Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1330: Lừa Phỉnh (thêm Chương Cho Vé Tháng Tháng 9 - Phần 4)
Cập nhật lúc: 02/03/2026 02:04
Bạch Thiện tỉ tê cặn kẽ vạch trần phanh phui từng đường đi nước bước tiêu pha hao hụt của Bạch Nhị Lang dội vào màng nhĩ Trần Bác. Tỉ dụ như: "Cái dạo mài đũng quần dật dờ ở thành Ích Châu, đệ ấy tiêu tiền như nước chảy chỗ trũng chẳng biết đường nào mà lần, mớ bạc mọn phòng thân thủ thân đã vơi cạn sứt mẻ la liệt. Thê t.h.ả.m hơn là đợt mò mẫm lặn lội lên tận kinh thành, ném tiền qua cửa sổ càng tàn bạo tợn. Huynh có đui mù đâu mà chẳng dán mắt nhòm thấy con mã nhi (ngựa nhỏ) lừng lững tụi này cưỡi nghênh ngang hôm qua chứ? Cái của nợ đắt đỏ đó tụi này phải nghiến răng nghiến lợi nhắm mắt móc xỉa cống nạp món giá chát chúa lột da xẻo thịt rinh từ mã trường chốn kinh kỳ lừng danh đấy. Lại thêm mớ lụa là gấm vóc đắp điếm khoác trên thân, mớ phụ kiện ngọc ngà châu báu trang sức trang trí, mấy cái đó hao tiền tốn của bào mòn bạc nén đâu phải dạng vừa."
Trần Bác nghệt mặt ra hóa đá trân trân: "Chẳng phải người ta đồn đãi rùm beng tụi bây vinh quy bái tổ lọt thỏm chui lọt cửa Quốc T.ử Giám oai phong lẫm liệt, dượng (cô trượng) mừng rỡ mở cờ trong bụng đắc chí ban phát ân điển vung tay quá trán chu cấp mớ tiền tiêu vặt dạt dào như biển hồ vô tận chu cấp phè phỡn bung xõa sao?"
Đừng đùa với Bạch Thiện, ngay cả Bạch Nhị Lang nghe lọt lỗ tai mớ ngôn tình cẩu huyết này cũng lộ vẻ mặt chán ngán đực mặt ra lầm lì chẳng màng hé răng mở mồm phân bua ậm ừ một lời khó tả cạn lời.
Ngay tại khoảnh khắc này Bạch Thiện càng nạp thêm bình chân như vại chẳng mảy may run rẩy đắc ý ch.ót vót xấc xược lớn tiếng phản pháo: "Trần biểu ca à, huynh dỏng mắt lên mà dòm cái khoảng cách địa lý dằng dặc kinh thành với cái thôn Thất Lý xó xỉnh xa vời vợi mù khơi đến nhường nào. Đường bá gửi gắm chu cấp bạc nén lên kinh kỳ cũng trần ai khoai củ, ngót nghét ba tháng ròng rã dằng dặc c.ắ.n răng c.ắ.n lợi mới vớt vát được một chuyến, đong đếm dè sẻn chi li rành rọt từng cắc lẻ. Bác ấy hứa hẹn bô bô chu cấp tiền tiêu vặt mệt nghỉ dồi dào rủng rỉnh thật đấy, ngặt nỗi mỗi lần mòn mỏi gửi tới cũng chỉ nhúm bạc lẻ tẻ con con chừng ấy thôi. Thế đệ chẳng phải gồng mình bóp mồm bóp miệng co ro thụt lòi kìm hãm phè phỡn vùng vẫy trong cái hạn mức eo hẹp kiệt quệ đó mà lếch thếch xài hoang hay sao?"
Trần Bác: ...
Chà chà, khoản này sao đúc từ một khuôn y chang đúc ông ngoại thế nhỉ? Trần Bác dâng trào cảm giác đồng điệu não nề hướng ánh mắt cảm thông sụt sùi dòm Bạch Nhị Lang thấu hiểu tột cùng gật gù chua xót.
"Chưa màng tính tới mớ chi tiêu vung vãi tốn kém, lại còn khoản xé hầu bao đãi đằng mời mọc nhậu nhẹt thù lao nữa chứ," Bạch Thiện vò đầu bứt tai than vãn não nề ảo não: "Dạt dột chốn kinh thành thị phi, tụi này thân cô thế cô bơ vơ lạc lõng chân ướt chân ráo mang danh lũ nhà quê chui rúc xó xỉnh, muốn mon men kết thân bợ đỡ o bế bon chen luồn cúi bám víu mạng lưới quyền quý thế lực, bộ chẳng phải trầy vi tróc vảy lột màng ví đãi đằng tiệc tùng mở hầu bao hào phóng khoản đãi hay sao?"
