Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1373: Nỗi Sầu Não
Cập nhật lúc: 02/03/2026 09:03
Tam Đầu gật đầu lia lịa: "Ăn rồi, nhưng nhét thêm vẫn lọt, bánh bao đậu nhà ngươi nhào đường ngọt thật đấy."
Thấy tóc tai Bạch Nhị Lang rũ rượi xộc xệch chưa kịp vấn gọn, nó thở dài ngao ngán, sấn vớ lấy bình ống trúc của mình, vặn nắp chìa thẳng tới: "Này, sữa đậu nành nương nương dặn cha dậy lúc rạng sáng hì hục xay cối, đun chần lại hết rồi, lại nêm thêm tí đường, húp lót dạ tẩm bổ ấm ruột trước đi."
Bạch Nhị Lang đón lấy ực một ngụm. Thơm thơm ngon ngọt phết, đ.â.m ghiền nhịn không nổi tợp liên hoàn thêm một ngụm nữa...
Tam Đầu ngẩn người giương mắt đứng nhìn loáng một cái cái ống trúc rỗng tuếch, cúi gầm lẩm bẩm dòm chiếc bánh đậu cuối cùng mình để dành trọn vẹn đặc ân phần cho hắn.
Bạch Nhị Lang nhe răng nhe lợi cười ngượng nghịu gãi tai, thò vuốt bốc cái bánh đậu tọng nốt: "Đồ nương của nhà ngươi làm món gì cũng đỉnh cao siêu phẩm hết."
Tam Đầu ngao ngán thở hắt một luồng khí, chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt tha lỗi cho tên này: "Dĩ nhiên rồi. Hồi tối xơi cơm xong, tiểu cô xúm tay rịt nương ta sướt mướt như muốn gào thét luôn, than vãn mếu máo dông dài tít tắp khéo chẳng bói đâu đồ ăn mẹ nấu nữa. Xong nương xúm túm xách luôn hũ chao ủ lại nhà bếp lùa lên xe tống gói ghém tiểu cô. Gia gia đứng sững đực người ra bao bận hé mồm há họng dợm đòi lại mà nghẹn không thốt nổi..."
Món đó Bạch Nhị Lang từng được chiêm ngưỡng nếm thử rồi. Nhờ bận năm ngoái Tiểu Tiền thị mở sạp vỉa hè tung hoành huyện thành, hì hục lục đục công thức do Mãn Bảo truyền đạt rỉ tai mà ngộ ra cái thức tinh hoa thần thánh đó.
Lão Chu gia hào phóng đút lót chia chác phần nhỏ sang nhà hắn. Ban mào vớ được cực phẩm đồ ăn này, hắn còn bịt mũi hất mặt khinh khỉnh ngán đến ruột. Mà chẳng hiểu thế oái oăm sao mà càng dấn càng c.h.ế.t, càn quét riết chảo đậu đ.â.m ghiền nghiện rã rời. Đặc biệt mâm đó mà độn thêm bát cháo trắng húp sì sụp thì khỏi chê...
Bạch Nhị Lang nuốt khan ực nước miếng đ.á.n.h ực, rờ rờ cái bụng tròn vo xoa xoa, đùng một phát nhận ra bánh đậu được chuẩn bị tỉ mỉ dường như cũng chưa chạm đỉnh tuyệt hảo.
Tam Đầu cũng não nề thấy thế, vơ vét vụn bánh bao tọng ch.ót xong thì thu tay về bế quan, bất giác nếm trải được tư vị rấm rứt đau buồn da diết: "Sau này biệt tăm tít mít hết đường nốc bánh bao thần sầu của nương nấu nữa rồi. Nương gói ghém bánh thịt nhân mọng nước c.ắ.n một nhát là tứa tứa tung tóe, ráng húp trọn vẹn sặc sụa nước húp trọn miếng bánh, kẻo nhiễu nhão rát cả cằm..."
Bạch Nhị Lang tọng bánh đậu đ.â.m vô tri nhạt nhẽo, nhếch môi đề xuất với Tam Đầu: "Hay ngươi chuồn sang xe khác đu bám đi."
Nghe thế Tam Đầu hất ngược đôi mày khiêu chiến khiêu khích, hếch mặt trêu tức gạ gẫm: "Thế ngươi nhượng cái con bạch mã của ngươi qua đây đi..."
Bạch Nhị Lang phũ phàng cự tuyệt cương quyết: "Nằm mơ! Lục Nhĩ danh chính ngôn thuận thuộc về ta."
Tam Đầu lầm bầm dè bỉu: "Sao cái danh xưng kỳ quặc oái oăm thế, ngựa chiến là phải phóng tia chớp giật mây sấm sét các kiểu mới ngầu chứ?"
"Đồ không có não, Lục Nhĩ rành rành là loài ngựa thần thoại vĩ đại hiểu chưa, linh vật thượng cổ lừng lẫy biết chưa?"
Học vấn non nớt thấp bé, Tam Đầu lầm lũi nghệt mặt lắc đầu: "Chẳng rành."
