Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3135: Cuộc Hội Ngộ

Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:06

Cho thương nhân thuê thì dư sức, chứng tỏ cái lý do "đất tổ tiên không nỡ bán" cũng chỉ là ngụy biện. Thực tế là ế chỏng gọng, có ma nào thèm mua đâu!

Chu Tứ Lang thầm nhủ trong bụng, sau khi dạo một vòng các phòng thấy cũng tàm tạm, gật đầu cái rụp: "Được rồi, chốt đơn cái này. À mà, nha môn nằm ở xó xỉnh nào vậy?"

Chủ nhà ngớ người một giây rồi mau mắn đáp: "Hướng đằng kia kìa. Ngài cứ yên tâm, tụi tôi làm ăn uy tín, không có trò l.ừ.a đ.ả.o đâu."

Ông ta đinh ninh Chu Tứ Lang hỏi thăm nha môn là để "dằn mặt", phòng hờ bị lừa gạt.

Chu Tứ Lang chỉ cười mỉm chi, chẳng buồn đính chính. Hắn lôi tiền ra thanh toán luôn nửa tháng tiền nhà, nhận chìa khóa từ chủ nhà để tạm trú, phần còn lại hẹn sáng mai ký hợp đồng xong sẽ trả nốt.

Chủ nhà sướng rơn người. Cái nhà này tút tát lại gần ba tháng trời, mới cho thuê được hai bận, mỗi bận vỏn vẹn ba ngày. Đây là phi vụ dài hơi nhất từ trước đến giờ.

Vừa bước ra khỏi cổng, ông ta liền rút bốn mươi văn tiền lẻ thưởng cho hai đứa nhỏ, xoa xoa đầu chúng dặn dò: "Lần sau có khách sộp nhớ dắt tới chỗ ta nhé, đảm bảo không để các cháu chịu thiệt thòi đâu."

Ông ta phân tích: "Dắt khách tới chỗ ta, tiền hoa hồng còn ngon hơn dắt mối cho mấy cái nhà trọ kia nhiều đúng không?"

Hai đứa nhóc hí hửng vâng dạ, nhét vội tiền vào túi rồi đứng ngoan ngoãn ngoài cửa chờ Chu Tứ Lang sai bảo.

Chu Tứ Lang dắt theo vài người đi ra, vẫy hai đứa nhóc lại: "Đưa tụi ta đến nha môn."

Hai đứa nhóc đực mặt ra. Chúng từng dẫn nhiều loại khách, nhưng kiểu khách vừa hạ cánh đã nằng nặc đòi tới nha môn như Chu Tứ Lang thì đây là lần đầu tiên.

Thế là chúng chần chừ một lúc rồi e dè khuyên nhủ: "Quý nhân ơi, trời tối mịt rồi, nha môn đóng cửa rồi..."

Chu Tứ Lang gõ nhẹ vào đầu một đứa: "Bảo dẫn đường thì cứ dẫn đi, lắm lời thế?"

Hai đứa đành lóc cóc dẫn họ tới nha môn.

Lúc này, trên con đường lớn trước nha môn vẫn còn vài sạp hàng thắp đèn l.ồ.ng lờ mờ, lác đác vài thực khách đang dùng bữa. Cách đó không xa là bức tường dán cáo thị của nha môn, tiến thêm một đoạn nữa là đến trụ sở nha môn. Ngoại trừ hai chiếc đèn l.ồ.ng treo leo lắt trước cổng soi sáng một góc nhỏ, xung quanh tối thui như hũ nút.

Hai đứa nhỏ dừng bước: "Đây, nha môn đây này. Con đã bẩu rồi mà, giờ này nha môn đóng cửa rồi."

Chu Tứ Lang lại hỏi: "Cửa sau ở chỗ nào?"

Hai đứa nhỏ bừng tỉnh, cười hề hề: "Hóa ra quý nhân đến biếu xén à."

Chúng thì thầm: "Huyện thái gia nhà ta không ăn hối lộ của thương nhân đâu, tặng quà toàn bị ném ra ngoài thôi."

Chu Tứ Lang gật gù ra chiều đã hiểu, tiếp tục gặng hỏi: "Vậy cửa sau rốt cuộc ở xó nào?"