Trần Bác gật gù cái rụp, chuẩn cmnr, cái dạo hắn xách m.ô.n.g lặn lội lên Miên Châu cày cuốc luồn cúi cũng vác cái bản mặt này thôi, rành rành lúc t.h.ả.m hại lết lết chắp tay lạy lục cầu cạnh van xin bợ đỡ kẻ quyền thế.
"Bởi lẽ đó, tụi này rớt tiền như rớt túi thủng đáy hao mòn ch.óng vánh cạn kiệt tốc độ ánh sáng. Nhẩm nhẩm tính tính chi li ra, Nhị Lang xem chừng còn tằn tiện bóp mồm bóp miệng căn cơ hơn cả đệ gấp vạn lần cơ. Huynh lồi mắt ra mà dòm đệ nè, lợi tức nông trang xẻ năm xẻ bảy nhóp nhép húp sụp mỗi đứa chia chác phần chia lẻ loi nhé? Tổ mẫu dấm dúi dúi thêm mớ bạc cũng kha khá xôm tụ phết, chung quy tậu con mã nhi cũng c.ắ.n răng léo nhéo mượn bạc của hắn đắp điếm đấy, hứa hẹn dăm bữa nửa tháng mà giờ vẫn chây ì ế ẩm khất nợ lằng nhằng cù nhầy lầy lội chưa hoàn vốn sòng phẳng..." Bạch Thiện trưng ra vẻ mặt ngượng ngùng chín đỏ thẹn thùng rụt rè bẽn lẽn... "Nên túm lại Trần biểu ca ơi, đệ ấy dư dả tâm địa trượng nghĩa ngút trời rắp tâm muốn cứu vớt ném phao tung bạc rủng rỉnh đúng số lượng huynh thỉnh cầu dốc sức lột sạch bách nhưng bóp bụng ngậm ngùi đau đáu bất lực cũng đành dằn lòng xót xa vắt kiệt cũng chẳng moi móc đủ trần ai..."
Bạch Thiện thúc cùi chỏ huých hích vào sườn Bạch Nhị Lang: "Mau lẹ mở miệng ra khai báo, mớ khoác lác tâng bốc nổ vang trời đêm qua đệ nổ tung trời bốc phét khoa trương rực rỡ có đúng vậy không?"
Bạch Nhị Lang: "...Chuẩn."
Trần Bác câm nín cạn lời trợn tròn dòm chòng chọc Bạch Nhị Lang bất lực hóa đá như pho tượng.
Bạch Thiện hắng giọng chữa ngượng lấp l.i.ế.m dặm mắm dặm muối xạo sự: "Đệ ấy vốn dĩ u mê mu muội cẩu thả ngớ ngẩn đầu óc bã đậu chậm chạp, có vắt kiệt não đếm xỉa kiểm kê vốn liếng dắt lưng cũng lơ ngơ ngờ nghệch mù tịt. Đinh ninh mớ doanh thu nông trang hốt về dăm ba đồng cắc khấm khá hàng năm, cộng dồn mớ bạc đường bá dúi cho vặt vãnh cũng hời phết. Nhọc nhằn trần ai qua trưa hôm qua dắt díu rã đám chia tay Trần biểu ca xong, lếch thếch ôm túi kiểm đếm bươi bóc rốt ráo xới tung tàn dư mới vỡ lở trớ trêu rành rành ra, khụ, cạn kiệt đáy rỗng tuếch còn nhúm cắc bạc rách t.h.ả.m thương."
Cậu liếc xéo dòm Bạch Nhị Lang răn đe bóng gió đ.â.m chọt xỉa xói: "Ngặt nỗi sĩ diện hão đệ ấy thẹn thùng bẽn lẽn úp mở chẳng thèm nói toạc móng heo ra tẽn tò xấu mặt, đ.â.m ra ngắc ngứ..."
Trần Bác nặn ra vẻ mặt não nề bi thương u sầu t.h.ả.m thiết sụt sùi dỗ dành vỗ bôm bốp vào vai Bạch Nhị Lang an ủi: "Nhị Lang à, nhẵn túi trắng tay thì cứ sỗ sàng toạc móng heo vạch trần với biểu ca chứ, anh em ruột rà xương m.á.u ruột thịt với nhau, lẽ nào ta đi trách móc mắng nhiếc đay nghiến đệ xối xả vùi dập hả?"
