Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3317: Áo Gấm Về Làng 2
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:04
Nhà họ Bạch vẫn luôn để lại người hầu coi sóc quét dọn, cộng thêm được gia đình Bạch lão gia thường xuyên lui tới chăm nôm quản lý, nên nhà cửa phòng ốc vẫn còn nguyên vẹn kiên cố.
Bọn họ đã đ.á.n.h tiếng viết thư báo mộng về quê từ trước, cho nên phòng ốc đã sớm được quét tước dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Chăn đệm rèm màn cũng được thay mới tinh tươm, chủ nhân vừa đặt chân về tới nhà là đã có sẵn nước nóng hôi hổi và cơm canh nóng sốt dọn sẵn chực chờ.
Trước khi họ hồi hương, Lưu lão phu nhân đã chỉ thị người dọn dẹp sạch sẽ gian chính viện. Tuy nhiên Bạch Thiện và Chu Mãn nằng nặc không chịu dọn vào ở, vẫn một mực khăng khăng để Lưu lão phu nhân làm chủ gian nhà đó.
Còn hai vợ chồng lại rúc vào căn tiểu viện thân thương quen thuộc thuở ấu thơ của Bạch Thiện.
Chu Mãn tắm táp gội đầu xong xuôi, tóc tai còn ướt sũng nhểu nhão nước đã lao phịch xuống giường, ngửa mặt lên trần nhà rống lên một tiếng khoan khoái não nề: "Tạ trời tạ đất cuối cùng cũng được ngả lưng thư giãn gân cốt."
Bạch Thiện cầm theo chiếc khăn lau lạch cạch bước tới lau tóc cho nàng, thủ thỉ: "Tối nay chúng ta lên giường tắt đèn sớm chút nhé, mai còn cả mớ người phải chào hỏi tiếp đãi đấy."
Chu Mãn vẫy tay bất cần: "Chả hề hấn gì, toàn là mấy gương mặt người quen cả, xúm lại ngồi bệt xuống đất tán dóc dăm ba câu chuyện phiếm là xong. Với lại chuyến này quân số kéo về đông nghịt, người ta rảnh rỗi đâu mà để tâm hỏi han lặt vặt đến bọn mình."
Bạch Thiện ngẫm lại thấy cũng chí lý. Đám người họ Chu thì khỏi phải nói, kéo về nườm nượp không sót mống nào. Khoan bàn tới mấy người khác, nội chuyện Chu lục ca và thê t.ử của Chu Lập Trọng lần đầu tiên chễm chệ về làng ra mắt, cộng thêm một bầy trẻ con rồng rắn kéo lê lết theo sau, cũng đủ để tạo ra vô vàn đề tài để hỏi han chất vấn tơi bời hoa lá rồi. Hai vợ chồng họ chỉ cần co vòi kín tiếng lặn mất tăm, dân làng phần lớn chắc cũng chẳng mảy may nhớ đến sự tồn tại của hai người.
Những người trong làng, đặc biệt là tầng lớp lão làng gạo cội, đa số đều mang cái nết ấy. Miễn sao có cái loa phát thanh ngồi buôn dưa lê tán phét cùng mình là được, còn người tán phét đó là thần thánh phương nào thì họ cũng chả thèm đoái hoài quan tâm.
Chu Mãn nhổm dậy, để mặc Bạch Thiện lau tóc, mắt sáng rỡ đề xuất: "Đông đúc chật chội ồn ào váng cả đầu, hay ngày mai ta rủ nhị ca hoặc tam ca lôi nhau lên núi quậy một chuyến hỉ?"
"Lên núi quậy cái quái gì cơ?"
"Thì đi thị sát kiểm tra mấy vựa d.ư.ợ.c liệu với vườn cây ăn trái quanh làng xem ròng rã bấy lâu nay phát triển ra sao, tiện thể ngó nghiêng cái trang trại bé tí hon của bọn mình luôn."
Cái trang trại bé tí hon hồi còn mài đũng quần do Chu Mãn, Bạch Thiện và Bạch Nhị lang hùn vốn mở ra cho đến nay vẫn tồn tại sừng sững sờ sờ đấy. Mấy sào ruộng của Chu Mãn và Bạch Nhị lang vẫn còn cày chung xới lộn một chỗ, suốt ngần ấy năm trời do người hầu nhà họ Bạch và đám tá điền đinh điền chung tay quản lý, đến hẹn lại lên, mỗi năm đều đem về một khoản thu nhập kha khá đều đặn.
