Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3118: Đăng Ký

Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:02

Chu Nhị lang và Chu Tam lang nghe vậy vô cùng cảm động, nhưng nào dám nhận bừa, vội vàng xua tay: "Thế sao mà được?"

Quan lý trưởng cười xòa: "Có gì đâu mà không được? Mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta khăng khít thế nào ai cũng rõ. Vịnh nhi viết thư về còn bảo, nó thi đỗ cũng nhờ nhà các vị ra sức giúp đỡ. Giờ vợ chồng nó sống trên kinh thành cũng phải cậy nhờ các vị nhiều. Thông gia với nhau, vốn dĩ phải yêu thương, đùm bọc lẫn nhau chứ."

Chu Nhị lang và Chu Tam lang đưa mắt nhìn nhau, không nỡ từ chối thẳng thừng nữa, nhưng cũng chẳng dám vội vàng gật đầu cái rụp. Họ đành lấp lửng: "Chuyện hệ trọng thế này phải hỏi ý kiến đại ca và Lập Tín đã."

Nhưng tảng đá trong lòng họ coi như đã được gỡ bỏ phân nửa. Hai người quay sang dặn dò Chu Lập Trọng: "Dẫu đã có đường lui an toàn, con vẫn phải dốc sức học hành. Tự mình vác lều chõng đi thi đậu vẫn là vinh quang nhất."

Chu Lập Trọng vâng dạ. Hắn từng soi kỹ đề thi lại viên của nha môn mấy năm trước, thấy cũng "dễ xơi", chẳng qua là vì số người biết chữ lèo tèo quá nên mới đ.â.m ra khó nhằn thôi.

Hắn tự tin vào bản thân mình lắm.

Quan lý trưởng thấy hắn tràn trề khí thế, đôi mắt không giấu nổi nụ cười đắc ý. Gia thế bên ngoại của cháu dâu càng khủng, cháu trai sau này càng được nhờ vả nhiều. Phúc đức ba đời mới chốt được mối lương duyên này từ sớm, chứ để đến bây giờ thì có nằm mơ cũng chẳng rước được cô cháu dâu môn đăng hộ đối thế này về dinh.

Năm mới qua đi, bước sang tháng Hai, nha môn bắt đầu rải cáo thị tuyển dụng lại viên, quy tụ sĩ t.ử đến ứng thí.

Chu Lập Trọng hớn hở xách m.ô.n.g đi đăng ký.

Hội đăng ký đông như trẩy hội, nhưng sĩ t.ử trường huyện thì chỉ lác đác ba mống, cộng thêm "học viên dự thính" Chu Lập Trọng là bốn.

Đám sĩ t.ử còn lại chẳng mặn mà gì với cái chức lại viên tẻ nhạt này. Họ đang "ôm cây đợi thỏ" kỳ thi tháng Sáu, hòng giật suất lên kinh ứng thí Tiến sĩ hoặc kỳ thi Minh kinh năm sau.

Năm nay đã có sáu mạng khăn gói quả mướp lên kinh rồi, chẳng biết có "cá chép hóa rồng" được không.

Đám người chen chúc thi lại viên cùng Chu Lập Trọng đa phần là hội "đội sổ" hoặc con nhà "nghèo rớt mùng tơi".

Trong đó có hai tên đích thị là "nghèo rớt", tuổi đời còn nhỏ hơn Chu Lập Trọng đến vài cái nồi bánh chưng. Đăng ký xong, bọn chúng liền lôi xệch Chu Lập Trọng vào quán ăn, thở ngắn than dài: "Ta sắp bị ép duyên rồi. Phụ mẫu phán xanh rờn, ta đến tư cách thi phủ học còn chả có, mơ mộng gì chuyện thi huyện học ở kinh thành. Có cố đ.ấ.m ăn xôi học thêm hai năm nữa, lên kinh thi khéo cũng rớt vỏ chuối, tốn tiền oan uổng."

"Thà bây giờ chui tọt vào làm lại viên huyện, cày cuốc dăm ba năm lấy kinh nghiệm, biết đâu sau này lên đời thành Chủ bạ, Huyện úy hay Huyện thừa cũng nên?"

