Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3374: Ngoại Truyện - Người Tỷ Tỷ Mạnh Mẽ (29)
Cập nhật lúc: 26/03/2026 11:05
Châu Mãn giao bản chép tay kỹ thuật in chữ rời cho Minh Đạt. Quả nhiên, Minh Đạt không mảy may nghi ngờ.
Nàng trao bản thảo cho đám thợ thuộc phái Mặc gia nghiên cứu. Chẳng mấy chốc, họ đã nắm bắt được ưu khuyết điểm của phương pháp này và bẩm báo: "Việc nung đúc các chữ rời này hoàn toàn khả thi. Tuy nhiên, đối với việc in lại sách cũ, phương pháp khắc ván gỗ (mộc bản) truyền thống vẫn nhỉnh hơn về hiệu quả và giá thành."
Minh Đạt đáp: "Khoan bàn đến chuyện lợi hại, các ngươi cứ nghiên cứu và nắm vững kỹ thuật này trước đã. Việc áp dụng vào thực tế sẽ tùy thuộc vào hoàn cảnh. Ít nhất, khi cần đến, chúng ta đã có sẵn công cụ trong tay, không rơi vào thế bị động."
Châu Mãn không khỏi giơ ngón tay cái thán phục: "Lợi hại thật, tỷ nói cấm có sai. Giống hệt như việc tụi ta học y vậy, đâu phải kỹ năng nào cũng lôi ra xài ngay tắp lự. Nhưng đã mang danh đại phu thì phải học hỏi không ngừng, học cả đời. Đâu thể đợi đến khi gặp ca bệnh hóc b.úa rồi mới cuống cuồng đi tìm sách đọc."
Minh Đạt tiếp lời: "Trước tiên hãy nung đúc những chữ thông dụng nhất. Về phần cuốn sách đầu tiên để thử nghiệm... ta chọn một cuốn thoại bản của Nhị lang nhé. Muội thấy cuốn nào phù hợp?"
Minh Đạt có sự thiên vị không hề nhẹ dành cho Bạch Nhị lang. Bấy lâu nay, chàng ta chắp b.út vô số thoại bản. Văn chương hàn lâm thì đếm trên đầu ngón tay, nhưng truyện thần tiên ma quỷ, chuyện giang hồ kỳ bí thì nhiều vô kể. Chẳng màng thiên hạ có chuộng hay không, nàng cứ cho khắc ván in hàng loạt.
Giữa một rừng thoại bản chép tay, những cuốn sách in sắc nét của Bạch Nhị lang luôn nổi bần bật, chẳng khác nào đóa hoa sen mọc giữa vũng bùn.
Mỗi lần sách mới ra lò, Bạch Thiện được biếu một bộ, Châu Mãn cũng có một bộ. Thư phòng trong nhà lúc nào cũng xếp sẵn hai bộ. Thậm chí, bộ sách của Trang tiên sinh cũng bị "bỏ quên" kha khá ở nhà họ.
Minh Đạt băn khoăn: "Dùng sách của người khác để làm phép thử cho kỹ thuật in chữ rời e rằng không hay, lỡ in hỏng thì sao?"
Châu Mãn vội vàng xung phong: "Ta không sợ! Ta có một cuốn y thư mỏng manh, xin gửi gắm cho tỷ in thử. Sách in ra tỷ cứ bày bán ở các cửa hiệu, ta miễn phí nhuận b.út. Tỷ chỉ cần trích ra một phần quyên tặng cho Thái y thự là được."
Minh Đạt gạt đi: "Thôi, cứ in sách của Nhị lang cho chắc ăn. Sách y học mà in nhòe nhẹt, sai sót một chữ là mang họa hại người đấy. Thoại bản của chàng ấy thì chẳng lo."
"Được thôi," Châu Mãn ngửa mặt nhìn trời, cảm thán: "Cuốn sách đầu tiên được in bằng kỹ thuật chữ rời, dẫu chỉ là một câu nói vớ vẩn, cũng đủ sức ghi danh sử sách rồi."
Minh Đạt bật cười khúc khích, kéo tay nàng: "Muội mà cũng sợ không được lưu danh sử sách sao? Ta chỉ e sử sách có dành trọn cả chương cũng chẳng lột tả hết công trạng của muội."