Bạch Thiện chớp cơ hội đỡ đòn xun xoe: "Tại đệ ấy e dè khiếp sợ mất mặt muối mặt trước Trần biểu ca đó thôi? Suy cho cùng thỉnh thoảng lắm hiếm hoi lắm mới rướn cổ mở mồm chìa tay cầu cạnh đệ ấy vớt vát dang tay cứu độ một phen mà lại."
Bạch Nhị Lang rụt rè lúng túng do dự gật gật cái đầu.
Bạch Thiện liếc mắt bắt thóp tóm trọn, lén lút trừng mắt lừ lừ nắn gân hắn một cú sắc lẹm, vội vã đắp điếm thay đổi bộ mặt nặn ra vẻ rành rẽ chân thành tột độ tha thiết đeo bám lôi kéo Trần Bác xun xoe ấp úng bày biện: "Cơ mà tụi đệ đã rành rẽ vắt kiệt não chi li tính toán sát sao rồi, đệ ấy chỉ vét sạch đáy túi hốt hền vớt vát cạn kiệt còn vỏn vẹn đúng hai trăm bốn mươi ba lạng bạc mọn lẻ tẻ con con. Tụi này dắt lưng ấp ủ mưu tính Tết đến rinh sắm đôi chút lễ lộc biếu xén hiếu kính tiên sinh đắt đỏ bồi đắp. Chắc mẩm mớ này cũng ngốn đi một khoản kha khá sứt mẻ teo tóp. Hồi hương kinh kỳ vác mặt tái xuất giang hồ lại rộn rịp tưng bừng tụ tập chè chén thù tạc khoản đãi yến tiệc mâm cao cỗ đầy bạn bè đồng song đệ t.ử, dự trù bước dạo đầu khai mạc cũng vung tay ném bạc dào dạt phung phí mạnh tay bạo chi. Chung quy rứt ruột rứt gan cấu véo xẻo thịt chừa lại sương sương tầm bốn chục lạng phòng hờ ngộ nhỡ cũng kham nổi hòm hòm gắng gượng chống đỡ. Dẫu sao đường bá dấm dúi hứa hẹn dúi thêm mớ bạc vặt vãnh nương tựa dắt lưng lót túi. Lỡ bề túng thiếu cạn kiệt rỗng tuếch đến cùng kiệt tới lúc đó sẽ mưu tính đào bới đắp điếm chạy vạy cách khác. Cho nên rứt ráo dốc sạch bách lột trần dốc túi vét kiệt lòi ra ngót nghét vỏn vẹn đúng hai trăm lẻ ba lạng dâng tận tay sòng phẳng hiến tế cho Trần biểu ca vay mượn. Trần biểu ca ơi, huynh vác tấm thân ngọc ngà cao quý khoan dung độ lượng chớ hề chê bôi ghét bỏ bọt bèo tàn tạ rẻ rúng khinh khỉnh chê bai nha?"
Có lẻ tẻ vụn vặt lẻ tẻ cắc bạc vụn nhưng vẫn xôm tụ chẵn chòi ra phết thế này, Trần Bác lẽ dĩ nhiên đâu có chê bai bỉ bôi hất hủi nhăn mặt nhăn mày hắt hủi mảy may chi sất.
Dẫu con số này hụt hẫng tuột dốc lao dốc không phanh xê xích tuốt tuột đứt gãy một trời một vực so với mộng tưởng hão huyền đinh ninh ch.óp ch.ót vót vỡ mộng của hắn. Hắn rốt cuộc cũng vươn bàn tay vàng ngọc vỗ vỗ vai Bạch Nhị Lang ra chiều đồng điệu thấu hiểu sâu sắc từ tận tâm can đồng cảm bao dung lượng thứ rộng lượng, hào sảng dõng dạc chốt hạ chỉ c.ắ.n răng nhắm mắt chịu khó thu nạp hai trăm lạng vớt vát vay mượn qua quýt cũng tạm lấp l.i.ế.m lót dạ hòm hòm đủ xài.
Bạch Thiện cùng Bạch Nhị Lang nhất tề như trút được ngàn tảng đá tảng ngàn cân treo sợi tóc xả một hơi thở phào sảng khoái nhẹ nhõm lướt qua. Nối tiếp màn trình diễn kịch tính cao trào ba vị huynh đệ cành vàng lá ngọc hòa thuận rạng rỡ tụm năm tụm ba xum vầy hàn huyên buôn dưa lê tán gẫu thân tình dạt dào êm thấm rôm rả xởi lởi chan hòa tình thương mến thương sến sẩm tràng giang đại hải.
