Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1806: Tiến Cung
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:06
Bọn Mãn Bảo đã bị nhốt trong cung mấy ngày liền, nhai đi nhai lại mớ đồ ăn "sang chảnh" trong đó đ.â.m ra phát ngấy, thèm muốn c.h.ế.t bữa cơm nhà giản dị mà đậm đà.
Bữa tối nay lại còn hoành tráng lệ, ba đứa thi nhau đ.á.n.h chén khí thế.
Đám Chu Lập Trọng ở nhà cũng hiếm khi được bồi bổ một bữa no nê toàn sơn hào hải vị thế này, nên đứa nào đứa nấy ăn hăng say không kém.
Sau khi tọng căng bụng một bữa no nê, mọi người bắt đầu tản ra. Đám Chu Lập Trọng, Chu Lập Uy đã trưởng thành, chê bọn nhóc tì ồn ào nên chuồn đi tìm tứ thúc, ngũ thúc, lục thúc - mấy chiến hữu nối khố từ nhỏ - để "ôn lại kỷ niệm xưa".
Bọn Chu Lập Học cũng chẳng khoái dây dưa với mấy ông anh lớn, liền lôi Bạch Thúc Bình về thư phòng nhỏ của mình quậy phá.
Trang tiên sinh và mấy cụ bô lão cũng đau đầu với tiếng ồn của đám trẻ con, bèn di dời sang nhà chính, quây quần bên chậu than rôm rả chuyện trò.
Nhóm Bạch Thiện thì tót vào thư phòng tán gẫu. Chu Lập Quân và Chu Lập Như lẽo đẽo bám đuôi. Lập Như là để thỉnh giáo tiểu cô về mấy vấn đề hóc b.úa trong y thuật.
Còn Lập Quân thì đến để bàn chuyện đại sự của điền trang.
"Tiểu cô à, đại bá đã chốt đơn đặt mua cày bừa rồi, bọn cháu cũng thương lượng xong xuôi với tá điền, mỗi bên chia đều cưa đôi chi phí..."
Mãn Bảo gật gù tán thành. Sau khi c.h.é.m gió dăm ba câu về chuyện điền trang với Chu Lập Quân, ba đứa lại mạnh ai nấy làm việc của mình.
Chu Lập Quân vác sổ sách ra góc thư phòng hì hục tính toán, tiện thể tiết kiệm được chút dầu đèn.
Mãn Bảo khoanh chân chễm chệ trên chiếc sạp cạnh cửa sổ, kéo chăn ủ ấm đôi chân, lôi cuốn vở ghi chép của Chu Lập Như ra thao thao bất tuyệt giảng bài.
Bạch Thiện cũng ôm một quyển sách, leo lên sạp ngồi đối diện Mãn Bảo, xoay lưng lại cắm cúi đọc, trông có vẻ rất tận hưởng.
Riêng Bạch Nhị lang thì sấp mặt với núi bài tập. Dẫu hiện tại đã bắt kịp chương trình của mọi người, nhưng tốc độ cày bài của cậu chàng vẫn rùa bò hơn hẳn.
Để ban ngày có thời gian rảnh rỗi đú đởn cùng chúng bạn, cậu chàng đành phải c.ắ.n răng hi sinh buổi tối để cày bù.
Phần lớn thời gian, Bạch Thiện và những người khác vừa nghe thầy giao bài là trong đầu đã nảy số xong xuôi, chỉ cần tranh thủ thời gian rảnh rỗi trên lớp là xử đẹp.
Còn Bạch Nhị lang thì phải lục tung sách vở, vắt óc suy nghĩ một hồi mới nặn ra được chữ, tốc độ thì chậm như sên.
Bảo không ghen tị là nói điêu, nhưng cậu chàng cũng quen với việc Bạch Thiện và Chu Mãn vượt mặt mình từ lâu rồi, nên ghen tị một chút rồi thôi.
Ít nhất thì cậu chàng vẫn tự hào về chiều cao vượt trội của mình.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhị lang tranh thủ ngẩng đầu lên nghía Bạch Thiện một cái, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sầu man mác.