Hai thằng tưng bừng chí ch.óe trên buồng xe, cỗ xe lạch xạch nhích m.ô.n.g leo dốc v.út vào cung đường chính tuyến.
Mặt đường rộng thoáng bon bon, tối thiểu hên đỡ nảy m.ô.n.g nhức óc. Bạch Nhị Lang tò mò ló đầu khỏi khung cửa sổ dòm ra ngoài mịt mờ phía trước, chả thấy bóng dáng Bạch Thiện Mãn Bảo đâu, hớt hải gào hỏi: "Bọn nó dông mây cướp gió đ.á.n.h đu tới phương nào rồi nhỉ?"
Tam Đầu bắt chước chui lọt dòm ngang dọc phất phơ ra ngoài, suy nghĩ bay bổng v.út tầm xa lẩm bẩm: "Phi nước đại thần sầu như thế, chắc cập bến thành Miên Châu luôn rồi ý chứ?"
Bạch Nhị Lang: ...
Hắn rút cổ rụt mình trừng Tam Đầu: "Ngươi tính hù c.h.ế.t ông hả? Đường trường chứ có phải chạy nước rút đâu, lấy đâu ra cái phép màu trước giờ Ngọ phi nước đại vào thành Miên Châu?"
Hắn lại bồi thêm một câu: "Hơn nữa, ta vẫn phải lặn lội vòng qua huyện thành rước thầy Trang nhập đội nữa."
Trang tiên sinh ráng dậy sớm tinh mơ, khăn gói tươm tất gọn lỏn. Mãn Bảo và Bạch Thiện thúc giục đi trước tiên phong xông trận vồ ngay sào huyệt Trang gia.
Tiên sinh vừa nuốt lót dạ điểm tâm, rảnh rỗi lau tay chùi miệng, thoáng ngó thấy bóng dáng vồn vã của tụi nhỏ tủm tỉm cười đon đả: "Ấy cha, vù vù nhanh hơn ta mường tượng."
Mãn Bảo rạng rỡ nói: "Bọn con phi ngựa tới tận đây đấy, mọi người thảy đều rùa bò đằng sau lưng."
Trang tiên sinh gật gù tươi tỉnh, vẫy gọi hai tên đệ t.ử xúm tay dọn đồ khuân vác bê cái rương hòm ngập ú ụ ra thềm.
Trang Kỷ An sốt sắng dắt hai tiểu đệ vồ tới lăng xăng khuân khuân vác vác, ngẫu nhiên bữa nay Trang đại lang cáo ốm cúp cua chẳng đi trực sạp cửa tiệm.
Cha con nhà ấy hì hục nhấc bổng cái hòm gỗ to tổ chảng ném tọt ra góc hẻm, Mãn Bảo tò tò phụ bê ba thứ lỉnh kỉnh còn lại khuân vác hết ra.
Trang tiên sinh thấu tỏ sự đời về quê cắm rễ tái diễn vọt thẳng lên kinh, vốn dĩ lỉnh kỉnh cũng chả bê tha mang nhiều hành lý. Đa phần mớ sách vở thảy đều rinh tống tặng đống cho ba đứa cháu. Phần xót lại chỉ vẹnn vẹn hai bộ quần áo xống cùng chĩnh vàng bạc châu báu hốt mang về.
Nhưng Trang Đại Lang sai người tẩn mẩn vắt óc sắm sửa vài bộ cánh giày tất mới, cuộn tọt vùi sâu thêm dăm mẻ thịt hun khói nhồi nhét chật ních rương gỗ hòm bự, thảy đều cất tọt đầy ụ cả hòm.
Mọi thứ vất vả vừa moi lôi vứt tuốt ra ngoài tẹo thì loáng thoáng nghe tiếng lạch cạch đoàn xe lù lù cập bến, rà rà tới sát chỗ rẽ lạch cạch hạ phanh.
Cỗ xe ngựa chuyên dụng Trang tiên sinh chễm chệ đậu phịch trước mũi họ. Lũ hạ nhân rục rịch lôi mớ đồ lỉnh kỉnh khiêng nhét nhồi lên xe phụ, ràng buộc đai c.h.ặ.t cứng ngắc, đợt ấy mới khom lưng mời ngài lên xe.
Bạch Nhị Lang bầy lốc nhóc bậu xậu nhảy tọt xuống xe, tíu tít tung tăng chạy nhào lại thi lễ vấn an sư phụ, bấy giờ mới cung kính khép nép né qua một bên hóng chờ thầy yên vị lên xe.
Trang Đại Lang cung kính phó thác Bạch Thiện, Mãn Bảo cùng bầy trẻ chú tâm chăm sóc lão phụ, khép mình bấu víu dạt qua bên chực chờ cha già yên vị lên kiệu.
Trang tiên sinh thong thả an tọa xé vén bức rèm thò cổ dặn dò: "Ta đã cậy nhờ Lê tiên sinh học đường huyện một câu rồi, chờ rằm rục rịch xong, con đưa Kỷ An trực tiếp rảo bước đi cắp sách tới trường nhé."
Trang Đại Lang dõng dạc dạ ran.
