Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2067: Khuyên Can
Cập nhật lúc: 07/03/2026 09:56
Bà lão và thiếu phụ bên cạnh cũng nhìn họ với ánh mắt đầy cảnh giác. Nhưng khi Mãn Bảo đưa tay lật tấm chăn lên, họ có phần ngập ngừng, rốt cuộc không ngăn cản.
Chăn vừa lật ra, bên dưới là một bé gái đang run bần bật, mặt mũi lốm đốm đầy mụn nhọt, rộp nước.
Nhóm Đại Cát giật nảy mình, đồng loạt lùi lại hai bước.
Mãn Bảo cũng hoảng hồn, vội buông tấm chăn xuống. Nàng mò trong túi lấy khẩu trang đeo lên, lúc này mới vén chăn lên lần nữa để kiểm tra tình trạng của bé gái.
Cô bé vẫn đang sốt cao. Không chỉ trên mặt, mà tay chân, n.g.ự.c bụng cũng chi chít mụn đỏ. Mãn Bảo sống đến chừng này tuổi, chưa từng thấy trên người ai lại mọc nhiều mụn đến thế.
Nàng kiểm tra cẩn thận một lượt rồi đứng dậy hỏi gã thanh niên: "Trời sắp tối rồi, các người định ngủ sương đêm sao?"
Thanh niên cảnh giác đáp: "Chúng tôi sẽ nhóm lửa sưởi ấm."
Mãn Bảo quay sang Đại Cát: "Chúng ta cũng dừng chân ở đây đêm nay đi. Mọi người nhớ đeo khẩu trang, đứng xa ra một chút. Ta xem bệnh cho đứa bé này."
Đại Cát và nhóm người vâng lời, tản ra tìm chỗ nghỉ.
Gia đình Ngô Tường mang tâm trạng nửa hoài nghi cảnh giác, nửa đầy hy vọng, cũng quyết định ở lại.
Mãn Bảo mở tay nải. Trên người nàng vẫn mang theo một ít d.ư.ợ.c liệu. Nàng cân nhắc bốc một thang t.h.u.ố.c rồi đưa cho thiếu phụ đi sắc.
Bạch Thiện thì cùng Ngô Tường đi nhặt củi. Đến khi hai người ôm hai bó củi quay lại, Ngô Tường đã hoàn toàn bộc bạch ruột gan với Bạch Thiện, có gì nói nấy.
Theo lời kể, hắn tên Ngô Tường, nhà quả thực ở một thôn xóm gần đây, cách thành Hạ Châu không xa.
"Nửa tháng trước, thành Hạ Châu đột nhiên bị phong tỏa. Nghe nói trong thành có bệnh dịch, đồ đạc từ ngoài có thể đưa vào, nhưng từ trong không được đưa ra, người cũng tuyệt đối cấm xuất thành." Ngô Tường gạt nước mắt kể: "Nhà ta ở thôn ngoại thành. Nghe tin trong thành thiếu rau, chúng ta liền mang cải thảo cất trong hầm ra bán, đưa qua khe cửa thành, bên trong có người nhận. Bọn ta nghĩ bán chút rau cỏ chắc chẳng sao đâu. Ai ngờ năm ngày trước, con bé đột nhiên phát sốt, rồi bắt đầu nổi mụn."
"Trên thành có dán bố cáo, nếu người ngoài thành nhiễm đậu mùa, thôn nào bị nhiều thì phong tỏa cả thôn, thôn nào ít thì phải chuyển người bệnh vào thành. Con bé nhà ta còn nhỏ dại thế này, nỡ lòng nào để nó vào thành một mình? Nhưng trong thôn cũng chẳng chứa chấp bọn ta nữa, nên chúng ta đành rời đi."
Bạch Thiện hỏi: "Các người có thể đi đâu?"
Ngô Tường liếc nhìn vợ rồi đáp: "Bọn ta định đến huyện Đức Tĩnh. Nhạc phụ ta ở đó, nghe nói bên ấy chưa phong tỏa thành. Bọn ta muốn đưa đứa bé đi tìm đại phu, may ra còn cứu được."
