Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1374: A A A A
Cập nhật lúc: 02/03/2026 09:03
Bốn người nhảy xuống ngựa, dắt ngựa vào bãi cỏ xanh rồi buộc tạm vào gốc cây.
Hôm nay mới mùng Tám tháng Giêng, phần lớn mọi người vẫn đang rúc trong nhà ăn Tết, kể cả thương lái cũng không ngoại lệ. Thành thử, trên con đường cái quan lúc này vắng tanh chẳng một bóng người.
Mãn Bảo cởi áo choàng ra, vắt đại lên một nhánh cây, đoạn ngó lơ láo vào khu rừng thưa bên đường rồi bảo: "Bọn mình đi kiếm chút củi khô đi."
Bạch Thiện gật đầu, cũng tháo áo choàng vắt lên cây.
Hai tên hộ vệ đưa mắt nhìn nhau. Một người chạy theo bám gót hai đứa trẻ vào rừng, người còn lại thì túc trực coi chừng ngựa và đồ đạc.
Đây là một khu rừng hoang, cây cối mọc um tùm tạp nham. Bạch Thiện và Mãn Bảo lần mò vào một đoạn, thấy dưới đất rải rác nhiều cỏ khô nên tiện tay vơ luôn một nấm làm mồi nhúm lửa.
Có vẻ khu rừng này hay có người qua lại dừng chân, cành khô trên cây rụng chẳng còn mấy mống. Cả hai phải cuốc bộ lùi sâu vào trong một quãng mới thấy lác đác vài cành củi gãy.
Cả hai đứa từng tự tay nhặt nhạnh bẻ củi chán chê rồi. Nhờ lợi thế chiều cao, Bạch Thiện nhảy cỡn lên vin gãy cành cây khô ném phịch xuống cho Mãn Bảo. Nàng thì tiện tay bứt mớ cỏ tranh bện thành sợi dây, cứ thế chất củi lên buộc lại.
Tên hộ vệ lẽo đẽo theo sau cũng với tay kéo cành gãy phụ một tay.
Đang mải mê lúi húi nhặt củi khô, Mãn Bảo nghe Khoa Khoa vạch đường chỉ lối, bèn hì hục đào xới một cái hang nằm sát gốc đại thụ.
Nàng rón rén hành động nhẹ nhàng đi. Đợi lúc cái miệng hang toác ra to to một chút, theo phản xạ nàng ngoái nhìn lén tên hộ vệ. Thấy hắn đang quay lưng đi xa cả một đoạn bẻ cành cây, nàng mới cầm cái cây thọc vào bên trong hang.
Bạch Thiện vừa bứt gãy một nhành củi khô quăng xuống đất, buông thõng tầm mắt tìm Mãn Bảo thì đập ngay vào mắt là vẻ mặt căng thẳng cẩn trọng, lấy cành cây khều khều moi móc thứ gì đó ra ngoài của nàng.
Cậu đang toan bước tới thì thấy nàng khều ra được một cục tròn tròn... một con rắn đang cuộn tròn.
Toàn thân Bạch Thiện đông cứng lại, đôi mắt tròn xoe thao láo trừng trừng nhìn nàng.
Sống lưng Mãn Bảo cũng cứng đờ. Nàng nuốt ực một cái, dè dặt lùi lại đằng sau mấy bước. Thấy con rắn đã giật mình tỉnh giấc, đang rùng mình lắc lắc cái đầu từ từ ngóc dậy, khúc củi nàng cắm vào mình nó vẫn còn nguyên xi, nàng chẳng kịp liếc xem tên hộ vệ có dòm ngó hay không, cuống cuồng giục Khoa Khoa thu béng luôn cả con rắn lẫn khúc củi vứt vào rương đồ hệ thống.
Bạch Thiện đang vắt óc suy nghĩ xem có nên rống lên gọi hộ vệ tới ứng cứu hay không, thì đùng một cái, thấy khúc củi trong tay Mãn Bảo và con rắn trước cửa hang bốc hơi không dấu vết.
Đồng t.ử cậu co rụt lại. Phản xạ tự nhiên lùi lại hai bước, vô tình che khuất luôn tầm nhìn của tên hộ vệ đứng phía sau.
Tên hộ vệ vốn dĩ đang quay lưng lại phía họ, dường như hồi lâu không thấy động tĩnh gì bèn tò mò ngoái đầu nhìn lại.