Mặc dù khoản thu ấy nếu đem lên bàn cân với con số chi tiêu kếch xù của họ hiện tại thì chả thấm tháp gì, nhưng nếu xé lẻ ra tính toán, bù trừ với mấy cái hóa đơn lặt vặt hàng ngày, thì vẫn là một con số rất đáng nể đấy.
"Duyệt, vậy ngày mai mình dắt díu nhau lên núi phá cỗ." Bạch Thiện gật gù: "Kéo luôn cả Ân Hoặc với hội Bạch Nhị đi cùng cho xôm tụ."
Ân Hoặc thì đang ngáy khò khò ở căn viện kế bên. Cơ địa ốm yếu, đi tàu thuyền tuy ngắn ngày và đỡ vật vã hơn hành xác đi bộ, nhưng vẫn bị dập dập tơi bời hoa lá. Thành ra vừa dọn vào tiểu viện, hắn lập tức lôi đi tắm rửa, nhét đại tí cơm vào bụng rồi leo tót lên giường ngủ như c.h.ế.t.
Bây giờ chắc mẩm đang gặp gỡ trò chuyện với Chu Công ở cõi mộng mơ nào rồi.
Ngủ li bì sớm thì ắt hẳn sẽ mở mắt dậy lúc rạng sáng. Đám đông phần lớn vẫn đang phè phỡn trong mộng đẹp thì hắn đã thức giấc lù lù.
Hắn lại nằm nướng cuộn tròn trên giường chán chê mê mỏi rồi mới chịu lết xác dậy. Trường Thọ vừa ngáp ngắn ngáp dài liên hồi vừa bưng chậu nước ấm vào hầu hạ thiếu gia đ.á.n.h răng rửa mặt rửa mặt: "Thiếu gia à, người sao không ngủ nướng ráng thêm tí nữa?"
Ân Hoặc vốc nước rửa mặt, lau lạch cạch vài nhát rồi hỏi: "Đám Bạch Thiện đã thức giấc chưa?"
"Chưa đâu ạ, gian kế bên im lìm lặng thinh như tờ."
Ân Hoặc đẩy cửa bước ra ngoài, ngước mắt ngắm nhìn làn sương mù dày đặc trôi lững lờ nơi xa xa tít tắp, hít một hơi thật sâu căng tràn l.ồ.ng n.g.ự.c rồi tủm tỉm cười: "Khí trời nơi đây thanh khiết mát mẻ ghê hồn, sương mù lại mịt mù giăng lối, núi non trùng điệp trập trùng, quả thực là một vùng đất linh thiêng hiếm có."
Hắn đ.á.n.h mắt liếc qua ngọn núi lù lù nhô lên ở ngay phía sau lưng ngôi nhà, gật gù ra chiều tâm đắc: "Cái chỗ này đặc biệt phong thủy đắc địa. Lưng tựa núi vươn vững chãi, mặt hướng nước uốn lượn lững lờ, phong thủy quả là đỉnh của ch.óp. Thảo nào Bạch lão gia lại quyết định cắm rễ xây dựng cơ đồ chốn này."
Gia quyến nhà họ Bạch phần lớn vẫn còn ngủ say sưa, Ân Hoặc cũng chẳng nỡ rước họa đ.á.n.h thức họ, tay mân mê nhón lấy chiếc quạt xếp gõ nhịp: "Đi thôi, mình đi rảo bước một vòng."
"Thiếu gia không dùng điểm tâm trước đã sao?"
"Khoan đã, thư thả lượn lờ dạo một vòng hóng mát rồi hẵng về lót dạ cũng chẳng chửa muộn màng gì," hắn đáp: "Đến lúc đó rủ hội Bạch Thiện cùng chung mâm cũng được."
Cổng chính nhà họ Bạch mở toang hoác, nhìn ra là thấy một mảnh ruộng lúa xanh rì bát ngát, cạnh bên là con sông nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn róc rách chảy ngang qua. Chỉ cần vắt vẻo qua cây cầu, rẽ ngoặt sang trái đi bộ một đoạn ngắn tí tẹo là bắt gặp ngay cái trường làng và xóm làng.
Giờ này ông mặt trời mới lấp ló ló rạng chưa được bao lâu, thế mà trong làng đã thấy bóng người qua lại lố nhố tấp nập, thậm chí trên những mảnh ruộng ngoài kia đã có không ít nông dân xắn tay áo ra sức cày cuốc.
Đều là nông dân hớt hải chạy đua với thời gian để kịp thu hoạch mùa màng lúa chín vàng ruộm.
