Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1329: Cái Cớ (thêm Chương Cho Vé Tháng Tháng 9 - Phần 3)
Cập nhật lúc: 02/03/2026 02:04
Bạch Đại Lang tìm Bạch lão gia bàn bạc hoàn toàn không dính dáng tẹo nào tới vụ Trần Bác lèo nhèo mượn bạc. Trong mắt hắn, việc thưa bẩm mớ rắc rối này ra hay ém nhẹm đi là quyền tự quyết của Trần Bác, hắn đời nào thèm sắm vai kẻ tọc mạch đ.â.m bị thóc chọc bị gạo.
Việc hắn lặn lội thân chinh đi tìm Bạch lão gia là cốt để bàn bạc về hôn sự của chính mình.
Hôm nọ vừa mới vác xác về tới nhà, Bạch lão gia đã buông lời bóng gió đề cập qua ý nguyện của cữu mẫu. Bấy giờ hắn nín thinh chẳng hé răng phản bác, mảy may đinh ninh trong bụng đại sự cưới xin trước nay vốn do phụ mẫu định đoạt sắp đặt. Hơn nữa, bản thân hắn cũng chưa đoái hoài vấn vương bóng hồng nào, tuổi tác lại cập kê đến ngưỡng yên bề gia thất rồi.
Ngặt nỗi, bây giờ ngẫm lại hắn mới đ.â.m ra hoang mang từ tận đáy lòng, quả thực chẳng mấy mặn mà gì với mối lương duyên này. Chẳng những nằm ở chỗ ưng ý hay chướng mắt, cũng chẳng hoàn toàn tại cái lý do nực cười mà Mãn Bảo bô bô bịa ra, mà sâu xa hơn cả là bởi Trần Bác.
Đợi bóng lưng đệ đệ khuất xa tít tắp, hắn mới mạnh dạn mở lời dứt khoát chối từ mối hôn sự này với phụ thân. Hắn thẳng thắn trần tình: "Nhà ta với nhà ngoại vốn dĩ đã dây dưa thân thích khắng khít rồi, chẳng việc gì phải thêm dây nhợ chằng chịt thân càng thêm thân. Con dăm ba năm nữa cũng rục rịch lều chõng lặn lội kinh kỳ lai kinh ứng thí thi Tiến sĩ. Dẫu khoa cử đỗ đạt vinh quy hay xôi hỏng bỏng không rớt đài cũng phải xoay xở chạy chọt mưu cầu chức tước quan lộ. Lúc nguy nan ngặt nghèo ấy, ắt hẳn phải cần một bàn tay quyền lực chống lưng nâng đỡ chốn quan trường."
Hắn dõng dạc nói tiếp: "Nhà ta từ trước tới nay thân cô thế cô, mỏi mắt tìm đỏ con mắt cũng chẳng móc đâu ra nhân mạch gốc gác trên triều đình để tựa nương. Bởi thế con ấp ủ ý định kén rể... à nhầm, tìm một nhạc gia (nhà vợ) nương tựa bóng quan trường, hay bét nhất cũng có dăm ba sợi dây liên kết gốc gác nhân mạch trong triều."
Bạch lão gia nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày thắc mắc: "Ngặt nỗi dạt dột kiếm đâu ra được mối lương duyên danh giá cỡ đó? Hơn nữa cưới vợ phải lấy kẻ hiền lương thục đức, đâu thể chỉ lăm lăm chằm chằm nhìn vào cái gia thế môn đăng hộ đối được?"
Bạch Đại Lang gật gù phụ họa: "Đại sự này chẳng thể qua quýt vội vã, con vẫn còn xuân xanh mơn mởn, cứ rề rà thư thả kén cá chọn canh là được."
Bạch lão gia thở dài chép miệng: "Con đã cập kê độ tuổi nhược quán (20 tuổi) rồi, cũng rục rịch chững chạc rồi, chẳng còn thanh xuân phơi phới nữa đâu."