Đập vào mắt là cảnh thiếu gia nhà mình đang đưa lưng về phía hắn, chằm chằm nhìn Mãn tiểu thư. Còn vị tiểu thư kia thì ngồi xổm dưới đất, chẳng rõ đang táy máy thứ gì.
Hắn lắc đầu cười xòa, quay ngoắt lại tiếp tục hì hục bẻ cành cây, mặc xác không thèm quấy rầy.
Bạch Thiện trân trân trợn tròn mắt đứng đực ra đó hồi lâu, đoan chắc cái khúc gỗ với con rắn kia không bất thình lình thò ra c.ắ.n trộm nữa thì liếc qua tên hộ vệ một cái, đoạn mới lò dò bước tới ngồi xổm bên cạnh Mãn Bảo.
Mãn Bảo thì đang gào thét "A a a..." oanh liệt trong đầu với Khoa Khoa. Mãi đến khi Khoa Khoa cam đoan chắc nịch con rắn kia không hề lưu trú trong không gian hệ thống, mà đã bị tống thẳng vô bách khoa toàn thư, rồi chuyển phát nhanh đến mấy viện nghiên cứu đẩu đâu, hoàn toàn không cùng chung không gian chiều với họ nữa, Mãn Bảo mới chịu im bặt trò "a a...".
Bạch Thiện sấn sổ kê sát mặt Mãn Bảo chằm chằm: "Mặt muội cắt không còn hột m.á.u kìa. Sợ xanh mặt thế, đi chọc tổ kiến lửa làm gì?"
Mãn Bảo lí nhí đáp: "Huynh nhìn thấy hết rồi à?"
Bạch Thiện gật đầu.
Mãn Bảo khẽ thở hắt ra một luồng khí: "Đâu phải muội muốn, là có người cần mà."
"Chu tiểu thúc á?"
Mãn Bảo lắc đầu: "Không phải, cho người khác."
Bạch Thiện bèn lên tiếng: "Chốn âm ty kỳ quái thật đấy, người ta đốt vàng mã cho nhau, đằng này lại lôi rắn ra đi biếu làm quà cơ à?"
Mãn Bảo: ...
Bạch Thiện tự mình suy diễn vạch ra một mớ lý thuyết bùi tai: "Cũng phải, rắn thuộc dòng âm hàn, hay là xơi rắn thì bọn cô hồn dạ quỷ sẽ linh thiêng mạnh mẽ hơn?"
Mãn Bảo: ...
"Thế tụi mình có cần lùng bắt thêm mớ rắn cho Chu tiểu thúc xơi tẩm bổ không?"
Mãn Bảo định chối đây đẩy thì Bạch Thiện bồi tiếp: "Cơ mà lũ mình thân chinh bắt rắn xem chừng rủi ro quá, thà mướn người bắt cho lành. Dưới quê chắc thiếu gì mấy tay thợ rắn điêu luyện hả?"
Mãn Bảo vội vàng gật gà gật gù: "Huynh nói chí phải, mướn thợ cho rảnh nợ."
Sao tự dưng mụ mị đầu óc chả nghĩ ra cơ chứ?
"Nhưng mà tụi mình chi tiền tậu rắn, phụ mẫu nhỡ phát giác ra thì sao?"
Chuyện này Bạch Thiện nhúng mũi vào thì ậm ờ cho qua, lỡ lòi đuôi đến tai người ngoài thì phụ mẫu nàng c.h.é.m chắc, sự hiện diện của Khoa Khoa làm sao có thể để lộ cho bàn dân thiên hạ tỏ tường.
Thử mường tượng coi, vạn nhất thiên hạ đinh ninh thứ luôn bám riết lấy nàng là vong hồn phụ thân ruột... Mãn Bảo chỉ thoáng nghĩ thôi đã ớn lạnh toát mồ hôi hột, cha mẹ biết được chắc phát rồ mất. Thế nên việc này phải kín như bưng.
Bạch Thiện lại coi chuyện đó bằng cái móng tay, vỗ n.g.ự.c cái rụp bảo đảm: "Yên tâm, vụ này cứ giao cho ta."
Tên hộ vệ lúi húi gom được một đống củi khô khổng lồ, ngoái đầu lại thì bắt gặp thiếu gia với Mãn tiểu thư đang rúc đầu vào nhau thì thầm to nhỏ chuyện kín, liền oang oang cái mồm vọng tới: "Thiếu gia, Mãn tiểu thư, hai người coi ngần này đủ xài chưa?"
Hai đứa nhất loạt quay phắt lại, gật gù bảo: "Tàm tạm rồi đấy. Nhóm mình đông người, ráng vơ vét thêm tẹo nữa đi."
