Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 648
Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:07
"Chưa chắc đâu," Lý Thạch phân tích những thông tin nắm được, "Nhóm sát thủ quanh đây có lẽ chỉ còn ba tên, một tên đã bỏ mạng. Bọn chúng lúc này chưa thể lần ra tung tích của Đại hoàng t.ử. Ý ta là, nhân cơ hội này nhanh ch.óng đưa hắn tẩu thoát."
"Hắn là Đại hoàng t.ử, chắc hẳn phải có môn khách chứ? Ai là người gần đây nhất?" Tô Văn vắt óc nhớ lại những thông tin từng thu thập được.
"Xảy ra cơ sự này, dù là môn khách thân tín nhất cũng không thể tin tưởng. Thay vì vậy, chi bằng tìm đến những người một lòng trung thành với Hoàng thượng." Chỉ có những kẻ tận trung với Hoàng thượng mới chịu ra tay cứu Đại hoàng t.ử.
Tô Văn khổ não: "Bọn họ bây giờ đang rục rịch tranh quyền đoạt vị, ai mà biết kẻ nào trung kẻ nào gian?"
"Chúng ta không biết, nhưng Đại hoàng t.ử chưa chắc đã không biết."
Lý Thạch và Tô Văn bàn bạc trong phòng mãi lâu. Đến khi Mộc Lan bước vào, Lý Thạch đang ngồi trầm tư trong bóng tối, chỉ ngước lên nhìn nàng một cái.
"Ăn chút gì đã, nghĩ không ra thì để mai nghĩ tiếp."
Lý Thạch nhận lấy bát cháo từ tay Mộc Lan: "Đã có cách rồi. Chỉ là," Lý Thạch đăm chiêu, "ta tò mò không biết làm sao hắn lại nhận ra nàng."
"Có khi nào vì đợt ta cứu Hoàng thượng ở kinh thành nên hắn đã từng gặp ta?"
Lý Thạch hồi tưởng lại quãng thời gian ở kinh thành, rồi biểu cảm của Chu Phong khi gọi tên Mộc Lan, hắn chậm rãi lắc đầu: "Không giống. Hơn nữa, sự tin tưởng của Đại hoàng t.ử dành cho chúng ta cũng rất kỳ lạ."
Mộc Lan tính tình phóng khoáng: "Nghĩ không ra thì thôi, ăn nhanh lên rồi còn đi tắm."
Lý Thạch thấy cũng phải. Khi hai người đã lên giường, Lý Thạch mới thầm thì với vợ: "Ngày mai ta sẽ bàn bạc với họ. Chốt xong lộ trình, ta sẽ đích thân đưa họ rời đi."
Mộc Lan siết c.h.ặ.t t.a.y chồng: "Thiếp đi cùng chàng."
"Không được, Dương Dương không thể rời xa nàng," Lý Thạch kiên quyết từ chối. Lần này quá hung hiểm, hắn không muốn vợ phải mạo hiểm. "Dương Dương đang hoảng sợ, chúng ta phải luôn có một người túc trực bên con. Giai đoạn này rất quan trọng với con." Ánh mắt Lý Thạch trở nên dịu dàng khi nhìn đứa con trai đang ngủ dang tay dang chân phía trong giường. "Thế nên chúng ta không thể để con lại một mình. Một tổn thương nhỏ thời thơ ấu cũng có thể ảnh hưởng lớn đến tính cách của con sau này."
Mộc Lan chìm vào im lặng.
Lý Thạch vuốt ve mái tóc vợ, đặt nụ hôn nhẹ lên trán nàng, hứa hẹn: "Nàng yên tâm, chỉ cần đưa hắn đến nơi an toàn, ta sẽ quay về ngay lập tức." Chỉ cần có hắn đi cùng, dù kết cục có ra sao, A Văn cũng sẽ không bị liên lụy.
Mộc Lan ôm c.h.ặ.t lấy Lý Thạch.
Nửa đêm, Dương Dương giật mình khóc thét hai lần. Cả hai lần, vợ chồng Mộc Lan phải ôm ấp, dỗ dành mãi con mới chịu ngủ lại. Xót con đứt ruột, hai người đành đặt con nằm giữa. Sáng hôm sau, Lý Thạch trở dậy với khuôn mặt u ám. Hắn cẩn thận đắp chăn mỏng cho hai mẹ con rồi khoác áo bước ra ngoài.
Hắn hít một hơi không khí trong lành, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện sắp tới với Đại hoàng t.ử.
Khi tỉnh dậy, Dương Dương có vẻ uể oải, nhưng lại bám dính lấy Mộc Lan không rời nửa bước. Chỉ cần Mộc Lan và Lý Thạch khuất tầm mắt là thằng bé lại khóc ré lên. Bắt buộc một trong hai người phải luôn túc trực bên con.
Nhìn khuôn mặt giàn giụa nước mắt của Dương Dương, Mộc Lan hận đám buôn người thấu xương: "Đám buôn người đó đã chịu khai chưa?"
Lý Thạch sững người, cau mày: "Chắc là khai rồi."
"Thế thì bảo A Văn liên hệ với Huyện lệnh các huyện lân cận, tóm gọn bọn chúng. Mấy đứa trẻ bị bắt cóc cũng phải được giải cứu và đưa về nhà."
Lý Thạch nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Dương Dương, lặng thinh không nói.
"Sao vậy?" Mộc Lan thắc mắc trước sự im lặng của Lý Thạch.
"Nếu là con nhà bình thường thì cứu được là tốt. Nhưng nếu là con em của các gia đình quan lại thư hương, bé trai được cứu thì không sao, nhưng bé gái thì... thà để chúng ở lại đó còn hơn."
Mộc Lan cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai bóp nghẹt. Nàng nhìn Dương Dương, mắt rơm rớm nước: "Chẳng lẽ cái gọi là danh tiếng lại quan trọng hơn cả tình m.á.u mủ ruột rà sao?"
Lý Thạch cụp mắt xuống: "Đối với một số người, danh tiếng chính là sinh mạng."
"Nhưng chúng ta không thể trơ mắt nhìn lũ trẻ rơi vào hang hùm miệng sói..." Trước kia không biết thì thôi, nay đã rõ mười mươi, Mộc Lan tự hỏi lương tâm mình sao có thể làm ngơ.
Ở cái thời đại này, những đứa trẻ bị bắt cóc chỉ có vài con đường. Ngoài việc bị bán làm nô tì, những bé trai thường bị hoạn rồi đưa vào cung, còn bé gái thì phần lớn bị bán vào kỹ viện.
Đám buôn người này vẫn còn một toán ở Nguyên Thành. Chỉ cần hành động nhanh gọn, ít nhất vẫn có thể cứu được một tốp. Còn những đứa trẻ đã bị "giải quyết" trước đó, Mộc Lan vẫn nuôi hy vọng tìm lại được chúng.