Hai đứa nhỏ đành phải mò mẫm trong bóng tối dẫn đường. Rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi được hơn chục bước thì chúng báo: "Tới nơi rồi ạ."

Chu Tứ Lang liền sai người lên gõ cửa.

Người gác cổng bên trong thực ra đã nghe thấy tiếng động từ lúc họ mới bước vào hẻm, nên vừa nghe tiếng gõ là mở cửa ngay tắp lự. Nhìn lướt qua nhóm người lạ hoắc, hắn cất giọng: "Chủ t.ử nhà ta đã nghỉ ngơi rồi. Các người là ai, có việc gì?"

Chu Tứ Lang tiến lên một bước, soi kỹ khuôn mặt người gác cổng một hồi lâu rồi mới cất tiếng gọi: "Lưu Bát?"

Lưu Bát ngẩng lên nhìn, cánh cửa hé mở lập tức bật tung, hắn mừng rỡ reo lên: "Tứ cữu gia!"

Hắn vội vàng bước ra ngoài, nghiêng người nhường đường cho khách vào trong: "Ngài tới hồi nào vậy? Sao chẳng báo trước một tiếng để bọn tiểu nhân ra đón?"

Lại ngoái đầu hét toáng vào trong: "Mau ra đây, Tứ cữu gia tới rồi này—"

Phủ Huyện lệnh vốn tĩnh mịch bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Chu Mãn và Bạch Thiện là những người đầu tiên chạy ùa ra. Thấy Chu Tứ Lang, cả hai mừng rỡ kêu lên: "Tứ ca!"

Chu Tứ Lang cũng cười toe toét, lao tới săm soi cô em gái một lượt: "Chà, nghe bảo đẻ rồi mà sao chẳng thấy khác tí nào thế này?"

"Thật thế hả?"

Bạch Thiện cũng vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của Chu Tứ Lang. Đưa mắt quét qua những người đứng sau hắn, nhận ra toàn là dân làng Thất Lý, bèn hỏi: "Tứ ca, huynh chỉ đi với mấy người này thôi sao?"

"Đâu có, đi cả một thương đoàn cơ mà. Ta đã bao trọn một cái sân bên ngoài cho họ nghỉ ngơi rồi..."

Chu Mãn tròn mắt: "Huynh lọt vào thành lúc nào thế? Lại còn kịp thuê cả nhà nữa."

"À, nhắc mới nhớ, phải gửi chút đồ ăn cho họ," Chu Tứ Lang vỗ trán: "Lần này bọn ta ôm theo cả một mớ hàng xịn, phải cắt cử người túc trực canh chừng 24/24."

Bạch Thiện liền gọi một hạ nhân lại, căn dặn: "Đi thu xếp chuyện này đi."

Chu Tứ Lang hét với theo: "Cái sân đó có tổng cộng mười lăm mạng người nhé."

Hạ nhân vâng dạ, nhanh nhẹn đi chuẩn bị đúng số suất ăn.

Hai đứa nhỏ dẫn đường nãy giờ vẫn đứng trân trân ngoài cửa, chưa kịp tiêu hóa nổi chuỗi sự kiện vừa rồi.

Người gác cổng liếc qua bộ dạng của chúng là biết ngay đây là lũ cò mồi chuyên chèo kéo khách ở cổng thành. Hắn móc một nắm tiền đồng ra, hỏi: "Hết bao nhiêu tiền?"

Chu Tứ Lang lúc này mới sực nhớ ra sự tồn tại của hai đứa nhỏ, bèn giục Tam Trụ lấy tiền trả cho chúng: "Này, hai nhóc dẫn đường siêu lắm. Các ngươi ráng nán lại chút xíu, lát nữa còn phải dẫn đường cho mấy người này về nữa."

Hai đứa nhỏ thấy món thù lao mười văn tiền, gấp đôi so với giá chào hàng ban đầu, liền sướng rơn, rập đầu lia lịa.

Đêm nay chúng nó trúng mánh lớn rồi, kiếm được hẳn năm chục văn tiền cơ đấy.

Quay lại phòng khách, Tiểu Tiền thị ngó qua Chu Tứ Lang một cái, chào hỏi nhóm Tam Trụ xong liền cất lời: "Ta xuống bếp làm vài món cho mọi người lót dạ nhé."

