Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 58

Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:58

Trang tiên sinh tỉ mỉ nói cho hai đứa trẻ nghe những điều đó, tưởng chừng như lan man chẳng liên quan, nhưng rồi câu chuyện lại quay về vấn đề huyện lệnh.

“Buổi sáng, ta hỏi các con huyện lệnh làm gì, câu trả lời của các con đều là những ấn tượng trực quan nhất mà mắt thấy tai nghe. Nhưng thực ra, những gì các con nói đều không đầy đủ,” Trang tiên sinh nói: “Đôi khi những gì mắt các con thấy, tai các con nghe chưa chắc đã giống như những gì các con nghĩ. Các con phải nhìn nhiều hơn, nghe nhiều hơn và suy ngẫm nhiều hơn. Nếu trong lòng có quá nhiều cảm xúc, thì hãy tạm dừng lại, đừng vội đưa ra kết luận. Đợi một thời gian sau, khi các con đã đủ bình tĩnh, hãy nghĩ lại những việc đó, có lẽ sẽ có những thu hoạch khác.”

Hai đứa trẻ nghe hiểu được một chút, nhưng vẫn chưa thực sự thông suốt. Trang tiên sinh cũng không bắt chúng phải hiểu ngay, mà chỉ dặn chúng hãy ghi nhớ lời ông nói, sau này đến lúc cần hiểu, tự khắc chúng sẽ hiểu.

Đang nói chuyện thì người nhà họ Bạch và họ Chu đã đến đón. Mãn Bảo và Thiện Bảo từ biệt tiên sinh, rồi hai đứa tay trong tay chạy ra ngoài mưa. Nước mưa xối lên người khiến chúng thích thú vô cùng. Lúc chạy ra, hai đứa còn cố tình tìm những vũng nước để giẫm, nước b.ắ.n tung tóe làm chúng càng thêm khoái chí.

Ngoài sân vang lên tiếng nhắc nhở và quát mắng của người lớn hai nhà. Hai đứa trẻ vừa giẫm nước bì bõm, vừa chạy về phía người nhà mình.

Trang tiên sinh đứng ở cửa nhìn theo, tay vuốt râu từng chút một, trong lòng lại suy ngẫm về lời nói của Mãn Bảo.

Huyện lệnh muốn tăng phí vào thành, lần này là vì cớ gì đây?

Những gì Trang tiên sinh biết dĩ nhiên nhiều hơn người nhà họ Chu. Thực ra, từ ba năm trước, khi Phó huyện lệnh mới đến huyện La Giang đã từng tăng phí vào thành một lần. Không chỉ vậy, thuế má, lao dịch, quyên góp đều tăng thêm. Sau đó, trong vòng hai năm, Phó huyện lệnh đã cho sửa xong một đoạn đường quan, gia cố đê La Giang và cho đào một con mương bao quanh huyện.

Nhiệm kỳ của huyện lệnh là ba năm một lần. Năm nay Phó huyện lệnh không bị điều đi nơi khác, chứng tỏ ngài ấy còn muốn làm thêm một nhiệm kỳ nữa. Nhưng không biết lần này, ngài ấy muốn làm việc gì đại sự, hay là chẳng làm gì cả.

Trang tiên sinh có chút lo lắng.

Nhưng những vấn đề này hiển nhiên không thể nói với hai đứa trẻ được.

Mãn Bảo được Phùng thị bế về nhà. Vừa về đến nơi, nàng đã vội vào bếp đun nước ấm cho cô bé tắm rửa. Cũng phải thôi, đứa nhỏ này đi giẫm nước, không chỉ giày ướt mà quần cũng ướt sũng.

Tiền thị vừa sờ tay con bé, vừa mắng: “Thật là càng ngày càng không bớt lo, sao ta thấy con đi học lại càng nghịch ngợm hơn thế?”

Mãn Bảo nói: “Bạch Thiện Bảo cũng giẫm nước mà.”

“Nó là nó, con là con, biết đâu nó lại học theo con thì sao. Bảo con đi học cái hay cái tốt, chứ không phải đi học thói hư tật xấu, càng không phải đi dạy hư những đứa trẻ khác.”

Mãn Bảo liền thở dài: “Thôi được rồi, sau này con không giẫm nước nữa là được.”

Lời hứa của trẻ con cũng như thời tiết tháng bảy, chẳng thể tin được.

Tiền thị để Phùng thị tắm cho cô bé xong, lại rót cho một bát nước ấm rồi mới cho đi chơi, chỉ dặn dò: “Không được ra ngoài giẫm nước dầm mưa nữa, không thì ngày mai ta không cho con đi học đâu.”