Bạch Đại Lang hắng giọng lấp l.i.ế.m: "Vẫn có thể nấn ná kéo dài thêm chút thời gian."
Hắn bê nguyên xi cái điệu bộ rêu rao bô bô đạo lý của Bạch Thiện lặp lại y xì đúc, rành rọt phân tích: "Y như lời Thiện đường đệ thấu tình đạt lý, nhà ta hiện thời đâu phải phường vô danh tiểu tốt xó xỉnh, chịu khó đ.á.n.h tiếng thả mồi ra rêu rao, biết đâu chừng ốc nhồi lại tự mò mẫm chui vô giỏ có ngày?"
Bạch lão gia vừa vuốt vuốt chòm râu lưa thưa vừa trầm tư suy ngẫm.
Mãi hồi lâu sau, ông mới chắp tay sau lưng gật gù tán thành: "Cũng phải đạo, vậy cứ tạm nấn ná thêm thời gian."
Bạch Đại Lang lúc này mới xả một hơi thở phào nhẹ nhõm như trút được ngàn tảng đá tảng đè nặng trên n.g.ự.c.
Bạch lão gia lườm nguýt dò xét thằng con trai một lát, chau mày vặn vẹo chất vấn: "Mới mấy hôm nọ thưa chuyện với con, con đâu có chống đối sừng sộ, cớ sao nay lại thay tâm đổi tính quay xe đột ngột thế này?"
"Cũng nhờ Thiện biểu đệ điểm huyệt khai sáng, con mới sực tỉnh phải mưu tính xa xôi cho con đường hoạn lộ sau này."
Bạch lão gia lắc đầu càu nhàu: "Con cứ nằm rên rỉ đợi ngày bạo bệnh bình phục rồi hẵng lo xa, mắc mớ gì phải cuống cuồng rộn rịp chốt hạ ngay lúc này?"
Bạch Đại Lang ngượng ngùng đỏ mặt lúng b.úng phân bua: "Đâu phải con lo xa gì, chỉ e dè dăm bữa nửa tháng nữa phụ thân mẫu thân lại cuống cuồng chốt hạ định đoạt? Cữu mẫu hiện tại lù lù chình ình vẫn ở đây kìa."
Bạch lão gia vẫn bán tín bán nghi xoáy ánh mắt dò xét: "Thật thế sao?"
Bạch Đại Lang gật đầu cái rụp, cơ mà phút ch.ót vẫn chẳng quên ném thêm cục đá răn đe bóng gió nhắc khéo: "Phụ thân, đám biểu ca biểu đệ nhà cữu cữu lúc nào cũng lông bông lông lốc nhởn nhơ vô công rỗi nghề. Phụ thân nên bóng gió dặn mẫu thân về khuyên cữu cữu một tiếng, tụi nó lớn tồng ngồng cả rồi, cũng nên thả xích cho lăn lộn va vấp trường đời chút đi. Cứ nhốt ru rú xó nhà bọc trong kén ấp ủ rèn giũa mãi, chuyện đại sự thế gian mịt mờ đui mù chẳng hay biết gì, rốt cục dưỡng thành phường ếch ngồi đáy giếng lơ ngơ ngờ nghệch quá đáng."
Lời của Bạch Đại Lang sắc bén ẩn ý thâm sâu, nhưng trong thâm tâm hắn thấu tỏ tường rành rọt, cái nết của Trần Bác đâu phải đơn thuần ngây ngô ngốc nghếch, mà là dạng ngây dại ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa. Kiểu ngu ngơ ngờ nghệch vô tội vạ ấy chỉ rặt đệ đệ hắn mới xài thôi.
Bạch lão gia cũng mù mịt tịt ngòi chẳng thấu lời này lọt lỗ tai được mấy phần, gật gù ậm ừ rồi sai hạ nhân dìu dắt hắn lếch thếch quay về ổ nằm nghỉ dưỡng sức.
