Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 57
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:57
Lần đầu đọc còn thấy khó khăn, lần thứ hai đã trôi chảy hơn, đến lần thứ ba thì lưu loát, đọc thêm một lần nữa là Mãn Bảo đã có thể ê a đọc thuộc lòng.
Mãn Bảo tự tin tràn đầy, cảm thấy mình đã nhớ kỹ, bèn lật sang bài tiếp theo để học thuộc. Chẳng mấy chốc, cô bé đã thuộc được ba bốn bài.
Bạch Thiện Bảo kinh ngạc đến há hốc miệng, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lén lút đi chơi nữa, vội vàng mở sách ra học.
Cậu không thể để cô bé này vượt mặt được.
Tiếng chuông giữa trưa vừa vang lên, lũ trẻ đã ào ào chạy ra ngoài, cầm bát của mình chạy tới nhà bếp xếp hàng lấy cơm.
Mãn Bảo tuổi nhỏ, chân ngắn nên chạy phía sau. Còn Bạch Thiện Bảo vì là ngày đầu tiên đến nên vẫn chưa quen, đợi mọi người chạy hết cả ra ngoài rồi mà cậu vẫn còn ngơ ngác.
May mà Mãn Bảo chạy đến cửa thì nhận ra điều không đúng, cô bé quay lại tìm giúp cậu cái bát lớn rồi kéo cậu đi cùng.
Thế là hai đứa nhỏ tuổi nhất lại xếp hàng cuối cùng.
Nhưng Mãn Bảo chẳng hề lo lắng, còn tự hào nói với Bạch Thiện Bảo: “Người nấu cơm và chia thức ăn là đại tẩu của ta đó, ngươi cứ đi theo ta, chắc chắn sẽ được ăn nhiều hơn.”
Vốn dĩ Bạch Thiện Bảo chẳng thấy việc này có gì đáng tự hào, nhưng nghe Mãn Bảo nói vậy, lại thấy dáng vẻ kiêu hãnh của cô bé, cậu cũng bất giác có chút ngưỡng mộ.
Quả nhiên, đến lượt hai đứa, tiểu Tiền thị mỉm cười với cả hai rồi múc cho chúng rất nhiều thức ăn.
Học trò có thể về lớp ăn cơm, nhưng phần lớn đều không thích quay lại, chúng thích đứng hoặc ngồi ăn ngoài sân hơn, thậm chí có đứa còn chạy sang bụi cỏ bên kia đường vừa chơi vừa ăn.
Bạch Thiện Bảo cũng ngồi xổm cạnh Mãn Bảo và cơm, cảm thấy đồ ăn ở trường cũng rất ngon, chí ít là cậu ăn rất ngon miệng.
Ăn cơm xong, học trò có thể chơi đùa quanh trường, nhưng tuyệt đối không được đến gần bờ sông. Mỗi ngày vào giờ này, Trang tiên sinh đều sẽ ngồi trước cổng viện trông chừng, nếu ai đến gần bờ sông, không những bị đ.á.n.h vào lòng bàn tay mà còn bị phạt học thuộc lòng và chép chữ.
Vì vậy, dù ai cũng thèm thuồng nhìn con sông cách đó không xa, nhưng cho đến nay, vẫn chưa có học trò nào to gan dám chạy ra bờ sông chơi.
Mãn Bảo dĩ nhiên cũng không đi, cô bé chạy về lấy hộp đựng sâu ra, muốn cùng Bạch Thiện Bảo luyện gan. Cô bé đã quyết định, đợi đám sâu này không còn tác dụng với mình nữa thì sẽ đem cho Khoa Khoa.
Khoa Khoa: ...
Sau đó, Mãn Bảo và Thiện Bảo đã đùa cho mười mấy con sâu ấy c.h.ế.t hết.
Mãn Bảo có chút áy náy, quyết định đem sâu về cho gà ăn để nó đẻ nhiều trứng hơn, sau này cô bé sẽ bắt cho Khoa Khoa một ít con khác.
Mãn Bảo nghĩ vậy, và cũng nói với Khoa Khoa như vậy.
Hệ thống có thể làm gì hơn chứ, nó chỉ đành đồng ý. Chẳng lẽ nó lại có thể ép Mãn Bảo đi bắt sâu cho mình sao?
Thế là Thiện Bảo và Mãn Bảo hẹn nhau ngày mai sẽ cùng đi bắt sâu.
Hai đứa trẻ đều nhất trí rằng chúng đã không còn sợ sâu nữa. Nếu vậy, dĩ nhiên phải đi bắt sâu rồi, quan trọng nhất là, bị người ta ném sâu vào người, sao chúng có thể không ném trả lại chứ?