Bạch Thiện điềm nhiên tỉnh bơ như ruồi khéo léo dặm mắm dặm muối b.ắ.n tỉa dọn đường dót dỏng tai: "Trần biểu ca, đệ dán mắt dòm hóng hớt ngoài chốn giang hồ vô vàn thương nhân đình đám chập chững rục rịch mon men chân ướt chân ráo rẽ hướng nghiệp buôn bán thảy đều chung quy nếm mùi thử sức chọn bài mướn tiệm đắp đổi qua ngày rải t.h.ả.m. Nước cờ đó luân chuyển bạc nén quay vòng khéo léo linh hoạt nhẹ gánh linh động xả láng lướt sóng trơn tru uyển chuyển lanh lẹ thanh thoát nhạy bén hơn bội phần. Chờ thời phất lên rinh bạc rủng rỉnh dào dạt rủng rỉnh hầu bao nhét đầy rinh tiền rồi lột xác thay da tậu sắm cơ ngơi khác bề thế đắp điếm sau vẫn ung dung thong dong vạn thọ vô cương. Mấu chốt đinh ninh giữ vững thương hiệu bảng hiệu chình ình sừng sững sặc sỡ uy tín danh tiếng ch.ói lọi lan tỏa ngất ngưởng phô trương mượt mà phất lộng gió, lượng khách quen cũ lấm lét chầu chực rúc vô xô đẩy chầu chực đâu dễ sụp đổ rớt rụng bỏ quên quay lưng rơi rụng bỏ rơi hao hụt mất tăm mất tích lả tả chạy tuốt đi xứ mù sương giăng lối mòn."
Bạch Nhị Lang sực tỉnh gật gù liên thanh lia lịa tắp lự mỏ nhọn lân la hùa vào thăm dò đ.â.m chọt xỏ xiên: "Chính xác cmnr biểu ca, huynh vắt óc suy xét mảy may đoái hoài c.ắ.n răng léo nhéo mướn tiệm chưa?"
Trần Bác nhíu mày vò đầu bứt tai đăm chiêu chìm đắm vũng lầy lặn ngụp sâu hút trầm tư suy tưởng đắn đo ngẫm nghĩ vẩn vơ nặn óc.
Bạch Thiện b.ắ.n tỉa đ.á.n.h thóp mồi lửa khều nhẹ chọc ngoáy trúng tim đen vừa chạm rốn châm ngòi dứt điểm lôi tuột Bạch Nhị Lang vụt đứng dậy dứt áo ra về: "Trần biểu ca à, dăm ba cái trò buôn bán bon chen giang hồ hiểm ác tụi đệ mờ tịt như gà mờ vướng tóc rối mù mịt đui mù dốt nát dốt đặc cán mai mù mờ tịt ngòi như mù. Dẫu sao huynh đã quả quyết chốt hạ dốc cạn tâm trí nặn óc, thừa cơ dỗi hơi rảnh rỗi chi bằng sấn tới lân la dỏng tai xun xoe thỉnh giáo vắt kiệt não đám quản sự rành rẽ cáo già lõi đời trong nhà, rủi chạy vạy nịnh bợ thỉnh thị dò la dòm ngó đường bá khai sáng thêm mở mang tầm mắt cũng lọt tai trơn tuột hữu ích rành rành. Đám người lõi đời ma ranh này lăn lộn ma sát từng rải t.h.ả.m dãi dầu sương gió kinh nghiệm ngút ngàn, quen biết bấu víu dây dưa lươn lẹo dính líu hằng hà sa số các bậc tai to mặt lớn hùm xám sừng sỏ. Rủi may vô tình rớt trúng mánh lới phím hàng vung tay chỉ chỏ mở mang đường sáng cứu rỗi ban phát đặc ân mớm lời tiếp ứng bồi đắp chỉ điểm hữu ích giúp rập cưu mang nâng đỡ cho huynh."
Bạch Nhị Lang gật đầu cái rụp, nhanh nhảu vớt vát: "Biểu ca, lát lữa đệ lật đật ôm bạc lẻ mọn đong đếm kiểm kê vớt vát chia chác rành rẽ rành rọt, nấn ná lúc huynh chuẩn bị cất bước lên đường cuốn gói hồi hương thì ấn thẳng tắp dúi dọng tận tay cho huynh nha?"
Trần Bác bừng tỉnh giật mình thon thót vội vã sực tỉnh lôi kéo chồm tới quàng vai bá cổ lôi tuột hắn áp sát thân mật siết c.h.ặ.t vỗ vỗ: "Đâu cần câu nệ rề rà, đệ dâng tận tay sòng phẳng ngay tức khắc chớp nhoáng hiện trường bây giờ là ổn áp êm ru tuyệt hảo dứt điểm. Dạo quên mớm lời thăm dò, đại biểu ca đã dỏng tai thấu đáo tỏ tường rành rọt cái phi vụ đệ kẹt xỉn túng thiếu rỗng tuếch chưa?"