Ân Hoặc dậm chân đứng lại dòm ngó một hồi rồi thơ thẩn dạo bước tiến tới những chỗ có bóng dáng người đang cày sâu cuốc bẫm. Khốn nỗi hắn lại chẳng chịu tiến lại gần, cứ khư khư đứng từ đằng xa xa ngó nghiêng dòm dòm hệt như thằng dở.
Trường Thọ thừa biết cái nết thiếu gia nhà mình chẳng thích xáp lại gần bắt chuyện với người dưng nước lã, nên cũng chỉ ngoan ngoãn ngoan hiền cắm rễ phía sau lưng đứng chực chờ.
Ân Hoặc im lìm lặng lẽ đứng dòm dòm ngó ngó một hồi lâu lắc, tính quay gót bước về, thì đám nông phu cày cấy dưới ruộng cũng liên tiếp lia mắt ném ánh nhìn tò mò săm soi hệt như nhìn sinh vật lạ. Thấy hắn xoay người toan đi, liền đ.á.n.h bạo cất giọng the thé gọi tướng lên: "Này, cái thằng lóc ch.óc kia, mi ở xứ nào tới chốn này đây?"
Tại vì ngày xưa vướng phải vụ lùm xùm liên lụy dính dáng tới Chu Ngân, nên người dân Thất Lý thôn rèn được cái tính luôn đề phòng cẩn trọng đối với người lạ mặt vãng lai. Dẫu cho chuyện cũ đã trôi vào dĩ vãng, nhưng cái thói quen ấy vẫn ngấm ngầm ăn sâu bám rễ.
Ân Hoặc dừng khựng bước chân lại, đăm đăm nhìn sang Trường Thọ dò xét.
Trường Thọ hiểu ý lập tức lăng xăng xông lên phía trước, rống to giọng gào lại trả lời: "Thiếu gia nhà tôi là đồng môn cùng học viện với Bạch Thiện thiếu gia, kỳ này hai người cùng xách hành trang về làng với nhau."
Đám nông phu dưới ruộng vừa nghe câu trả lời, l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức nhẹ bẫng thở phào, lại cúi gầm mặt xuống hì hục cày sâu cuốc bẫm vào ruộng lúa của mình.
Ân Hoặc dắt díu Trường Thọ quay gót tính đi, chợt thấy có ba nông phu lăm lăm tay cầm liềm từ phía sau lầm lũi tiến tới. Cả ba cũng nghe trọn vẹn câu trả lời dõng dạc của Trường Thọ, liền dừng chân kế bên họ, cười hì hì hỏi: "Lang quân là bạn đồng song với tiểu thiếu gia nhà họ Bạch à, thế bây giờ cậu cũng xênh xang làm quan rồi hỉ?"
Ân Hoặc thấy người đối diện tuổi tác có phần đứng tuổi dạn dĩ, bèn hạ mình hành lễ cung kính đáp: "Vãn bối nào đã xênh xang làm quan chức gì đâu, cũng chỉ là nhàn vân dã hạc, vô sự rong ruổi phiêu dạt đó đây ngắm cảnh thôi."
"Ủa, sao bữa trước nghe thằng Chu Nhị lang bô bô cái miệng kể, đám thư sinh dùi mài kinh sử trên kinh thành, ai nấy đều được bổ nhiệm làm quan chức oai vệ lắm cơ mà?"
Ân Hoặc nghẹn họng cứng họng, chốc lát chẳng lôi đâu ra nổi câu từ thích đáng để đáp trả.
Trường Thọ lanh trí nhanh nhảu chen mỏ vào đỡ lời: "Thiếu gia nhà tôi sức yếu thân gầy, thân thể suy nhược lắm, mới đành gác lại nghiệp đèn sách để tịnh dưỡng thân tâm, cho nên chưa bước chân vào chốn quan trường hiểm hốc."
"Thân thể suy nhược hả, thế thì phải tới nhờ Mãn Bảo bốc t.h.u.ố.c kê đơn bắt mạch cho. Hết cách nữa thì tìm Lục đại phu với vị đạo sĩ lẩn khuất tít mù trên núi xem coi sao. Mãn Bảo hồi nhỏ cũng èo uột ốm nhom ốm nhách, nhờ uống đơn t.h.u.ố.c của Lục gia với vị đạo sĩ mới hồi sinh mập mạp tròn trịa lại đấy."
"Cha à, bữa trước cha chẳng phải phán xanh rờn là sức khỏe Mãn Bảo cường tráng được như bây giờ là nhờ có ơn trên Thiên Tôn đại đế che chở bảo bọc sao?"