Xong lại chúi mũi chụm đầu rầm rì nói lén tiếp.
Tên hộ vệ vò đầu bứt tai, Lão phu nhân chỉ dặn bám gót bảo vệ thiếu gia với Mãn tiểu thư phòng khi bất trắc, cấm tiệt vượt quá phép tắc, cơ mà sáp sáp lại gần thì thầm to nhỏ thì chắc chưa lố luật lệ nhỉ?
Hắn lừng khừng quay m.ô.n.g, lại hì hục bứt cành gãy tiếp.
Bạch Thiện với Mãn Bảo đã bày mưu tính kế trót lọt, hớn hở định chống tay xốc đống củi lên. Nào ngờ Mãn Bảo vừa nhỏm người dậy thì cơn tê mỏi do ngồi xổm quá lâu cùng dư âm khiếp vía ập tới, khiến chân nàng bủn rủn suýt nhào thẳng vào người Bạch Thiện.
Bạch Thiện lanh tay đỡ lấy nàng nửa ôm nửa đỡ. Chờ nàng hít lấy hít để tịnh dưỡng chốc lát, cậu mới dìu nàng khập khiễng rề rề bước về.
Lếch được chục bước chân, cảm giác tê rần ở xương tuột dốc, Mãn Bảo mới cùng Bạch Thiện lôi đống củi gom lại cột c.h.ặ.t nịch.
Bốn người tàn canh kéo được bốn bó củi tướng tá khệ nệ đem ra ngoài.
Tên hộ vệ đứng trực ban nãy vội xắn tay áo lăng xăng chạy lại đỡ đần.
Bốn người kỳ cạch dựng xong bốn đống lửa chà bá, mới chỉ sắp xếp lót ổ chưa kịp mồi lửa.
Mỏi mòn đợi mãi chả thấy ma nào rà tới, tên hộ vệ ngước mắt đong đếm nhắm chừng mặt trời, ước tính thời gian rồi thưa: "Thiếu gia, để nô tài tếch đi lượn xem sao nhé?"
Bạch Thiện gật đầu: "Đi đi."
Tên hộ vệ nhảy tót lên ngựa ngược đường đi thám thính. Chẳng qua nén nhang chưa tàn hắn đã phi về, lốc thốc theo sau là đoàn xe ngựa ỳ ạch chậm lụt.
Hắn cao giọng bẩm báo: "Thiếu gia, Lão phu nhân và mọi người tới rồi."
Bạch Thiện và Mãn Bảo tay trong tay ngoan ngoãn đứng tấp vô lề đường đón lõng, còn tên hộ vệ kia thì lúi húi đ.á.n.h mồi lửa đốt củi.
Đội xe lạch xạch rà tới gần, nhích thêm tẹo nữa rồi đỗ xịch, cỗ xe giữa chuẩn xác yên vị ngay trước mũi nhóm Bạch Thiện.
Bạch Thiện rón rén đỡ tổ mẫu và mẫu thân giáng trần, Mãn Bảo thì thoăn thoắt dìu Trang tiên sinh.
Đám gia nhân xách mấy cái ghế ra hầu hạ Lưu lão phu nhân và Trang tiên sinh an tọa. Phần đông còn lại đành yên phận ngồi xổm hay lê la bẹp dúm trên bãi cỏ.
Lưu lão phu nhân đón lấy cái bánh bao nóng hổi mềm xèo từ tay Mãn Bảo, c.ắ.n một miếng sần sật rồi tấm tắc cười với Trang tiên sinh: "Trần đời ngộ thiệt, cùng một bài nhào nặn bánh bao, mà cái bánh do tẩu t.ử nó nhào bột cứ gọi là dai dai giòn giòn sướng miệng hơn thiên hạ."
Trang tiên sinh gật gù cười xòa. Đây âu cũng là vụ nuối tiếc nhất của ông từ hồi rũ áo từ bỏ học đường.
Mãn Bảo tíu tít cười: "Lưu tổ mẫu thấy hợp khẩu vị thì nhét thêm mấy cái nữa, đại tẩu muội nhồi nặn cả lố đấy."
Lưu lão phu nhân rạng rỡ gật đầu, đưa mắt dò xét dọc đường cái quan một phen rồi chốt hạ: "Rong ruổi thêm độ một canh giờ nữa chắc trờ tới Miên Châu. Đêm nay nhóm mình đỗ lại cắm cọc ở Miên Châu một đêm."