"Chưa chắc đâu," Châu Mãn trầm ngâm: "Dạo gần đây ta nghiền ngẫm sử sách, phát hiện số lượng nữ nhân được ghi danh cực kỳ hiếm hoi, đa phần toàn là phi tần hậu cung hay ngoại thích. Nhưng nếu đào sâu hơn, ta lại thấy thấp thoáng bóng dáng của họ trong không ít sự kiện lịch sử trọng đại. Chẳng lẽ từ thuở khai thiên lập địa đến nay, vai trò của nữ nhân mờ nhạt đến mức chẳng đáng để sử sách tốn thêm vài dòng mực sao?"
"Nói đâu xa, lấy Văn Đức Hoàng hậu làm ví dụ. Ta nghe Bạch Nhị kể, Hàn Lâm Viện đang rục rịch biên soạn bộ sử về Tiên đế. Trong đó, phần dành cho Văn Đức Hoàng hậu chỉ vỏn vẹn chừng này," Châu Mãn dùng hai ngón tay ước lượng một khoảng ngắn xíu: "Cuộc đời lẫy lừng của Tiên đế được ghi chép thành một bộ sử dày cộp, vậy mà Văn Đức Hoàng hậu chỉ chiếm một mẩu cỏn con."
Châu Mãn nhón hai đầu ngón tay lại, thở dài: "Nhưng ai cũng hiểu, Văn Đức Hoàng hậu xứng danh là một bậc mẫu nghi thiên hạ kiệt xuất nghìn năm có một. Ta e rằng hậu thế sẽ khó lòng tìm được một vị Hoàng hậu nào vĩ đại hơn nương nương."
Minh Đạt giật mình, dáo dác nhìn quanh rồi ấn nhẹ ngón tay lên trán Châu Mãn, nhỏ giọng cảnh cáo: "Muội còn phải sống qua mấy đời Hoàng hậu nữa đấy. Mấy lời này muội thủ thỉ với ta thì được, chứ mà lọt ra ngoài, Hoàng tẩu dẫu ban đầu không để tâm, nhưng bị người ta chọc gậy bánh xe nhiều cũng sinh lòng đố kỵ đấy."
"Ta biết chứ, nên ta chỉ dám trút bầu tâm sự với tỷ thôi mà."
Minh Đạt ra chiều suy ngẫm: "Vậy tóm lại là in cuốn y thư của muội?"
"Thôi bỏ đi," Châu Mãn hờ hững xua tay: "Đừng vì chuyện này mà sứt mẻ tình cảm phu thê nhà tỷ. Tỷ cứ chiều chuộng chàng ấy đi."
Minh Đạt: "... Vậy nãy giờ muội thao thao bất tuyệt với ta cả buổi, chẳng phải để thuyết phục ta in cuốn y thư của muội đầu tiên sao?"
"Đâu có, ta chỉ muốn làm nũng với tỷ chút thôi. Mạch truyện đưa đẩy thế nào lại lái sang chuyện này," Châu Mãn đáp: "Cứ để họ nghiên cứu đã, chừng nào đúc xong chữ rời thì hú ta. Mấy bữa nay ta đang bận sấp mặt với chiến dịch tiêm phòng đậu mùa của Thái y thự."
Minh Đạt gật đầu đồng ý.
Minh Đạt rủng rỉnh tiền bạc, lại đông đảo nhân lực, tiến độ nghiên cứu nhanh như vũ bão. Tất nhiên, tốc độ in sách của xưởng in còn khủng khiếp hơn.
Chỉ chưa đầy một tháng, họ đã in xong xuôi số lượng sách Châu Mãn và Bạch Thiện đặt hàng. Sau đó, hai vợ chồng nhờ tuyến đường thủy vận chuyển sách thẳng đến chỗ Bạch Cảnh Hành, giao phó cho nàng toàn quyền xử lý.
Danh sách mà Bạch Cảnh Hành và Dương Tắc Chi liệt kê có tới hơn trăm đầu sách, trong đó không ít cuốn là bản có chú thích chi tiết. Loại sách này thường chỉ được cất giữ cẩn thận trong Quốc T.ử Giám và các trường cấp phủ, ngoài thị trường chẳng đào đâu ra.
Mộc bản của những cuốn sách này vô cùng quý giá, là món quà Tiên đế từng đặc cách trích ra từ xưởng in hoàng gia ban tặng cho Minh Đạt.