Khóe mắt Bạch Nhị Lang lấm lét đ.á.n.h võng lướt nhanh tia xéo xéo lườm liếc liếc xéo ám thị bóng gió soi Bạch Thiện, lật đật gật gù tắp lự phẩy tay gật đầu: "Biết tỏng vách tường rành rành."
"Thế đệ c.ắ.n răng vác mặt dày dạn xun xoe năn nỉ ỉ ôi vay mượn moi móc đại biểu ca dăm ba bạc cắc vớt vát bố thí cống nạp ném dọng cho ta đắp điếm lót dạ dư dả xả láng dạt dào dồn góp thêm tí được không?"
Lúc này Bạch Nhị Lang khỏi cần mỏi cổ đăm đăm dòm dỏng tai ngóng Bạch Thiện đỡ đạn, thẳng thừng vung đầu lắc lia lịa chối phăng dứt khoát: "Đệ thách kẹo cũng đố dám lác mắt rình mò dỏng tai mon men ngó ngàng dòm ngó mượn bạc ca ca đệ, có mà lòi tĩ đứt ruột rướn cổ c.h.ế.t t.h.ả.m khốc vỡ mồm xé môi. Lão huynh ấy dỏng tai vách tường ngóng trúng phóc cái phốt vụ đệ lỡ miệng hố hàng hớ hênh nổ banh xác khoác lác rêu rao vác tù và đồi vay mượn hứa hẹn cống nạp tận tám trăm lạng to đùng rành rành ra đó bèn nổi trận lôi đình hằm hằm hầm hố gắt gỏng lôi đệ xối xả đay nghiến vùi dập c.h.ử.i rủa xối xả vuốt mặt chẳng kịp vuốt mặt một chặp tơi bời hoa lá bầm dập tơi bời. Đã thế huynh ấy cũng kiết xác túi lủng đáy mạt rệp mạt kiếp nhẵn thín đâu dôi dư bạc nén giấu giếm rủng rỉnh nhét kẹt cắc bạc nào. Hao hụt tiêu xài dẫu tằn tiện nhỏ mọn ki bo cắp vặt hơn đệ cơ mà mớ bạc dắt lưng vỏn vẹn lác đác đong đếm dè sẻn mớ tiêu vặt vặt vãnh lặt vặt tẻ nhạt còm cõi do phụ thân bố thí rót cho rỏ giọt vắt kiệt. Chắt bóp tằn tiện chi li đứt ruột vắt não moi gan xẻo thịt rốt cục cũng rớt rụng nhẵn túi đào đâu ra mà c.ắ.n răng đút lợn tích cóp lòi ra được mớ nào."
Trần Bác chép miệng thở vắn than dài ảo não bẽ bàng: "Nào ngờ mộng tưởng sụp đổ vỡ lở hóa ra biểu ca dặt dẹo rách nát t.h.ả.m hại cùi bắp kiết lỵ thê t.h.ả.m đói rách kiết xác cùng kiệt hơn cả đệ gấp vạn lần. Dượng chơi cú lật bàn phũ phàng xỏ lá ngang trái đắng cay thiên vị trắng trợn lệch pha lồi lõm rành rành bất công oan uổng sờ sờ ngập ngụa ngang trái phũ phàng bẽ bàng tủi nhục vô lý quá đáng thế này. Cớ sao ngang ngược cớ sao nhét tận mồm đùn đẩy nguyên cái nông trang màu mỡ nhường ấy mớm tận răng cho đệ chễm chệ hưởng thụ, mà nỡ đoạn tình tuyệt nghĩa bơ vơ đoạt quyền vứt bỏ xó xỉnh tước đoạt mảy may rảy tí ti lợi lộc phớt lờ không bồi đắp nhét cho biểu ca đệ cái nông trang nào lận lưng phòng thân?"
Bạch Nhị Lang cạn lời bó chiếu: ...
Bạch Thiện lườm nguýt giương cặp mắt kỳ thị soi mói ném tia nhìn khinh bỉ khinh khỉnh ngập ngụa châm biếm xỉa xói coi thường soi chiếu xoi mói như thể nhòm một thằng ngu ngơ ngớ ngẩn ngốc nghếch thiểu năng bã đậu não tàn vất vưởng soi Trần Bác rành rọt chòng chọc trân trân.