Quay sang phía Bạch Nhị Lang, hắn đã lùi lũi chui tọt vào thư phòng chốn cũ. Tay vân vê vò đầu bứt tai mớ sách vở trên bàn một cách bồn chồn bứt rứt, dùng dằng c.ắ.n răng do dự hồi lâu, rốt cuộc không thể nín nhịn bèn lôi Bạch Thiện và Mãn Bảo ra hội bàn đào: "Tụi bây phán xem ta c.ắ.n răng ném cục tiền cho biểu ca có ổn thỏa không? Chung quy hứa hẹn rành rành ra đấy rồi, lật lọng tráo trở nghe chừng cũng mất mặt vô cùng."
Bạch Thiện tủm tỉm cười khẩy, giọng điệu giễu cợt đầy hứng thú: "Bộ đệ không rùng mình e dè hắn ôm nợ bỏ chạy bặt tăm vô âm tín à?"
Bạch Nhị Lang thở ngắn than dài uể oải rầu rĩ: "E dè chứ sao không, ngặt nỗi lật lọng cũng mang tiếng xấu, lỗi cũng tại đệ. Chẳng trách cái miệng nhanh nhảu đoảng ăn xổi ở thì hôm đó mạnh miệng bô bô đồng tình cái rụp, quên mất dỏng tai hỏi han cặn kẽ."
Mãn Bảo ngước mặt rời khỏi trang sách chỏ mỏ xen vào: "Muốn vung tay thì cứ vung đại đi, miễn sao dứt mớ tơ lòng dằn vặt bồn chồn là được. Từ lúc đệ vác mặt lùi lũi dọn vô thư phòng tới giờ đã ngót nghét chừng hơn khắc đồng hồ rồi, cứ ngồi ì xoa vò đập dập cuốn sách, chưa nuốt nổi vào đầu chữ nào. Muội e rằng rủi để đệ miết thêm chút nữa bìa sách cũng nát bươm rách tả tơi mất thôi."
Bạch Thiện gật gù phụ họa: "Cõi lòng trĩu nặng áy náy thì cứ xuất bạc cho vay đi."
Cái bàn tọa của Bạch Nhị Lang cứ như gắn nam châm dính c.h.ặ.t chình ình trên ghế, rướn người định lồm cồm đứng dậy mà chân cẳng mềm nhũn bất lực: "Thế đệ vung bạc cho mượn thật nha, tụi bây có ý rắp tâm can ngăn cản đường ta nữa không đấy?"
Bạch Thiện và Mãn Bảo: ...
Bạch Nhị Lang nước mắt nước mũi tèm lem chực trào rưng rưng: "Tám trăm lạng cơ đấy, đệ nhắm mắt nhắm mũi thẩy cho vay thật nha..."
Mãn Bảo chứng kiến điệu bộ sầu t.h.ả.m đáng thương của hắn, nhịn không được ôm bụng cười ngặt nghẽo lăn lóc ra bàn chẳng tài nào ngóc đầu dậy nổi. Bạch Thiện cũng cười rũ rượi ứa cả nước mắt, ha hả khoái trá: "Thôi đi ngay, ta thân chinh tháp tùng đệ dạo bước, sẽ tận tình mớm lời răn dạy đệ ăn nói rành rọt. Đâu cần vung tay trượng nghĩa bố thí tám trăm lạng, chỉ cần quăng cho mượn vỏn vẹn hai trăm lạng bạc cắc là đủ xài."
Bạch Nhị Lang ngẩn tò te dòm chòng chọc: "Hai trăm lạng á?"
Lòng hắn khấp khởi mừng thầm trỗi dậy chút khao khát, cơ mà vẫn rụt rè do dự nấn ná: "Nhỡ xê xích lệch pha xa tít mù khơi với cái giá hứa hẹn thì sao? Huynh ấy có nổi khùng điên cho rằng ta khinh khỉnh chê bai hạ nhục, rồi đ.â.m ra nổi cơn tam bành thịnh nộ không?"
