Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1331: Xót Của (thêm Chương Cho Vé Tháng 9 - Phần 5)

Cập nhật lúc: 02/03/2026 02:04

Mà lúc này, Trần thái thái đang kéo Bạch thái thái lại nhắc đến chuyện hôn sự của hai đứa trẻ.

Bạch thái thái tuy rất xiêu lòng, nhưng vẫn không một lời nhận lời ngay. Hôn sự của con cái là chuyện lớn, trượng phu và mẹ chồng vẫn chưa cho lời chắc chắn, hơn nữa Đại Lang vừa về đã ốm, bà vẫn chưa kịp hỏi qua ý kiến của nó.

Khác với Bạch Nhị Lang từ nhỏ đã lớn lên trong sự chiều chuộng của họ, Bạch Đại Lang từ nhỏ đã được Bạch lão gia dắt theo bên mình, lớn hơn một chút thì đưa ra ngoài đi học, sau này vì nó mà đặc biệt mời Trang tiên sinh đến dạy bảo.

Lớn thêm chút nữa lại đưa đến Huyện học, không bao lâu sau thậm chí đi thẳng từ Huyện học lên Phủ học, cũng vì Bạch lão gia thường phải ra ngoài nên mỗi tháng mới đến Phủ học thăm nó.

Bạch thái thái rất ít khi gặp trưởng t.ử, trong lòng bà vừa yêu thương nó, lại vừa có chút xa lạ và kính sợ.

Không giống như cách đối xử với Bạch Nhị Lang, bà có thể ôm Nhị Lang ân cần dặn dò, cũng có thể véo tai mắng mỏ nó, thậm chí còn có thể lục lọi bạc trong phòng nó để cất giữ hộ.

Thế nhưng đối với Bạch Đại Lang, bà lại không làm được những chuyện này, đa phần bà đều phải bàn bạc, thương lượng với nó.

Dù sao nó cũng là trưởng t.ử, một mình Bạch thái thái không thể quyết định được hôn sự của nó. Vì vậy bà không một lời nhận lời ngay, mà dự định tối về sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với Bạch lão gia.

Sắp đến Tết rồi, đại tẩu cũng không thể ở lại đây quá lâu. Vốn dĩ bà ấy dẫn theo cháu trai cháu gái tới thăm bà, ở thêm hai ngày nữa cũng đến lúc phải về, nên chuyện này có quyết định hay không cũng phải cho người ta một lời chắc chắn.

Kết quả tối về, bà vừa mới mở lời, Bạch lão gia đã từ chối.

Bạch thái thái khiếp sợ: "Trước đó lúc thiếp nhắc với ông, ông đâu có phản đối?"

"Ừm," Bạch lão gia đáp một tiếng rồi nói: "Ta chỉ đột nhiên nhớ ra một chuyện. Đại Lang sau này sẽ ra làm quan, nhà chúng ta trong triều không có mối quan hệ nào, e rằng không thể trợ giúp được cho nó. Vì vậy, ta muốn cưới cho nó một vị thục nữ nhà quan lại."

Bạch thái thái vừa nghe, nhịn không được ngồi thẳng người lên, đôi mắt sáng lấp lánh hỏi: "Có người được chọn rồi sao?"

Bạch lão gia: ...

Ông không tự nhiên ho nhẹ một tiếng, lấp lửng nói: "Cũng hòm hòm rồi, vẫn chưa quyết định, đợi ta suy nghĩ kỹ rồi sẽ nói với bà. Nhưng bên phía đại cữu ca (anh vợ lớn) thì bà cứ từ chối đi."

Ông nói tiếp: "Hai nhà chúng ta vốn dĩ đã có họ hàng, dù có kết thông gia hay không thì bên đó vẫn là nhà ngoại của nó, nhà nhạc phụ này còn có thể thân thiết hơn nhà ngoại được sao?"

Bạch lão gia mang vẻ mặt chính trực: "Nên không cần thiết phải thân càng thêm thân."

Bạch thái thái gật đầu, nhưng cũng khó xử: "Vậy phải từ chối thế nào đây? Đại tẩu đã nhắc hai lần rồi, hai lần trước thiếp đều không từ chối."

Bạch lão gia suy nghĩ một lát rồi nói: "Bà cứ nói là đã lên đạo quán xem bói rồi, Đại Lang không hợp thành thân sớm, phải đợi thêm hai năm nữa, không thể để bên này làm lỡ dở con nhà người ta được."

Bạch thái thái: "Vậy ngày mai thiếp lại phải lên đạo quán một chuyến sao?"

"Đi đi, đi đi," Bạch lão gia nói, "Còn có thể dẫn đại tẩu lên đó đi dạo. Đúng lúc Đại Lang đang ốm, bà quyên cho nó chút tiền nhang đèn, cầu xin Thiên Tôn lão gia phù hộ cho nó sớm khỏi bệnh."

"Cũng phải," Bạch thái thái mang vẻ mặt thâm trầm, "Đứa trẻ này vừa về nhà đã ốm thành ra thế này, đừng bảo là trên đường đi dính phải thứ tà ma quỷ quái gì nhé?"

Bạch lão gia không ngờ trí tưởng tượng của thê t.ử lại bay xa đến thế. Ông trực tiếp nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín người nói: "Khổng T.ử không nói chuyện quỷ thần quái dị, bà đừng có nói bừa."

"Còn không nói chuyện quỷ thần quái dị, vậy ông bảo tôi đi bái Thiên Tôn lão gia là ý gì?"

Bạch lão gia nghĩ lại thấy cũng đúng, sao ông lại không gộp chung hai chuyện này lại nhỉ?