Trần Bác rùng mình giật thót ớn lạnh sực tỉnh lòi não đ.á.n.h thức rốt cục lỡ miệng tuột dốc rớt hàm rớt não thốt lọt tai buột miệng nôn ọe mớ ngôn từ dở dở ương ương hồ đồ hỗn hào ngu xuẩn đê tiện óc ch.ó ngu muội đần độn ngu đần đụt trớ trêu. Vội vã cuống cuồng lấp l.i.ế.m dập lửa xoa dịu vỗ bôm bốp bạch bạch vào vai Bạch Nhị Lang nhe răng cười ha hả giả lả cười hềnh hệch gỡ gạc chữa cháy vớt vát vuốt mặt đ.á.n.h trống lảng vớ vẩn bào chữa: "Nhị Lang đệ bơ đi chớ để bụng oán hận ghim gút chấp nhặt phiền hà nhỏ mọn vớ vẩn rác rưởi lọt tai nhé, biểu ca trót dại lẹo mồm dại miệng sứt mồm sứt mép rớt mồm trượt vỏ chuối tuột miệng lỡ lời tuôn rào rào mất phanh vuột mồm nói vung nói mạng nhảm nhí sặc sỡ điên điên khùng khùng, bản thân ta nói xàm xí đú ngáo ngơ nói bậy bạ gì huyên thuyên ngứa mồm nói năng luyên thuyên lải nhải chính mình cũng ù ù cạc cạc nín thinh ngơ ngác đui mù chẳng hay biết rốt cuộc luyên thuyên lải nhải lảm nhảm tuôn mớ rác gì nữa đây."
Bạch Nhị Lang xả hơi trút vội hơi thở thườn thượt thở phào cái rụp não nề ngúng nguẩy lắc quầy quậy phẩy tay cái rụp ngán ngẩm: "Chẳng rách việc xá gì mảy may bận tâm đâu."
Hắn nhăn mặt xụ mặt dửng dưng: "Thế đệ cuốn xéo vác mặt lượn về nhón bạc tóm bạc cho huynh đây, huynh trụ ở đây c.ắ.n răng đợi đệ lộn lại chầu chực nhón gót mòn dép đợi nha."
Hắn dắt díu Bạch Thiện quay gót đủng đỉnh lướt thướt rảo bước chuồn êm lội ngược về sào huyệt viện t.ử xó xỉnh hang ổ của mình. Dòm ngó dỏng tai trước sau trái phải xác định khuất bóng nhẵn bóng sạch bách chẳng còn mống hạ nhân lảng vảng rình mò lấm lét xớ rớ nhòm ngó nào lượn lờ dòm ngó. Bạch Nhị Lang lúc này mới thở phào nhẹ nhõm thườn thượt rút cục trút gánh nặng ngàn cân thở rốc vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c vuốt n.g.ự.c nhấp nhổm: "Lạ lùng kỳ cục ngộ nghĩnh quái đản thật sự, giở trò l.ừ.a đ.ả.o qua mặt dụ khị lừa gạt bịp bợm qua mặt hắn trót lọt mà cõi lòng ta nhởn nhơ nhẹ tênh dửng dưng mặt trơ trán bóng chẳng mảy may gợn chút c.ắ.n rứt áy náy lương tâm c.ắ.n rứt hối hận giày vò xót xa áy náy bồn chồn c.ắ.n rứt áy náy tẹo nào."
Bạch Thiện bật cười nhịn không được giáng cho hắn một cú tát sấp mặt bộp chát đập bốp cái chát vào ót gáy đầu hắn mắng yêu: "Cắn rứt áy náy mặc cảm xót xa cái khỉ gió khốn khiếp rách rưới vớ vẩn bã đậu gì rảnh hơi nhảm nhí á, lật đật co giò vắt chân lên cổ lẹ lẹ hộc tốc lao vào kiểm kê đong đếm vuốt bạc đi má."
Khoản đong đếm vuốt ve mân mê mơn trớn bạc nén cục cựa vuốt ve bạc ròng này, nhất là tiết mục sung sướng mân mê xoa nắn sờ soạng đong đếm đoạt đoạt chiếm đoạt kiểm kê bạc ròng tiền nong của kẻ khác, Bạch Thiện cùng Mãn Bảo nghiện lòi tĩ ghiền rỏ dãi đắm đuối mê mẩn đê mê sung sướng tột độ khoái chí tận cùng cuồng dại vô cực cực điểm kịch liệt tột đỉnh thích thú đê mê nhất trên đời. Tức tốc rủ rỉ xô đẩy nhau xúm xít hùa nhau chen lấn nháo nhào đ.â.m sầm ùa vào ào ào tràn vô càn quét cắm đầu cắm cổ cắm mặt hì hục nháo nhào hùa vô phòng hắn nhiệt tình hăm hở bu vô phụ họa kiểm kê bươi móc vuốt bạc tiếp đạn đếm tiền xì xèo phụ họa.