Bạch Thiện lúc lắc cái đầu lắc quầy quậy: "Chẳng hề hấn gì, ta lận lưng tuyệt kỹ mưu mô dập tắt cơn thịnh nộ của hắn, lại còn biến thù thành bạn thân thiết như xưa nay vẫn thế. Lát nữa đệ tháp tùng tới nơi cứ dỏng tai vểnh miệng hóng lời ta bô bô, còn phận sự của đệ chỉ việc lủi thủi cúi gằm mặt giả bộ gật gù ậm ừ răm rắp phục tùng là xong."
Mãn Bảo lấy tay gạt giọt nước mắt lăn dài vì trận cười vỡ bụng, ngước mặt lên nhón lấy tờ giấy phe phẩy: "Cứ kê cao gối ngủ yên đi, tụi này cắt xén bớt khoản cho mượn mới chính là phao cứu sinh vớt hắn lên bờ đấy. Hai trăm lạng bạc lẻ là dư dả thừa mứa để gầy dựng cái tiệm vải rồi. Hắn chui xó xỉnh tậu cái cửa tiệm ọp ẹp bé xíu ti hí cũng được, kẹt quá thì thuê tạm mặt bằng. Mà kỳ thực muội nghĩ chập chững bước chân vào nghề buôn bán, an toàn nhất vẫn là thuê mướn tiệm cho chắc cú."
Túi rỗng tuếch đào đâu ra vốn liếng thì phải học thói thắt lưng buộc bụng chắt bóp từng đồng. Tứ ca nàng chân ướt chân ráo lặn lội tha hương lên Ích Châu lập nghiệp, vớ được mối làm ăn thì hăng hái vác mặt chạy vạy mướn sức trâu cày, xui xẻo rớt mối thì cũng ráng lê la ra phố bon chen cướp mối vác vác khuân khuân với đám cửu vạn phu khuân vác, rốt cuộc cũng vớt vát được bọc bạc bộn tiền rủng rỉnh đấy thôi?
Nàng đồ chừng cái nết Trần Bác ếch ngồi đáy giếng lộng hành ngông cuồng, tựu trung lại vẫn là phường ăn không ngồi rồi lười chảy thây nếm mùi nếm mật trần đời, chưa từng thò đầu ra ngắm nhìn trời cao đất rộng nên mới nông cạn cỡ đó.
Bạch Thiện cũng đồng lòng đồng điệu thấu hiểu tường tận, nhận thấy Bạch Nhị Lang cứ bồn chồn rứt ruột rứt gan thế này, lại sợ cái tội thất hứa chẳng phải lối nết hay ho gì, đành xắn tay lôi xềnh xệch Bạch Nhị Lang tháp tùng tới tận sào huyệt truy lùng Trần Bác.
Dọc đường đi Bạch Thiện dặng hắng dò hỏi: "Kho báu tiền nong của đệ giấu giếm ấp ủ ráo trọi ở nhà à?"
"Chia chác nửa nọ nửa kia, dăm ba cắc lẻ giấu giếm ở kinh thành."
Bạch Thiện gật gù ậm ừ tỏ vẻ hiểu ý, sấn tới tóm cổ Trần Bác thủng thẳng tuyên bố: "Trần biểu ca, tụi này đích thân vác xác tới dập đầu tạ tội với huynh đây."
Trần Bác vẫn còn hậm hực hậm hực ôm cục tức nghẹn ngang họng, nghe thế gắt gỏng hứ một tiếng lạnh tanh rồi ngoảnh mặt chổng m.ô.n.g lơ đẹp.
Bạch Thiện ấn Bạch Nhị Lang dúi dụi ngồi phịch xuống chễm chệ đối diện Trần Bác, sụt sùi than thở ảo não: "Nói toạc móng heo ra kỳ thực cái nông trang ọp ẹp xó xỉnh tụi này đâu có hốt được mớ bạc khổng lồ tày đình đến thế."
Trần Bác vẫn ương ngạnh ngoan cố ngậm miệng làm ngơ.