Thường thì các chức Chủ bạ, Huyện úy, Huyện thừa đều được bốc từ dàn lại viên địa phương lên. Chỉ có mấy huyện hạng A, hạng B mới thỉnh thoảng được cấp trên "ship" xuống phó tướng.

Gã đang lảm nhảm chợt liếc nhìn Chu Lập Trọng, hạ giọng rỉ tai: "Chu huynh tính sao đây, có 'đi cửa sau' với Huyện lệnh chưa?"

Nhà họ Chu giờ nổi như cồn ở huyện La Giang. Quan to nhất huyện xuất phát từ lò nhà họ, mà số lượng quan viên cũng vô địch thiên hạ. À, giờ thì nhà họ Bạch xếp trên họ rồi. Mấy lão đại gia "cây đa cây đề" như họ La, họ Thạch ngày xưa, giờ đụng mặt nhà họ Chu cũng phải rén vài phần.

Tuy nhà họ Chu kín tiếng, hiếm khi bon chen vào mấy vụ hội hè đình đám trong huyện, họa hoằn lắm mới thấy vị Nhị gia nhà họ vác mặt ra đóng góp chút đỉnh lúc cần kíp, còn lại thời gian toàn chui rúc ở thôn Thất Lý cày sâu cuốc bẫm.

Gia phong chân chất, mộc mạc.

Nhưng dù nhà họ Chu có kín tiếng cỡ nào, thiên hạ cũng chẳng ai dám coi thường, họ đinh ninh Huyện lệnh cũng vậy. Thế nên, Chu Lập Trọng đã "đi đêm" với Huyện lệnh chưa?

Mặt Chu Lập Trọng đỏ bừng bừng: "Huyện lệnh đại nhân đã tiến cử ta vào trường huyện làm học viên dự thính rồi."

Hắn khẳng định chắc nịch: "Còn vụ thi cử, Huyện lệnh đại nhân công tư phân minh, tất nhiên sẽ để chúng ta cạnh tranh sòng phẳng."

Mắt một tên xẹt qua tia tính toán, cười tủm tỉm hỏi: "Thế Chu huynh đã vẽ sẵn viễn cảnh nếu rớt vỏ chuối thì sẽ làm gì chưa?"

Chu Lập Trọng đăm chiêu suy nghĩ một lát rồi thành thật đáp: "Chắc là xài quyền ân ấm để chui vào làm nha dịch thôi."

Ba tên còn lại: ...

"...Ngươi có cả thẻ 'ân ấm' trong tay, cớ sao còn phải đi thi lôi thôi lếch thếch này?"

Chu Lập Trọng gãi đầu gãi tai, ngượng ngùng: "Thẻ đó đâu phải của nhà ta, là của nhà đại muội phu. Ta đâu thể mặt dày xài chùa được, nên muốn dùng thực lực của mình thử sức một phen. Nếu lỡ rớt thật thì mới đành mặt dày xài thẻ ân ấm vậy."

"Nhà đại muội phu của ngươi..."

"Là Quan lý trưởng làng ta. Gia tộc ông ấy đã có công gồng gánh quản lý địa phương bao năm nay, nên ba năm trước mới được triều đình ban thưởng một thẻ ân ấm."

Chuyện này cũng là lẽ thường tình. Lương lậu của lý trưởng do nha môn phát bèo bọt đến đáng thương, lý do họ vẫn cắm đầu cắm cổ làm việc, một là vì cái danh, hai là vì cái lợi.

Cái danh thì khỏi phải bàn, ai ngồi được vào cái ghế lý trưởng mà chẳng phải là bậc trưởng bối đức cao vọng trọng?

Còn cái lợi, ngoài việc móc nối quan hệ với giới quan chức nha môn, thì chính là cái thẻ ân ấm này.

Lý trưởng cai quản địa phương, dân tình có tài có đức có của ăn của để, tất thảy đều được tính vào công lao của lý trưởng. Khi công trạng tích tụ đủ "đô", họ sẽ được "thưởng nóng" cái thẻ này.