Chu Tứ Lang xua tay: "Đại tẩu ơi, nấu qua loa vài món là được rồi."

Tiểu Tiền thị ừ một tiếng, đi làm mấy bát mì nóng hổi cho họ.

Bạch Thiện hỏi thăm: "Các huynh lặn lội tới đây vì cái bến đò Long Trì à? Tứ ca, huynh đã dứt ra được để nhúng tay vào mối làm ăn bên này rồi sao?"

Chu Mãn chen ngang: "Chắc là Lập Quân xúi huynh đi đúng không?"

Chu Tứ Lang cũng chẳng buồn giấu diếm: "Đúng thế. Mối làm ăn trên thảo nguyên ta đã giao lại cho Tam T.ử rồi. Thằng nhóc đó lanh lợi lắm, theo ta lăn lộn bao năm nay, giờ cao lớn vạm vỡ, đủ lông đủ cánh để tự bơi rồi. Nên ta mới lượn qua đây hóng hớt xem sao."

Nói trắng ra, trong bụng Chu Tứ Lang cũng hơi run. Dẫu sao đây cũng là vùng đất mới, thị trường mới. Nhưng nhờ cái tính gan dạ trời sinh, cộng thêm việc biết Mãn Bảo và Bạch Thiện đang đóng đô ở đây, lòng hắn cũng vững vàng hơn hẳn.

Bạch Thiện cười xòa: "Mãn Bảo đã xí phần cho huynh một cái cửa tiệm ngoài bến đò Long Trì rồi đấy. Giờ chắc cũng sắp hoàn thiện rồi, vài bữa nữa ta sai người dẫn huynh ra xem. Cứ yên tâm, buôn bán đường biển hốt bạc đậm hơn đường bộ nhiều, ngặt nỗi rủi ro cũng cao hơn thôi."

Chu Tứ Lang tò mò: "Rủi ro gì cơ?"

"Sóng to gió lớn, rồi còn cả cướp biển nữa." Bạch Thiện ngập ngừng một chốc rồi tiếp: "Ngoài ra thì còn bệnh tật. Tứ ca, huynh có bị say sóng không?"

Chu Tứ Lang vung tay tự đắc: "Say sóng là cái thá gì! Huynh nghĩ ta mà thèm say sóng á? Hồi nhỏ mấy đứa chả ngồi trên bè tre ta chèo hoài còn gì."

Bạch Thiện: "...Đâu phải loại thuyền đó."

"Thuyền nào mà chả là thuyền?"

Chu Mãn chen vào: "Thôi bỏ đi. Bữa nào lôi huynh ra Long Trì, cho đi nhờ thuyền của ngư dân dạo quanh một vòng là biết mặt nhau ngay. Cơ mà thời gian đi ngắn tí tẹo, đi thuyền đ.á.n.h cá không say cũng chẳng nói lên được lên thuyền biển cũng bình yên vô sự. Nhưng chả sao, tới lúc đó ta kê cho huynh ít t.h.u.ố.c là êm."

Chu Mãn vỗ vai hắn, nói bằng giọng chân thành: "Tứ ca, ta đặt trọn niềm tin vào huynh."

Chu Tứ Lang cứ thấy câu này có điềm, bèn ngó đông ngó tây hỏi lảng sang chuyện khác: "Em bé đâu rồi? Cho ta xem em bé với."

Làm ông cậu mà chưa được diện kiến cháu gái thì quả là thiếu sót lớn.

Cửu Lan lập tức bế tiểu nương t.ử đang say giấc nồng ra.

Chu Tứ Lang và nhóm Chu Tam Trụ xúm lại ngắm nghía, xuýt xoa: "Giống hệt Mãn Bảo cô nương hồi bé."

"Ta lại thấy nét giống dượng Mãn Bảo hơn."

"Con bé này trắng trẻo dễ thương quá."

"Đi ra đi ra, mấy người mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đừng có làm cháu ta tỉnh giấc," Chu Tứ Lang đẩy đám người ra, săm soi kỹ lưỡng rồi gật gù đắc ý: "Con bé này mang gen nhà họ Chu tụi mình, lớn lên chắc chắn sẽ thông minh lắm đây."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.