Bạch Thiện cứ thong dong rả rích dội b.o.m tiếp: "Hút m.á.u rút tủy cái nông trang được bao nhiêu thì cũng bị ba miệng ăn xâu xé phanh thây chia năm xẻ bảy. Giả dụ nông trang cày cuốc được một ngàn lạng, thì Nhị Lang chỉ moi móc húp sụp được ba trăm ba mươi lạng mọn là kịch trần."
Lúc này Trần Bác mới cau mày nhăn mặt xoay ngoắt người trừng mắt soi xét tụi nó.
Bạch Thiện thừa thế xông lên chớp lấy thời cơ thấy hắn đã dỏng tai vểnh mỏ chịu khó nghe lọt lỗ tai, liền thao thao bất tuyệt xả láng dốc bầu tâm sự: "Chưa kể mớ phí tổn lặt vặt chi li bảo dưỡng quản lý nông trang tụi này cũng c.ắ.n răng è cổ ra tự móc túi xỉa tiền mặt. Kể sơ sơ bồi đắp tiền công cho trường công làm thuê cuốc mướn này, lỉnh kỉnh mua giống má cày cấy, sắm sửa nông cụ cày bừa đồ nghề, đến cả tậu trâu cày cuốc. Cơ man là mớ bòng bong tạp nham chi phí rành rành ra đó, chẳng nhẽ tụi này vác mặt dày ăn bám chìa tay xin xỏ phụ mẫu bồi thường dặm vá hay sao?"
Trần Bác bấy giờ mới mở miệng hỏi han: "Mấy cái đồ vặt vãnh này moi móc bộn tiền lắm sao?"
"Chứ đùa à, đắt lòi mắt ra ấy chứ!" Bạch Thiện cường điệu than thở: "Nếu rẻ rúng bèo bọt, thì cớ sao đám nông dân đen đúa cày sâu cuốc bẫm cả đời vẫn lụp xụp mạt kiếp nghèo rớt mồng tơi húp cháo loãng? Chẳng phải vì ném tiền vốn khổng lồ mà thu về hạt cát mọn đó ư?"
Trần Bác vò đầu bứt tai ngẫm nghĩ thấy chí lý vô cùng, gật gù ậm ừ đồng tình.
Bạch Thiện tặc lưỡi dặm mắm dặm muối: "Đã vậy dạo lặn lội tha hương lên Ích Châu lêu lổng, mọi khoản chi tiêu vung vãi rành rành đều rút ví từ túi tiền riêng biệt. Khụ khụ, huynh cũng tường tận bản tính của Nhị Lang rồi đấy, tiêu xài phung phí ném tiền qua cửa sổ như phá mả. Hễ dán mắt nhòm ngó mớ đồ chơi lạ lẫm xịn xò hay món ngon vật lạ sơn hào hải vị đều vung tiền không gợn tay nhào vô tậu ráo trọi, thành thử..."
Trần Bác nhăn trán nhíu mày lườm nguýt dò xét vẻ mặt tụi nó chòng chọc, hỏi: "Tụi bây nấn ná quanh co vòng vo nãy giờ chẳng lẽ rắp tâm dở chứng thoái thác giật mình chẳng chịu bung bạc cho ta mượn viện cớ rỗng túi nghèo xác nghèo xơ á?"
Bạch Thiện ngượng ngùng đỏ mặt tía tai lúng b.úng bẽn lẽn đáp: "Có thì vẫn có dắt lưng, khổ nỗi đệ ấy nổ banh xác tung tóe khoa trương lố lăng cường điệu bốc phét đó thôi. Âu cũng tại đêm qua đệ ấy vừa đặt m.ô.n.g xuống xe say sóng la đà lâng lâng váng vất. Mới dỏng tai nghe Trần biểu ca ca ngợi tâng bốc phổng mũi lỡ trớn nổ vang trời đất nổ rách trời rơi xuống cái tội vung mồm rêu rao vác tù và hàng tổng, đ.â.m ra lỡ miệng huênh hoang tự vả cái đốp..."
(Chương tiếp theo sẽ lên vào khoảng 11 giờ rưỡi trưa)