Bạch Thiện thản nhiên hỏi ngược lại: "Đậu mùa là dịch bệnh có tính truyền nhiễm cực mạnh. Đến cả thôn xóm, tông tộc của các người còn không dám chứa chấp, liệu nhạc phụ ngươi có dám nhận không? Hơn nữa, chuyến đi này của các người sẽ gieo rắc mầm bệnh đậu mùa ra khắp nơi."
Lời vừa dứt, Ngô Tường nhìn chàng đầy cảnh giác: "Các... các người định bắt chúng ta sao?"
Bạch Thiện lắc đầu, dùng ánh mắt bi thương nhìn hắn: "Chúng ta vừa đi qua huyện Đức Tĩnh, e là ngươi chưa biết, triều đình ở kinh thành đã phái Cấm quân tới. Chẳng những huyện Đức Tĩnh bị phong tỏa, mà mọi nẻo đường dẫn đến các châu huyện phía Nam, phía Tây đều bị chặn đứt. Lúc này, những người muốn chạy trốn về phía Nam, kẻ thì phải lẩn vào rừng sâu, người thì ngậm ngùi quay đầu về Hạ Châu. Chỉ là họ đi bộ, nên tốc độ không nhanh bằng bọn ta thôi."
Ngô Tường kêu thất thanh: "Không thể nào!"
"Có gì mà không thể," Bạch Thiện nói tiếp: "Kinh thành toàn là quý nhân hội tụ, nơi đó có đến hơn trăm vạn bách tính. Ngươi có biết trăm vạn người đông đến mức nào không?"
Ngô Tường trố mắt kinh hãi.
Bạch Thiện nhấn mạnh: "Mười cái thành Hạ Châu gộp lại cũng không đông bằng Trường An. Chỉ cần một mống bệnh nhân đậu mùa lọt vào, hàng trăm vạn sinh mạng kia đều có nguy cơ lây nhiễm. Do đó, triều đình cực kỳ coi trọng chuyện này, từ lâu đã phong tỏa mọi ngả đường rồi."
Đối diện với ánh mắt điềm nhiên của Bạch Thiện, Ngô Tường không thể không tin. Hắn bật khóc nức nở: "Triều đình làm vậy là ép chúng ta vào đường c.h.ế.t mà!"
Bà lão và thiếu phụ cũng tủi thân tột cùng, òa khóc nức nở.
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang: ... Nói cứ như thật vậy.
Bạch Thiện nghiêm mặt: "Chính vì thế, chúng ta mới đến đây."
Ngô Tường ngước nhìn họ. Những thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi này, đến thì có tác dụng gì?
Bạch Thiện lên tiếng: "Chúng ta là người của Thái y viện, theo sau còn có đoàn xe chở t.h.u.ố.c và Cấm quân áp giải."
Ngô Tường cùng mẹ và thê t.ử bất giác ngoái đầu nhìn ra quan đạo.
Bạch Thiện thở dài: "Đừng nhìn nữa. Chúng ta còn trẻ tuổi nên phi ngựa đi trước, đi ròng rã năm ngày mới tới đây. Các thái y phía sau đều lớn tuổi, lại phải áp tải theo mấy xe d.ư.ợ.c liệu, dù có Cấm quân đi theo cũng không đi nhanh được, chắc phải ba bốn ngày nữa mới tới."
Chàng làm dịu nét mặt, ôn tồn nói: "Dương huyện lệnh Hạ Châu đã dâng tấu cầu cứu. Bệ hạ thương xót bá tánh vùng dịch, đã lệnh cho Hộ bộ thu mua lượng lớn d.ư.ợ.c liệu. Đợt theo sau các thái y là đợt đầu tiên, sau này sẽ còn có thêm nữa."