Bạch Thiện giờ đã cao xấp xỉ cậu chàng rồi, chỉ kém có nửa lóng tay nữa thôi. Nếu tên đó ăn gian đi đôi giày độn đế, khéo khi còn cao hơn cả cậu ấy chứ.
Mãn Bảo cắm gật giảng bài gần hai canh giờ, thấy trời đã khuya bèn quyết định về phòng ngủ.
Sáng nay nàng phải lồm cồm bò dậy từ sớm, trưa lại không chợp mắt được tẹo nào, nên tối nay nhất quyết phải lên giường sớm.
Chu Lập Như thì ôm sách tự cày cuốc, ôn lại mớ kiến thức tiểu cô vừa nhồi sọ.
Bạch Thiện đích thân hộ tống Mãn Bảo về tận cửa viện chính, lên tiếng hỏi: "Tổ mẫu huynh bảo Dung di lấy mớ thịt hươu dư hôm trước làm thịt sấy, muội có muốn cuỗm một ít vào cung nhấm nháp cho đỡ buồn miệng không?"
Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Cho muội xin tí đi."
Bạch Thiện nhịn không được bật cười: "Thế để huynh gói cho muội một túi nhỏ thôi nhé, ăn nhiều đồ khô dễ bốc hỏa lắm."
Mãn Bảo kỳ kèo: "Còn phần của Lưu thái y với mấy người kia nữa chi, muội đâu thể độc thực được đúng không?"
Bạch Thiện ngập ngừng: "Thế huynh độn thêm chút xíu nữa nhé? Nhưng muội có kiềm chế được mồm miệng không đấy?"
"Muội đường đường là đại phu cơ mà, chuyện đó còn phải hỏi sao?"
Thế mà sáng hôm sau, trên chiếc xe ngựa lăn bánh hướng về hoàng cung, Mãn Bảo vẫn không kìm được cám dỗ, moi một miếng thịt hươu sấy từ trong túi gấm ra nhét tọt vào miệng.
Nàng không nhai ngay mà ngậm cho đỡ thèm, đợi đến lúc hết chịu nổi mới nhai nhai nuốt ực.
Mãn Bảo thở dài thườn thượt, giây phút này nàng mới thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ tâm của Cung vương.
Nàng dứt khoát tống hai túi thịt sấy vào không gian của Khoa Khoa, khuất mắt cho rảnh nợ, mũi không ngửi thấy mùi thì tâm cũng bớt xao động.
Nhưng khi qua cổng cung, tên thị vệ kiểm tra vẫn dán mắt vào cái giỏ của nàng không buông.
Mãn Bảo nương theo ánh mắt hắn, nhìn thấy mớ thịt hấp và thịt viên đông lạnh nằm chình ình trong hộp cơm nhỏ, bèn phân trần: "Đồ ăn vặt cho ca trực đêm nay đấy. Mấy anh cũng biết mà, đêm dài đằng đẵng, trực ban kiểu gì chả buồn mồm."
Tên thị vệ ngậm ngùi đóng nắp hộp lại, uất ức thầm nghĩ: Tính bắt nạt bọn thị vệ trực cổng không có lò sưởi, không được nhai ch.óp chép trong giờ làm việc phải không?
Nhưng hắn vẫn không quên buông lời cảnh báo: "Mang mấy thứ đồ ăn này vào cung..."
"Anh cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, đống đồ này đảm bảo sẽ an tọa trong bụng ta ngay dưới mí mắt ta, đố ai dám thó đi đâu nửa bước. Kẻ nào to gan dám làm vậy, trừ phi hắn lôi từ trong bụng ta ra..."
Tên thị vệ trưng ra vẻ mặt tởm lợm tột độ, xua tay đuổi đi: "Thôi thôi, đi đi cho rảnh nợ."
Mãn Bảo hí hửng xách giỏ tung tăng bước vào.
Nàng xách giỏ tiến thẳng vào Thái Y viện. Lưu thái y lạch bạch theo sau nửa nén nhang, thấy nàng đang chán nản cầm giẻ lau bàn, không khỏi thắc mắc: "Sao ngươi không ngồi tu soạn sách đi? Thời gian rảnh rỗi thênh thang, bệnh nhân thì chả có mống nào."