Mãn Bảo đang trong giai đoạn ham học, làm sao nỡ không đi?

Thế là cô bé đành ngồi ở nhà chính đợi các ca ca trở về.

Chu tứ lang và hai người đệ đệ trú mưa dưới gốc cây, đợi mưa ngớt một chút mới chạy về, người cũng ướt sũng.

Hôm nay, Chu ngũ lang và mọi người đi khai hoang, tiện thể chặt không ít cây trúc, vừa về đến nhà đã nháy mắt ra hiệu cho muội muội.

Mãn Bảo hiểu ý, đợi Chu nhị lang về liền chạy đến quấn lấy anh, nhờ anh đan giỏ hoa.

Chu nhị lang đang định từ chối. Lần trước giỏ hoa của Mãn Bảo kiếm được không ít tiền, Chu nhị lang ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng rất động tâm. Nhưng gần đây anh có nhiều việc bận, không rảnh tay. Thấy Mãn Bảo hỏi, anh biết ngay là ý của lão ngũ, lão lục, bèn không từ chối nữa, nói: “Bảo lão ngũ, lão lục vót sẵn nan tre đi, ta về sẽ đan cho chúng nó.”

Ngay cả lão Chu cũng hiếm khi lên tiếng: “Đợi ta ngoài đồng về cũng sẽ giúp các con đan.”

Nghĩ một lát, ông cảm thấy để lão tứ đi khai hoang thật không đáng tin, bèn do dự nói: “Hay là đừng để lão tứ đi khai hoang nữa, miếng đất dưới chân núi ấy, khai hoang xong phải dưỡng hai năm chưa chắc đã màu mỡ, hà tất phải khổ vậy? Cứ ở nhà phụ giúp việc vặt còn thiết thực hơn.”

Chu tứ lang tinh thần phấn chấn, đang định gật đầu.

Nào ngờ Mãn Bảo không đồng ý, cô bé nói: “Cha, tứ ca không nghe lời, đây là hình phạt. Tiên sinh nói, thay đổi thất thường là điều tối kỵ. Lỡ sau này tứ ca thấy làm sai cũng chẳng sao thì phải làm thế nào?”

“Nó dám à, xem ta có đ.á.n.h c.h.ế.t nó không!”

Mãn Bảo khinh bỉ cha mình: “Cha chắc chắn không đ.á.n.h c.h.ế.t tứ ca đâu, nếu không cha sẽ đau lòng lắm.”

Lão Chu bị nói trúng tim đen, đành phất tay: “Thôi được, cứ để tứ ca con tiếp tục khai hoang đi. Ngũ ca và lục ca con xem có thể duy trì việc bán giỏ hoa lâu dài được không.”

Chu tứ lang ngồi xổm bên cạnh Mãn Bảo, lại thở dài: “Muội muội à, có phải tứ ca đã đắc tội với muội không?”

Mãn Bảo gật đầu: “Anh đắc tội với cả nhà ta.”

Chu tứ lang im lặng một lúc lâu rồi nói: “Ta nói ta thực sự sửa đổi rồi, muội có tin không?”

Dù trong lòng không tin, Mãn Bảo vẫn gật đầu: “Ta tin, cho nên tứ ca, anh phải cố gắng trả hết số tiền còn nợ trong nhà và các ca ca tẩu tẩu.”

Chu tứ lang rũ vai: “Làm ruộng không kiếm ra tiền.”

Mãn Bảo không đồng tình: “Rất nhiều người đều làm ruộng mà. Cha mẹ làm ruộng, các ca ca tẩu tẩu làm ruộng, Bạch lão gia gia cũng làm ruộng đó thôi.”

“Đó đều là đất tốt.”

“Mấy trăm năm, mấy ngàn năm, mấy vạn năm về trước, đất nào chẳng như nhau, không phải đều nhờ con người vun trồng mà nên sao?” Mãn Bảo đã hỏi Khoa Khoa, rất có lòng tin, bèn an ủi Chu tứ lang: “Yên tâm đi tứ ca, anh cứ khai hoang đất trước đã, đến lúc đó ta sẽ dẫn ngũ ca và lục ca cùng anh dưỡng đất. Sau này ta sẽ nói với cha, đất anh khai hoang được sẽ chia hết cho anh. Tiền có thể từ từ kiếm, anh trả không nổi thì còn có con trai anh nữa mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.