Bạch Cảnh Hành cẩn thận lựa ra một bộ, gửi tặng cho một trường cấp huyện, không quên kèm theo lời dặn: "Bộ sách này là để tiếp sức cho các nữ sinh trong trường."
Ngặt nỗi, trường huyện ấy làm gì có mống nữ sinh nào?
Để rinh được bộ sách quý giá ấy về, trường huyện đành vắt chân lên cổ chạy đôn chạy đáo tuyển thêm vài nữ sinh.
Thế nhưng, những cuốn sách này đâu phải hàng ngoài chợ muốn mua là có.
Bạch Cảnh Hành kiên quyết bám trụ lại, tận mắt chứng kiến những nữ sinh mới toanh này yên vị trong lớp học mới chịu rời đi. Đám Lý Hàm có Dương Tắc Chi, vị học trưởng tài năng xuất chúng kề cận chỉ bảo bài vở, lại có cơ hội trải nghiệm phong tục tập quán địa phương, nên cũng chẳng hối hả gì.
Bọn họ cứ nấn ná ở một trường huyện dăm ba tháng, rồi lại chuyển sang trường khác lưu lại hai ba tháng. Ròng rã một năm trời, tuy số nơi đi qua không nhiều, nhưng danh tiếng của họ đã nổi như cồn khắp vùng Tây Nam. Vô số sĩ t.ử nghe danh đã cất công lặn lội tìm đến để so tài học vấn.
Người xưa có câu: "Tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên" (Trong ba người cùng đi, ắt có một người là thầy ta) quả không sai. Những sĩ t.ử tìm đến tỷ thí học vấn tuy có thể không xuất sắc bằng họ, nhưng chắc chắn sẽ có những điểm mạnh đáng để học hỏi.
Đặc biệt là nhóm Bạch Cảnh Hành tuổi đời còn trẻ, kinh nghiệm sống còn non nớt. Nhờ những cuộc giao lưu, cọ xát này, họ đã trau dồi và trưởng thành hơn rất nhiều.
"Mưa xuân quý như dầu," câu nói này quả không sai, nhất là ở vùng Tây Nam vốn nổi tiếng mưa nhiều, những cơn mưa vào thời điểm này lại càng trở nên quý giá.
Cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh dưới màn mưa lất phất. Đám hộ vệ khoác áo tơi cẩn mật che chắn hai bên. Bỗng một hộ vệ phi ngựa từ phía trước quay lại, ghì cương sát rạt cỗ xe dẫn đầu: "Bẩm lang quân, mưa mỗi lúc một nặng hạt, phía trước có một ngôi miếu Thành Hoàng có thể vào tá túc."
Dương Tắc Chi vén rèm, ngước nhìn bầu trời xám xịt u ám, cất tiếng hỏi: "Cách huyện thành còn bao xa?"
"Độ chừng ba mươi dặm thưa ngài. Nhưng trời đang mưa tầm tã, lại sắp nhá nhem tối, di chuyển trong đêm mưa gió e rằng không an toàn."
Dương Tắc Chi gật đầu tán thành: "Vậy thì tiến đến miếu Thành Hoàng phía trước nghỉ chân."
"Tuân lệnh."
Đoàn người hối hả tiến vào miếu Thành Hoàng. Bên trong đã có khá đông khách bộ hành đang trú mưa.
Sự xuất hiện đột ngột của một đoàn xe ngựa hoành tráng khiến họ không khỏi tò mò, xúm lại đứng lố nhố trước cửa ngóng ra.
Đông Phương nhanh nhẹn nhảy xuống từ càng xe, đặt chiếc ghế kê chân xuống, che ô cẩn thận rồi mới vén rèm mời Dương Tắc Chi bước xuống.
Vừa đặt chân xuống đất, dung mạo tuấn tú của Dương Tắc Chi đã khiến đám đông đang đứng trú mưa ngoài hiên phải hít một ngụm khí lạnh, mắt mở trừng trừng. Một vị lão giả nãy giờ vẫn ngồi im lặng trong miếu cũng phải ngoái đầu nhìn ra, buột miệng tán thưởng: "Hậu sinh anh tuấn quá."
Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nghe vậy cũng tò mò ngó ra, sững người một lát rồi lên tiếng: "Quả thật rất khôi ngô, dung mạo hệt như phụ thân ngài ấy."