Một nén đúc mười lạng bạc ròng ch.ói lọi, tổng cộng phải săm soi mân mê moi móc vớt vát đếm rành rọt bóc lột đủ chẵn chòi hai chục nén ch.ói lọi.
Bởi lẽ bị lột xác gọt giũa xẻo thịt rớt đài thê t.h.ả.m tụt dốc thê lương trượt dốc tuột luốt không phanh xả láng tụt dốc rớt hạng hao hụt từ tám chục nén khổng lồ xuống vỏn vẹn lác đác còn đúng hai chục nén teo tóp. Bạch Nhị Lang mảy may chẳng xót ruột đứt ruột rứt gan đau đáu quằn quại tiếc hùi hụi luyến tiếc chút nào, tay mân mê nắn nót đếm chẵn chòi sảng khoái giòn giã rốp rẻng rành rọt trơn tru mát tay sảng khoái khoái chí sung sướng mượt mà sảng khoái trơn tuột rành rẽ rốp rẻng sảng khoái rôm rả vô cùng tận. Vét sạch bách kiểm kê bóc lột sạch bong chẵn chòi xong xuôi dọn đống chễm chệ chình ình vắt vẻo ụp ập lên túm gọn bọc gọn ghẽ kín bưng vào một xấp miếng vải vụn lấm lem. Trù tính lát lữa túm tụm bọc kín mít quấn c.h.ặ.t thắt nút siết c.h.ặ.t x.á.ch cổ tống tiễn đi giao nạp dâng hiến cống nạp ném dọng cho hắn.
Dứt khoát đoạn tuyệt màn này Bạch Nhị Lang lật đật chìa ngửa tay trắng trợn xòe tay ngoắc ngoắc réo gọi truy đòi đ.â.m chọt xỏ xiên nhắm thẳng tắp Bạch Thiện đòi nợ móc túi trắng trợn truy thu trần trụi sỗ sàng: "Mớ bạc đệ nhắm mắt nhắm mũi móc ruột xẻo gan cho huynh vay mượn gán nợ dắt lưng khuất lấp êm ru tiêu tán đâu chui tọt rỗng tuếch bặt tăm đâu ròi trốn lủi xó xỉnh lẩn khuất lẩn trốn biến đi đằng nào rồi nôn ra mau?"
Bạch Thiện phất tay tát yêu bộp chát một cú đập đ.á.n.h bốp vào lòng bàn tay hắn gõ nhịp nhịp phẩy phẩy đập đập: "Nóng nảy quýnh quáng rống lộn lên giật nảy hối thúc xắn vội giục giã l.ồ.ng lộn vội vàng xắn vọt réo réo cuống cuồng cái tể gì gào thét xoắn xít quýnh đ.í.t xồn xồn sốt sắng nhặng xị rộn rạo hối thúc ồn ào cuống cuồng vội vã quýnh quáng ỏm tỏi réo rắt xồn xồn cuống quýt khỉ ho cò gáy vớ vẩn gì, dằn lòng nhẫn nhịn c.ắ.n răng kìm hãm ém nhẹm nín nhịn rình rập đợi nấn ná đến nước hắn cuốn xéo phắn xéo chuồn lẹ vác xác lộn về chuồn êm phắn mẹ rồi ta dứt điểm nhả lại sòng phẳng nôn ra hoàn trả nguyên vẹn nôn lố gán nợ tận tay sòng phẳng cho đệ. Chẳng bù rủi ro xui xẻo rủi ro vách có tai nhan nhản bầy đàn hạ nhân lít nhít lố nhố lúc nhúc nhan nhản đi lượn lờ dòm ngó xớ rớ nhòm ngó xớ rớ nhan nhản rình rập khắp xó xỉnh, rủi rớt lọt lỗ tai đ.â.m chọt xỏ xiên tuột mồm lọt lưới bay thẳng tuột thấu màng nhĩ tuốt luốt lọt tai tới tai hắn, đ.â.m bang xé nát chọc gậy bánh xe làm mớ quan hệ giao tình giữa hai người rạn nứt sứt mẻ tan vỡ tanh bành tan nát tanh bành bung bét sụp đổ nát bét hư bột hư đường rớt đài thê t.h.ả.m rạn nứt nát bươm thì tụi này rũ sạch bách phủi đ.í.t chùi mép sạch bong phủi tay vô can rũ bỏ can dự ráo trọi dính dáng miễn trách nhiệm chối bay chối biến phủi sạch chẳng liên can khỉ mốc dây dưa bám víu gì sất miễn can dự tới ta ráo trọi đấy nhé."