Ông xoa xoa trán nói: "Đúng, bà nói gì cũng đúng, cứ làm theo lời bà đi."

Chuyện của nhà họ Bạch cứ thế mà xong, nhưng chuyện của nhà họ Châu thì mới bắt đầu.

Mãn Bảo trốn ở nhà họ Bạch ăn bữa trưa, qua giờ uống trà chiều, đến cả bữa tối cũng ăn ở nhà họ Bạch.

Ăn xong bữa tối, bốn người còn ngồi tụ tập trò chuyện một lát, lúc này Mãn Bảo mới châm xong lượt kim cuối cùng trong ngày cho Bạch Đại Lang, kê đơn t.h.u.ố.c xong mới lưu luyến không rời trở về nhà.

Vừa về đến nhà đã bị Lão Châu đầu và Tiền thị xách vào phòng chính để "thành thật thì được khoan hồng".

Buổi chiều Lão Châu đầu từ nhà lí trưởng về, biết được giá trị của xấp lụa này thì cứ muốn sai Tam Nha sang nhà họ Bạch gọi Mãn Bảo về để tra hỏi.

Kết quả Tiền thị khăng khăng ngăn cản, nhất định phải đợi Mãn Bảo tự vác mặt về. Kết quả đợi mãi, trời cũng sắp tối đen rồi.

Lão Châu đầu trừng mắt ngồi trên giường: "Con đúng là càng ngày càng không coi nhà ra gì, nếu trời mà không tối, có phải con định ngủ lại nhà họ Bạch luôn không?"

Tiền thị vỗ ông một cái: "Ông nói nhỏ thôi, lời này nghe lọt tai sao?"

Lão Châu đầu lập tức im bặt.

Mãn Bảo vừa rót nước cho ông uống, vừa nói: "Cha, cha nói mâu thuẫn quá, trời không tối thì sao lại gọi là ngủ qua đêm được?"

Tiền thị cũng lườm Mãn Bảo: "Con bớt đ.á.n.h trống lảng đi, cha con không đ.á.n.h con, cẩn thận nương đ.á.n.h con đấy."

Mãn Bảo liền rụt cổ lại, nàng thật sự rất sợ nương mình.

Lão Châu đầu hừ hừ một tiếng, hỏi: "Ta hỏi con, xấp lụa này trị giá bao nhiêu tiền?"

Mãn Bảo nói: "Cho cha và nương đều là đồ trong cung ban thưởng, nếu bán ra ngoài thì tầm năm sáu mươi lượng một xấp. Nhưng nếu muốn mua, ước chừng phải mất một hai trăm lượng, mà chưa chắc đã mua được."

Lão Châu đầu liền ôm n.g.ự.c nói: "Quá đen tối, tâm tư những kẻ làm ăn buôn bán sao lại đen tối thế này, cứ mua đi bán lại là tay không kiếm được bao nhiêu tiền rồi sao?"

Mãn Bảo gật đầu.

"Vậy nhà mình không thể trực tiếp bán cho những người muốn mua sao?"

Mãn Bảo thở dài lắc đầu: "Bọn con thử rồi, người ta không tin đâu, mà người tin thì lại không mua."

Lão Châu đầu: "... Vì sao?"

"Người không tin thì muốn mua, nhưng họ chỉ mua từ những cửa tiệm vải vóc lớn, bọn con có nói mỏi miệng họ cũng không tin. Còn người tin thì trong nhà cũng chẳng thiếu những xấp vải này, hoặc dù có thiếu, họ cũng không mua từ tay con."

Lúc này ngay cả Tiền thị cũng không hiểu, cùng với Lão Châu đầu đồng thanh hỏi: "Vì sao?"

Mãn Bảo vẻ mặt khó nói cạn lời: "Bởi vì số vải đó có hạn định, vải vóc trong cung thưởng cho con, trong hậu viện của một số gia đình không phải là bí mật. Nếu mua của con để may y phục, lúc họ ra ngoài dự tiệc có khi lại bị người ta chê cười. Hơn nữa, bán đồ ngự tứ hình như không hay cho lắm..."

Mãn Bảo nói nhỏ: "Con và Bạch Thiện đã tra cứu luật pháp, trên đó không có điều khoản cấm bán đồ ngự ban, nhưng dường như lại có luật ngầm như vậy, mua bán đồ ngự ban là phạm pháp. Nếu có người báo quan, dù không bị đ.á.n.h, bị răn đe vài câu là cái chắc..."

Cho nên nàng và Nhị Nha mới cảm thấy rủi ro quá lớn mà lợi nhuận lại quá nhỏ, không cần thiết phải vì một đống vải vóc mà hao tâm tổn trí như vậy, thế nên mới cất đi.

Dù sao những tấm vải này cũng có thể coi như tiền, ở kinh thành, vì nó là đồ ngự ban nên có nhiều hạn chế, vậy sau này mang ra khỏi kinh thành dùng không phải là được rồi sao?

Ra khỏi kinh thành, ai biết nàng Châu Mãn là ai, ai lại biết đồ trong tay nàng là ngự tứ chi vật chứ?

Chỉ cần nói là lăng la nhung lụa tốt ngang hàng cống phẩm là xong.

Lão Châu đầu thở phào nhẹ nhõm, cũng dùng mu bàn tay sờ sờ tấm lụa, sau đó mừng rỡ nói: "May mà hôm qua ta chưa kịp bảo nương con cắt vải ra may áo mới, nếu không một hai trăm lượng này coi như bỏ đi rồi."

Ông nhấn mạnh: "Một hai trăm lượng đấy!"

(Chúc ngủ ngon)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.