Trang tiên sinh dời ánh mắt liếc xéo Trang Kỷ An lởn vởn phía sau, dặn dò lầm rầm: "Kỷ An, rán sức mà học tập, thấu hiểu không?"
Trang Kỷ An ngoan ngoãn vâng dạ gật đầu rắp rắp.
Bấy giờ ngài thả rèm cửa cỗ xe mới rục rịch chuyển bánh.
Bạch Thiện và Mãn Bảo xoay người thi lễ giã biệt bầy người Trang Đại Lang, ghì cương nán lại chờ đội xe qua trót lọt, tưng bừng vẫy réo lôi kéo Bạch Nhị Lang: "Phi ngựa hóng gió đi, ngó bộ ráng chiều mây trắng trời xanh đẹp rực."
Chữ vừa thả miệng trót lọt, lúc Bạch Nhị Lang ngấp nghé chần chừ nhùng nhằng, ngọn gió sương lạnh thấu xương thấu tủy thốc rạt xẹt qua, tên chui rúc trốn chui trốn nhủi tuôn sòng xộc xuống đất chả sắm sửa áo choàng rùng mình giật nảy ầm ầm, luồng gió độc tọc luồn cổ xộc thẳng sống lưng.
Cậu nhóc kiên quyết quay ngoắt chối phăng: "Miễn, ta về nấp xó xe đây, hai người tự đi mà tung hoành hóng gió dở hơi."
Cắt đứt dứt khoát quay lộn tót vào tóm túm Tam Đầu lao chúi nhủi vào cỗ xe ngựa.
Tam Đầu xoay đầu gào réo Mãn Bảo: "Tiểu cô, ta ưng cưỡi ngựa lắm ý."
Tam Nha với Tứ Đầu dĩ nhiên chả mơ mộng hão huyền đi vi vu cưỡi ngựa. Có may vọt phi nước kiệu trườn ngựa quanh làng cả chục bận cũng đành chôn chân bó tay xòe cẳng bó gối, vội gật gà chào hỏi tiểu cô tót chạy vào rúc vào thùng xe.
Mãn Bảo kề vai Bạch Thiện rà ngựa nhong nhong lạch cạch đợi tốp xe băng qua tuốt rồi mới hăm hở quất roi phóng đuổi. Loáng một phát rượt cái vèo qua đầu đội ngũ mở đường vọt tót ra khỏi thành trì.
Thoát ra ngoại thành đường thoáng đường quang, hai đứa tung cương phi ngựa quần vũ thả phanh tha thẩn, dứt bỏ bóng dáng đoàn xe hì hục rề rề sau lưng hút mắt ngàn dặm.
Lưu lão phu nhân được thính báo rỉ rỉ, hất cửa sổ phẩy cành liễu liếc nhìn phía trước, trúng phóc vạt áo choàng tung bay phấp phới ngập trời khói bụi, đôi tên cận vệ gồng sức rượt theo chìm lấp mù tăm mù mịt lặn lội mỏi mòn.
Bà gật gù tủm tỉm nhẹ mỉm cười xua tay: "Kệ tụi nó đi dạo. Hai đứa nó tơi bời héo hon hai hôm nay rầu thối ruột cồn cào bực dọc. Nay trút giận bung xõa rống lên gào xả uẩn khúc cho vơi buồn."
Lưu ma ma nắc nỏm rạng rỡ dạ rơn, thảy bưng bít ém nhẹm quân vệ không màng ráo riết đuổi.
Bạch Thiện và Mãn Bảo quăng lấp xe kéo hút bóng lặn tăm, lập tức bung bét dốc hết gân cốt quất ngựa phóng vọt rượt bay mịt mờ thi thố loạn xì ngầu, ngọn gió tạt thẳng tát mạnh bầm mặt nhói tê rát.
Cơ mà vẫn chưa thấy nhả phanh gìm cương. Ví như cái mặt Bạch Thiện lanh chanh lao vọt bốc tạt xới mây cát bụi xông mũi nghẹn họng, Mãn Bảo thèm đ.ấ.m thèm gào xé lên lảnh lót.
Hai đứa bôn ba bám trụ húc văng nhau suốt dặm trường, mãi tới lúc quân cận vệ gân cổ hò hét rụt rè xin ghìm cương chờ đoàn xe tút lại, bấy giờ mới chịu nhượng bộ hạ lều.
Trải t.h.ả.m chinh chiến lặn lội lừng danh bạt ngàn, kinh nghiệm đầy rương rành rọt thạo đường chẳng kém cạnh tay chuyên nghiệp, còn thu lu kinh nghiệm do Đại Cát mớm bảo rỉ tai rèn giũa.
Lần rục rịch lên trước dòm ngó nhặt ngay t.h.ả.m cỏ xanh êm ả bằng phẳng. Xui khiến in hằn nếp xe dừng đỗ nghỉ trưa của thiên hạ rõ mồn một.
Bạch Thiện chọc tay trỏ ngón bảo: "Chọn xó này làm trạm nghỉ nhé."
Cận vệ ngoan ngoãn vâng lời.