"Thiên Tôn lão gia phù hộ là cái chắc, nhưng cũng phải uống thêm t.h.u.ố.c đắng dã tật chữa bệnh chứ," lão nông phu vỗ n.g.ự.c hùng hổ lý luận gân cổ lên cãi: "Có bệnh mà không chịu uống t.h.u.ố.c chữa, cái gầm trời này ngập ngụa bao nhiêu con người, nhỡ đâu Thiên Tôn lão gia bận tối tăm mặt mũi bưng bê lộn xộn không kịp rải ơn phù trợ cứu rỗi thì sao?"
Ân Hoặc: ... Hắn vậy mà lại thấy lý lẽ đó xuôi tai lọt lỗ nhĩ cực kỳ.
Hắn đằng hắng khẽ giọng ho khan một tiếng, tò mò hỏi dò: "Chu Mãn hồi xửa hồi xưa thân thể cũng èo uột mỏng manh dễ vỡ lắm sao?"
"Ôi dào ôi, y như con mèo hen, khóc lóc tiếng the thé léo nhéo ri rí rách màng nhĩ ấy. Chu gia thẩm thẩm còn từng lo sốt vó con bé chả giữ nổi mạng cùi, phải ráng nai lưng nhọc nhằn nuôi nấng bế ẵm tỉ mỉ từng li từng tí, mãi mới dưỡng khôn lớn tròn vành vạnh được như bây giờ."
Thấy đám nông phu chả có vẻ gì vội vã lật đật ra đồng, Ân Hoặc cũng ung dung thong dong chả cuống cuồng đi nữa. Hắn khoanh tay lại, tỏ vẻ hiếu kỳ hỏi han: "Ta có hay nghe mấy người kia bô bô cái miệng nhắc, trường làng của họ nằm chễm chệ ngay mé bờ sông, chẳng hay chính xác là nằm ở tọa độ nào?"
"Đấy, nằm thù lù ngay tít bờ đối diện kìa, thấy ba gian ngói đỏ choét dòm thấy chưa? Nằm đó chứ đâu. Chuyện kể cũng ly kỳ, thuở xưa nó vốn chỉ có vỏn vẹn hai gian lụp xụp tồi tàn, ngặt nỗi mấy năm gần đây phong trào thi nhau đòi đi học trong thôn bùng nổ mạnh mẽ dữ dội quá. Kéo theo cả bầy nhóc tỳ gái cũng la hét đòi xin đi mài đũng quần, thế là lão Chu với Bạch lão gia lại vung tiền rủng rỉnh túi ra xây thêm được một gian khang trang nữa. Nhờ vậy mới mở rộng thu nạp được thêm hàng lố học trò con nít ranh."
Ân Hoặc dõi mắt nhìn sang bờ bên kia con sông, thấy quang cảnh đìu hiu tĩnh lặng như tờ, bèn hỏi: "Đám học trò mấy giờ mới tới trường khai giảng?"
"Giờ này chúng nó đâu có xách cặp mài đũng quần đi học nữa," người đó hăng say giải thích, "Đang vào mùa thu hoạch lúa gạo mà, nghỉ học được nguyên năm ngày túc tắc ra đồng phụ vác bao lúa đấy, phải đến tuần sau mới phải lê gót quay lại trường."
"Này chàng thanh niên, có phải cậu có ý định đến trường làng mượn sách mượn vở của thầy giáo về ngâm cứu không?" Ông ta ném cho Ân Hoặc ánh nhìn bao dung nhân từ, tỏ vẻ am hiểu tường tận: "Muốn lân la mượn sách của thầy, phải kiên nhẫn đợi ráng nốt đến cuối tháng đấy nhé."
Ân Hoặc tròn mắt tò mò: "Hồi xưa bọn Bạch Thiện cũng hay sấn tới mượn sách vở của thầy giáo sao?"
"Ôi dào, thuở xưa bọn chúng toàn tranh thủ sán lại túm tụm quanh Trang tiên sinh để dùi mài kinh sử thôi. Gì chứ về khoản siêng năng chăm học thì cả cái làng này không ai qua mặt được bọn chúng đâu." Đang mải lải nhải, ông ta bỗng sực nhớ ra điều gì, thình lình xoay người, vung tay tát một cú trời giáng vào đầu đứa con trai đứng gần nhất: "Thằng ranh con, mày mà cóp nhặt được một góc nhỏ sự chăm chỉ của bọn chúng, thì cái làng này cũng tự khắc có người lọt vào mắt xanh vớ được cái chức quan lớn nhỏ nhét đầy túi rồi."
Ngủ ngon.