Không chỉ Mãn Bảo, mà ngay cả đám y trợ đang đực mặt ra cũng đồng loạt phóng tia nhìn oán trách về phía Lưu thái y, nàng phản pháo: "Lưu thái y à, hôm nay là hai mươi tám Tết rồi. Nhớ hồi trước tầm hai mươi tám là ta đã xếp b.út nghiên rồi, việc duy nhất mỗi ngày là ăn và chơi."
Đám y trợ đứng cạnh len lén gật đầu tán thành.
Mãn Bảo thở dài thườn thượt: "Ta cũng biết thời gian là vàng là bạc, nhưng quả thực ta hết hứng viết lách rồi, chỉ muốn quẩy thôi."
Lưu thái y lắc đầu cười xòa: "Bọn trẻ các ngươi ấy à, vẫn còn non dại lắm. Đợi vài... vài chục năm nữa là thông suốt ngay thôi."
Nửa câu sau ông cố tình gằn giọng. Vốn dĩ định nói "vài năm", nhưng chợt nhận ra khoảng cách tuổi tác giữa hai bên quá lớn nên đành bẻ lái.
Lưu thái y nhìn Chu Mãn, lòng càng thêm xót xa, dứt khoát quay gót vào phòng làm việc của mình, mặc kệ nàng.
Mãn Bảo thì cứ cầm cái giẻ lau múa may quay cuồng, chà chỗ này, lau chỗ nọ. Nhưng ngặt nỗi Thái Y viện trước kỳ nghỉ lễ đã được tổng vệ sinh sạch bóng bong rồi, giờ bói không ra một hột bụi.
Đi một vòng thấy chả còn chỗ nào để lau, nàng bèn an tọa trên ghế, ngẩn ngơ ngắm nghía những bông tuyết đọng trên mái hiên xa xa.
Khoa Khoa thấy nàng quá ư là rảnh rỗi, liền tự động bật chế độ chiếu lại mấy bài giảng gần đây của Mạc Lão Sư trong đầu nàng. Thấy nàng vẫn cứ ỉu xìu, nó dứt khoát mở luôn diễn đàn lên.
Thấy diễn đàn rao bán đủ thứ đồ kỳ hoa dị thảo, Mãn Bảo sực nhớ ra điều gì, lập tức đắm chìm vào đó lướt lướt: "Khoa Khoa, ta có thể đăng tin cầu mua hạt giống lúa siêu năng suất mà vẫn giữ lại được để làm giống cho vụ sau trên diễn đàn không?"
"Khó lắm," Khoa Khoa đáp: "Đa phần những món hàng treo trên diễn đàn đều phải là thứ do tự tay ký chủ thu thập được. Chỉ những vật phẩm đã được hệ thống ghi nhận mới đủ điều kiện lên sàn giao dịch. Hơn nữa, việc giao thương với những thế giới khác biệt với thế giới của chúng ta bị ràng buộc bởi vô vàn điều kiện ngặt nghèo."
Khoa Khoa khựng lại một nhịp: "Ký chủ, hình như ngài chưa thèm ngó ngàng tới điều khoản giao dịch của diễn đàn phải không?"
Mãn Bảo liếc trộm cái biểu tượng hình tam giác bé xíu góc trái màn hình, giọng nói trong đầu bỗng dưng lúng b.úng: "Hơn một ngàn điều khoản lận, dài dằng dặc à."
Khoa Khoa: ...
"Để lúc nào rảnh ta sẽ thương lượng với Tiến sĩ D, xem có thể lai tạo ra giống lúa nào xuất sắc mà vẫn giữ lại làm giống được không. Dạo này đại ca ta lùng sục khắp mấy vựa gạo, vác về cơ man nào là lúa giống cho cha ta thẩm định. Cha ta bảo cũng chả kém cạnh gì giống lúa nhà mình tự để dành, đang tính gieo thử mỗi loại một ít xem sao."
Nhưng với cái "cú hích" từ năng suất của giống lúa mì mới toanh, Mãn Bảo vẫn nung nấu ý định moi từ hệ thống ra một loại lúa giống cổ đại tương thích với thế giới của nàng. Như thế năng suất mới hứa hẹn sẽ tăng vọt.