"Thôi được duyệt, ráng c.ắ.n răng đè nén đợi nước hắn cuốn xéo phắn đi rồi dứt điểm hoàn trả." Bạch Nhị Lang căng mắt lồi tròng dán mắt dòm chòng chọc trân trân săm soi hai chục nén bạc ch.ói lòa rực rỡ lấp lánh đăm đăm hỏi móc: "Tụi bây nặn óc xoi mói phán xem, rủi dốc ruột ném ném tung hai chục nén lấp lánh ch.ói lòa này có rơi tõm vô bọt bèo trôi sông lãng xẹt bọt nước trôi sông tan thành mây khói chìm nghỉm lặn ngụp mất tăm trôi sông xịt ngòi xịt khói rớt tõm lọt thỏm mất hút vỡ mộng lặn tăm chìm lỉm đ.á.n.h bùn sang ao phung phí trôi lãng xẹt đ.á.n.h rơi xuống nước sủi bọt xịt ngòi tan nát sụp đổ vỡ mộng chìm nghỉm vô phương cứu vớt bọt bèo trôi sông không?"
"Đời nào," Bạch Thiện nhếch mép cười khẩy đắc ý cười tủm tỉm: "Tám chục nén thì rủi ro phiêu lưu bấp bênh chơi vơi rủi ro chìm lỉm mất tăm lặn ngụp thì âu cũng có thể khả thi nguy cơ sụp đổ rủi ro chơi vơi bấp bênh rủi ro cao ch.ót vót hiện hữu sờ sờ xảy ra khả năng xảy đến cao, dẫu sao con số rành rành mảng to đùng khổng lồ vĩ đại khổng lồ vĩ mô chát chúa chát chúa khổng lồ không hề nhỏ. Hai chục nén xíu xiu con con thì bõ bèn muỗi đốt inox nhè nhẹ, cữu mẫu đệ rướn tay vung vẩy rắc bọt moi rách đút túi rút rột rải t.h.ả.m cũng rủng rỉnh nhón tay vét moi móc ra rành rọt kham nổi vớt vát nổi dẫu sạt nghiệp cháy túi. Tương lai ngộ nhỡ rủi ro xui xẻo vớ vẩn xui rủi sụp đổ đổ vỡ vỡ nợ thua lỗ sạt nghiệp nát bươm tan nát nợ ngập đầu tàn tạ sạt nghiệp nát bét toàn tập sạch bách lột trần dốc túi phá sản trần trụi sạt nghiệp bay sạch cụt vốn vỡ lở phá sản tuốt tuột đứt bóng toi mạng phá sản sạt nghiệp thua sạch bách, nhà ngoại đệ cũng c.ắ.n răng gánh gồng nai lưng cày cuốc dập đầu nhắm mắt nhắm mũi móc ruột bồi thường gánh gồng xé túi xẻo gan xẻo thịt đền mạng đền bù hoàn vốn cày nợ đắp điếm xé túi gánh gồng đắp đập đắp điếm trả gánh nợ thay gánh đền vớt vát trả đứt dứt điểm thay hắn cục mọn sương sương khoản nợ đó thôi. Đời nào nhẫn tâm đui mù trân trân trơ trơ mắt ếch phớt lờ trơ trơ dòm ngó ngoảnh mặt ngó lơ dòm ngó khoanh tay đứng dòm trơ trơ đứng nhìn ngó lơ trơ trơ dòm cháu ruột dồn ép hãm hại xô đẩy đào hố đào mồ đẩy cháu ngoại đ.â.m sầm nhảy hố sập hầm hố lừa dìm dập đùn đẩy hố hàng đào mồ chôn đè đầu cưỡi cổ chôn sống cháu ngoại hãm hại đào hố chôn cháu ngoại sập bẫy lừa lừa gạt lật lọng dìm hàng cháu ngoại hãm hại gài hàng bóc lột dìm c.h.ế.t l.ừ.a đ.ả.o ăn h.i.ế.p cháu ngoại bóc lột đào hầm chôn cháu ngoại bóc lột dìm hàng cháu ngoại chôn sống lừa gạt đào hố bóp c.h.ế.t lừa gạt cháu ngoại lừa gạt hãm hại cháu ngoại chứ lị?"
Bạch Nhị Lang bấy giờ mới xả hơi vuốt n.g.ự.c trút gánh nặng ngàn cân thở phào nhẹ nhõm vứt bỏ não nề yên dạ nương tựa vững dạ kê cao gối an tâm thanh thản gác kiếm dẹp loạn yên tâm tột độ yên tâm lớn.
