ử biết chuyện, chắc chắn họ sẽ giãy nảy lên vì tức giận.
Lý Thạch và Mộc Lan kề vai sánh bước trở về. Thấy xung quanh vắng lặng, Mộc Lan khẽ hỏi: "Sao chàng biết người đó là Hoàng t.ử?"
"Nàng nhìn kỹ khuôn mặt ấy đi. Hồi ở kinh thành, dù chỉ chạm mặt thoáng qua nhưng cũng đủ để nhận ra."
"Liệu có mạo hiểm quá không?"
"Chí ít cũng không thể để hắn bỏ mạng ở huyện Định Viễn, nếu không A Văn sẽ là kẻ đứng mũi chịu sào đầu tiên."
"Kẻ ra tay là huynh đệ của hắn sao?" Giọng Mộc Lan nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, "Tân triều mới lập được mấy năm? Hoàng thượng đang độ sung sức cơ mà. Hơn nữa, bọn họ chẳng phải là anh em ruột thịt sao?"
Trước kia đương kim hoàng thượng chỉ có một người vợ duy nhất là Hoàng hậu, cả bốn hoàng t.ử đều do bà sinh ra. Tuy hiện tại hậu cung đã đông đúc hơn, nhưng vẫn chưa có vị phi tần nào báo tin vui.
Lý Thạch trầm ngâm không đáp. Xưa nay, vì cái ngai vàng mà cha con tương tàn còn nhan nhản, huống hồ là anh em.
"Chàng định đưa hắn đi bằng cách nào?" Mộc Lan quay sang hỏi.
Lý Thạch chắp tay đi đi lại lại trong phòng. Tô Văn mồ hôi nhễ nhại lao vào: "Tỷ phu, tỷ tỷ, Dương Dương không sao chứ?"
Mộc Lan lấy khăn tay lau mồ hôi cho đệ đệ: "Thằng bé không sao, ngủ say rồi."
Thấy Lý Thạch nhíu c.h.ặ.t mày, Tô Văn tò mò: "Tỷ phu sao vậy?"
Lý Thạch và Mộc Lan nhìn nhau. Lý Thạch bảo Tô Văn: "Đóng cửa lại, ta có chuyện muốn nói."
Mộc Lan chủ động đứng lên khép cửa, nghĩ ngợi một lát, nàng ra ngoài ngồi chễm chệ trên hành lang canh chừng.
Thấy điệu bộ nghiêm trọng của hai người, Tô Văn cũng bất giác căng thẳng. Nhưng khi Lý Thạch vừa hé môi, hắn vẫn hoảng hốt đến nhảy dựng lên khỏi ghế: "Vị Chu công t.ử vừa bước xuống xe ngựa kia là đương kim Đại hoàng t.ử á?"
Lý Thạch nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng: "Đệ bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn bốc đồng thế? Chuyện này cơ mật, lại xảy ra ngay trên địa bàn của đệ, sau này phải hết sức cẩn thận."
Tô Văn cau mày: "Họ rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà mò đến tận đây? Lại còn mang theo thương tích nữa chứ?"
"Chuyện này dính líu đến quá nhiều thứ. Nếu không, hắn đã chẳng tránh mặt nha môn mà tự mình dẫn theo một hộ vệ chạy trốn. Chúng ta đừng tò mò làm gì, chỉ cần đưa họ đi an toàn là được."
Tô Văn đi đi lại lại, bứt rứt: "Đưa đi bằng cách nào? Bọn sát thủ đã đ.á.n.h hơi thấy Định Viễn rồi, nhất cử nhất động của chúng ta chắc chắn không lọt khỏi mắt chúng."