Cả hai dường như đã quên mất chuyện đ.á.n.h nhau ngày hôm qua, lên kế hoạch cho việc ngày mai, rồi đều ngấm ngầm liếc nhìn Bạch nhị lang đang thao thao bất tuyệt trong lớp học.
Bạch Thiện Bảo còn mách tội với Mãn Bảo: “Hắn hư lắm, ta vừa đến gần là hắn đòi cướp con ngựa gỗ của ta. Ta không cho, hắn liền lăn ra đất ăn vạ.”
Mãn Bảo tò mò: “Rồi sao nữa, nương ngươi có cho hắn không?”
“Không cho,” Bạch Thiện Bảo kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Tổ mẫu ta định cho, nên ta cũng lăn ra đất ăn vạ. Thế là hắn bị đường thúc đ.á.n.h cho một trận, hừ!”
Buổi trưa trời vẫn còn nắng gắt, nhưng đến chiều gần tan học thì mây đen đã kéo đến đầy trời.
Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo ghé vào bàn nhìn ra ngoài, cả hai đều có chút phấn khích, kiến dời tổ đúng là trời sẽ mưa thật.
Trang tiên sinh cũng thấy vậy, sau khi tan học, ông bảo học trò ở lại trong lớp đợi người nhà đến đón, rồi đưa Mãn Bảo và Thiện Bảo sang viện bên cạnh, nơi ông ở.
Ông dẫn hai đứa trẻ vào thư phòng, nói: “Buổi sáng các con thấy kiến dời tổ, vậy bây giờ các con thấy gì?”
Mãn Bảo đáp: “Trời mưa rồi ạ, kiến dời tổ thì trời sẽ mưa.”
Trang tiên sinh cười nói: “Đứa trẻ ngốc, các con nói ngược rồi. Không phải kiến dời tổ thì trời sẽ mưa, mà là vì trời sắp mưa nên kiến mới phải dời tổ, chuyển nhà đến nơi an toàn. Con người thấy vậy nên mới biết trời sắp mưa.”
Trang tiên sinh nói rất chậm, hai đứa trẻ bấm đốt ngón tay tính tới tính lui một hồi, thấy quả đúng là vậy, bèn gật đầu.
Trang tiên sinh chỉ ra màn mưa ngoài kia, hỏi tiếp: “Vậy bây giờ các con đang thấy gì?”
Hai đứa trẻ đồng thanh: “Trời mưa ạ.”
“Đây đều là hiện tượng cả,” Trang tiên sinh nói: “Mãn Bảo, cha mẹ con từng nói kiến dời tổ thì trời sẽ mưa, nên con cứ đinh ninh là như vậy. Còn Thiện Bảo, con chưa từng nghe qua câu nói đó, nên con chỉ thấy kiến dời tổ mà thôi. Nhưng các con có biết, khi thầy nhìn thấy kiến, thầy sẽ nghĩ đến điều gì không?”
Hai đứa trẻ lắc đầu.
“Thầy không chỉ nghĩ đến trời sắp mưa, mà còn nghĩ, hóa ra dưới nền nhà mình lại có nhiều kiến đến vậy, kiến sẽ gặm mòn nhà cửa, đồ đạc, trong nhà phải bắt đầu phòng chống kiến. Thầy còn nghĩ đến câu ‘đê ngàn dặm, vỡ vì tổ kiến’…” Trang tiên sinh từ từ giảng giải cho chúng nghe về loài kiến.
Mãn Bảo và Thiện Bảo nghe mà ngẩn người, nào ngờ con kiến nhỏ bé không chỉ có thể gặm c.h.ế.t cả một cây đại thụ, mà còn có thể làm rỗng cả một ngôi nhà, thậm chí có thể hủy hoại cả con đê ngàn dặm trong chốc lát.
Nói xong chuyện con kiến, Trang tiên sinh lại nói về cơn mưa thu ngoài trời, bảo với chúng rằng, thứ chúng đang thấy chỉ là một cơn mưa, nhưng trong mắt những người khác nhau, cơn mưa thu này lại mang những ý nghĩa khác nhau.
Đối với những đứa trẻ như chúng, mưa thu chỉ tạm thời giam chân chúng trong trường học. Nhưng đối với người nông dân, cơn mưa thu này trút xuống, nghĩa là họ có thể bắt đầu cày ruộng, ủ cỏ, chuẩn bị cho vụ gieo trồng năm sau.
Còn đối với những người sắp đi xa, cơn mưa thu này lại hại nhiều hơn lợi, vì nó mà họ không biết sẽ phải trì hoãn bao nhiêu thời gian.