Tất nhiên, chẳng phải ai cũng có diễm phúc đó, mười ông lý trưởng thì may ra mới lọt được một ông.

Sở dĩ Quan lý trưởng được "chọn mặt gửi vàng", phần lớn là nhờ có "hơi hướm" của nhà họ Chu.

Một là ba năm trước, Chu Mãn từ Tây Vực trở về, mang theo "tuyệt kỹ" chủng đậu; hai là nhà họ Chu phất lên như diều gặp gió, kéo theo cả thôn Thất Lý cũng rủng rỉnh tiền nong; ba là Quan lý trưởng bao năm làm việc mẫn cán, "combo" công trạng nổ ra, nha môn liền ưu ái tặng ông một thẻ.

Nhà họ Chu tuy không tỏ tường, nhưng trong lòng Quan lý trưởng thì sáng như gương, thế nên ông cứ ém nhẹm cái thẻ này không xài.

Ông tính toán kỹ lắm, nếu Quan Vịnh rớt vỏ chuối, thì lôi cái thẻ này ra xài; còn nếu đỗ đạt, trên con đường quan lộ sau này chắc chắn sẽ cần nhà họ Chu "bảo kê", thế nên cái thẻ này cứ dâng cho nhà họ Chu là chuẩn bài...

Chu Lập Trọng thoải mái chia sẻ chuyện thẻ ân ấm, khiến ba tên kia cảm thấy khoảng cách giữa họ được kéo lại gần hơn, nói chuyện cũng thoải mái hơn hẳn. Một tên tò mò: "Hiện tại Chu đại nhân cũng là quan Tứ phẩm triều đình, theo lý thuyết thì ngài ấy cũng có thẻ ân ấm, cớ sao ngươi không xài?"

Chu Lập Trọng tỉnh bơ: "Ta chưa từng thử sức mình, sao biết mình không tự lực cánh sinh mà đậu được? Hơn nữa, tiểu cô ta sau này cũng có con cái riêng, số lượng thẻ ân ấm thì có hạn. Chúng ta già đầu rồi, sao có thể mặt dày tranh giành thẻ với bọn chúng?"

Ba tên kia nín lặng một hồi lâu. Một tên thở dài sườn sượt: "Bọn ta thiển cận quá. Đúng vậy, nếu có thể tự lực cánh sinh vinh quy bái tổ, cớ sao phải hạ mình xin xỏ ân ấm?"

Tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong thâm tâm họ tự biết mình chẳng bao giờ đạt đến cảnh giới đó. Nếu có thẻ ân ấm trong tay, cớ sao phải đày đọa bản thân mài đũng quần đọc sách?

Ngồi mát ăn bát vàng chẳng phải sướng hơn sao?

Cả ba không hề nhận ra ánh mắt mình nhìn Chu Lập Trọng giờ đây đã đong đầy sự thán phục.

Huyện La Giang đang rục rịch chuẩn bị kỳ thi tuyển lại viên, huyện Bắc Hải cũng chẳng kém cạnh.

Những "dự án ngàn tỉ" của Bạch Thiện ở huyện Bắc Hải: từ diêm trường, quan điền, cho đến bến đò, Y thự, tất cả đều đang gào thét vì thiếu nhân tài.

Không đòi hỏi phải kinh sử đầy mình, nhưng ít nhất cũng phải biết mặt chữ, biết làm phép tính cơ bản.

Dân tình nườm nượp đổ xô đi đăng ký, trong đó không ít kẻ "nhảy dù" từ các huyện lân cận.

Bạch Thiện sai người dán danh sách các vị trí đang "khát nhân lực" lên bảng thông báo để chèo kéo nhân tài.

Nói thật, nếu không vì mấy học viên trường huyện đều ôm ấp hoài bão lớn lao, hắn đã xúi họ "xuống núi" đi thi rồi.

Nhưng dẫu không thể công khai "thả thính", hắn vẫn có thể ngấm ngầm giở trò "rút củi đáy nồi".

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.