Bạch Thiện liếc nhìn chiếc xe đẩy, hạ giọng nói: "Ta thấy huynh đệ hợp ý nên mới nói trước cho ngươi biết. Chỗ d.ư.ợ.c liệu đó là để chẩn tế cho bách tính vùng dịch. Các người ở lại Hạ Châu còn được nhận t.h.u.ố.c miễn phí, lại được thái y chữa trị. Nhưng nếu cố chấp đi về phía Nam, đừng nói đến việc tìm đại phu, các người ngay cả cổng thành cũng chẳng vào lọt đâu. Không có hộ khẩu bản địa, huyện nha tuyệt đối không thu nhận. Chẳng lẽ các người định chịu cảnh màn trời chiếu đất, nằm mòn mỏi chờ c.h.ế.t ngoài đồng không m.ô.n.g quạnh sao?"
Lửa đã nhóm lên, tiết trời bớt đi vài phần giá rét. Mãn Bảo liền sai người đẩy xe cút kít lại gần đống lửa. Nàng lấy kim châm mấy huyệt vị giúp cô bé hạ sốt, để đứa trẻ bớt khó chịu.
Tuy nhiên, nàng không dám cho hạ sốt bằng t.h.u.ố.c. Đậu mùa phải phát ra hết thì mới trị được, nếu cưỡng ép dùng t.h.u.ố.c hạ sốt dìm xuống, hậu quả mới thực sự chí mạng.
Nàng lơ đi Bạch Thiện đang "chém gió" bên kia, vén tay áo cô bé lên, tỉ mỉ quan sát từng nốt đậu.
Hồi lâu sau, nàng phát hiện một nốt bị trầy vỡ. Chắc hẳn cô bé ngứa quá không chịu nổi nên cọ xát làm rách. Cổ tay cô bé có vết trói, đoán chừng người nhà sợ đứa trẻ gãi nát bấy nên đành trói lại.
Tìm được nốt đậu vỡ đó, Mãn Bảo lấy ra một tờ giấy trắng, dùng kim khéo léo gạt lấy mủ từ nốt đậu đó ra...
Bà lão và thiếu phụ bên cạnh trân trối nhìn, hoàn toàn chẳng hiểu nàng đang làm trò gì.
Mãn Bảo cầm tờ giấy rời đi, lấy cớ cần nghiên cứu mụn đậu, bảo mọi người đừng đến gần. Nàng đưa tờ giấy vào phòng học hệ thống, trực tiếp gửi lên như một tài liệu giảng dạy, rồi giục Khoa Khoa điên cuồng réo gọi Mạt lão sư.
Mạt lão sư vốn đang trên mạng, bị tin nhắn cảnh báo rung lên bảy lần liên tiếp, đành lặng lẽ ngóc đầu lên khỏi đống sách vở. Sau khi nhận được mầm bệnh, ông liền ngắt kết nối đi vào phòng nghiên cứu.
Chút việc vặt vãnh này chẳng cần phiền đến các viện nghiên cứu lớn, chỉ cần dùng phòng lab nhỏ của ông cũng đủ để giải trình tự virus rồi.
Đêm khuya, bé gái đau đớn gào khóc. Những nốt mụn ngứa ngáy đến mức đứa trẻ không thể chịu đựng nổi.
Bà lão và thiếu phụ chỉ biết nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé dỗ dành, nước mắt lưng tròng khi thấy con cháu quằn quại.
Mãn Bảo lục lọi trong tay nải, chật vật lắm mới gom đủ một thang t.h.u.ố.c. Nàng sắc t.h.u.ố.c, để âm ấm rồi dặn hai người dùng vải gạc thấm t.h.u.ố.c lau rửa cho cô bé.
"Thuốc này chỉ miễn cưỡng giúp bớt ngứa đôi chút, cũng có tác dụng làm xẹp mụn, nhưng hiệu quả thế nào thì chưa chắc chắn, các người cứ thử xem sao."
Nhìn hai người phụ nữ, nàng khẽ nhíu mày, rồi lấy ra hai cái khẩu trang đưa cho họ: "Có còn hơn không, hai người cũng chưa từng mọc đậu đúng không?"
Cả hai rối rít tạ ơn, nhìn nhóm Mãn Bảo rồi học cách đeo lên. Dù chẳng hiểu thứ này có tác dụng gì, nhưng thấy quý nhân và thái y đều dùng, họ tin chắc là sẽ có hiệu quả.
