Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 23: Cảm Động

Cập nhật lúc: 28/03/2026 06:06

Tô Ngữ vốn có sức lực lớn, hơn nữa bây giờ chỉ có một mình nàng, cho nên hoàn toàn không hề lo lắng. Trước khi trời tối, cỏ trong sân đã được nàng dọn sạch sẽ.

Những hòn đá nhỏ được vứt thành một con đường nhỏ trước cổng nhà. Con đường nhỏ rộng tầm 1 thước vuông, nối từ nhà chính ra sân, có thêm một tới phòng bếp.

Con đường nhỏ hoàn toàn dùng đá xếp thành, xắp xếp khá rời rạc nhưng nhìn cũng khá tốt. Có điều những cái khác Tô Ngữ không biết làm, chỉ có thể chờ lúc xây dựng tường bao xung quanh thì tiện đó nhờ họ cải tạo thêm một chút.

Đợi tới khi Tô Ngữ làm xong bữa tối thì trời cũng tối đen. Khương Kỳ lúc này mới cầm theo nhiều con mồi đi vào sân nhỏ.

Tô Ngữ đi ra phía trước, lấy cho Khương Kỳ một chậu nước nhỏ, để cho hắn ta rửa tay và mặt, sau đó hai người cùng đi vào trong phòng.

Trong nhà rất tối, hôm nay lại không có ánh trăng, cho nên khi nãy Tô Ngữ mới không nhìn thấy tình huống trên người Khương Kỳ.

Tới khi vào trong phòng, Tô Ngữ mới nhìn thấy quần áo của Khương Kỳ đều bị rách hết. Đây không phải là bị nhánh cây làm rách, mà là bị móng nhọn của động vật sắc bén cào rách, một vết dài hẹp trên người.

Tô Ngữ đứng lên quan tâm hỏi:

“Đây là bị làm sao vậy?”

Khương Kỳ khẽ nhếch miệng, lộ ra một bộ dáng tươi cười:

"Không có việc gì, chỉ là gặp sói thôi".

"Sói?"

Tô Ngữ kinh ngạc kêu lên.

Sói là động vật đi theo bầy, gặp được sói thì làm sao mà còn có thể nói là không có việc gì được chứ?

“Chỉ gặp được ba con, không gặp được bầy sói, lại nói, ta không bị thương”.

Khương Kỳ vội vàng lên tiếng.

Tô Ngữ đ.á.n.h giá Khương Kỳ từ trên xuống dưới một chút, sau đó phát hiện ngoại trừ quần áo bị rách, cũng không có vết m.á.u hay vết thương nào, sắc mặt nàng mới bình tĩnh lại, lo lắng cũng dần hạ xuống.

"Chả trách mới nãy ngươi mang về một đống con mồi, có phải là mang cả sói về không?"

Tô Ngữ mới nhớ ra một đống con mồi đặt ở trong sân vội vàng nói.

"Ừ chỗ này đều bán hết, chúng ta có thể dùng gạch xanh để làm hàng rào vùng quanh sân, dùng sẽ bền hơn nhiều"

Khương Kỳ gật đầu.

Tô Ngữ cảm thấy toàn thân run lên, hai mắt phiếm hồng nhìn Khương Kỳ.

Sau khi nàng gả cho Khương Kỳ, tuy bình thường không nói chuyện với nhau nhiều, hắn cả ngày trầm mặc ít nói nói nhưng mà lại đối xử rất tốt với nàng.

Bất kể nàng muốn làm gì, hắn đều chưa bao giờ phản đối, ngược lại lại dùng hết sức để giúp đỡ nàng, một người như vậy làm cho nàng thật cảm động mà.

Khi ba người ăn cơm tối, không một ai lên tiếng nói chuyện cả. Tô Ngôn cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, ăn cơm xong liền chạy về phòng mình trốn.

Tô Ngữ dọn sạch sẽ phòng bếp, sau đó mới quay về phòng.

Khương Kỳ lúc này đặt hai tay để lên n.g.ự.c ,cả người dựa vào tường, nhìn lên liền có một cỗ cảm giác lười biếng.

"Trên người huynh thật sự là không có bị thương chứ?" Tô Ngữ nói.

Lông mày của Khương Kỳ nhảy nhảy sau đó miệng giãn ra nói:

"Nếu không thì nàng lại đây, tự mình kiểm tra một chút?" 

Tô Ngữ lúc này mới phản ứng lại, hiểu được ẩn ý trong lời nói của Khương Kỳ, mặt liền đỏ lên, nàng thật không nghĩ tới, một người mặt lạnh như tiền có thể nói ra một câu như vậy.

“Nếu huynh đã không có việc gì thì ngủ sớm đi”.

Tô Ngữ nói xong liền ôm Phì Phì lên trên giường đi ngủ.

“Ngươi mới bị đàn ông đùa giỡn đó hả”

Âm thanh của Phì Phì trong đầu Tô Ngữ vang lên. Làm cho mặt nàng vốn đã đỏ lại càng đỏ hơn.

“Ngươi ngủ đi”.

Tô Ngữ nói một tiếng sau đó thì không để ý tới Phì Phì nữa, hai mắt nhắm lại. Không biết là thật sự ngủ hay là đang nghĩ cái gì nữa.

Ánh mắt Khương Kỳ chăm chú nhìn lên phía sau lưng của Tô Ngữ, thấy nàng thật lâu không có động đậy, thì cười một tiếng rồi sau đó đi tắt đèn.

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Tô Ngữ tỉnh dậy thì Khương Kỳ đã không còn ở trong phòng.

Nàng nhìn sắc trời bên ngoài, so với hai ngày trước thì hôm nay nàng ngủ dậy muộn hơn, chắc là hôm qua nghĩ bậy quá mà, vì vậy mới ngủ muộn.

Sau khi mặc quần áo xong, Tô Ngữ đi ra khỏi phòng chuẩn bị rửa mặt một chút rồi làm cơm.

Vừa mới mở cửa phòng ra đã nhìn thấy Tô Ngôn ở phòng đối diện ôm Tiểu Bạch đi ra.

“Tỷ tỷ”.

Tô Ngôn nhìn Tô Ngữ chào hỏi.

Tô Ngữ mỉm cười gật đầu, sau đó hai tỷ đệ cùng đi rửa mặt sau đó vào phòng bếp.

Tô Ngôn nhóm lửa Tô Ngữ nấu cơm, ngày trước hai người ở Tô gia cũng là làm như vậy, phối hợp với nhau rất hoàn hảo, so với một mình Tô Ngữ thì làm nhanh hơn nhiều.

Tô Ngôn sau nhiều ngày uống t.h.u.ố.c đã không còn ho nữa. Mặc dù bệnh đã tốt hơn nhưng thân thể lại quá gầy yếu, không thể ngày một ngày hai là khỏe lên được, cái này cần phải từ từ.

Tô Ngữ cũng không hạn chế hoạt động của Tô Ngôn, dù sao thì hoạt động nhiều cũng làm cho thân thể tốt lên.

Nấu cơm xong thì tắt lửa, hai người cùng đi ra sân làm cỏ. Mặc dù không nói nhưng hai người đều nhất trí là đợi Khương Kỳ về rồi cùng ăn.

Trải qua ngày hôm qua, Tô Ngôn đối với tốc độ làm việc của tỷ tỷ cũng coi như là tạm chấp nhận, hai người làm gần xong một mẫu đất thì Khương Kỳ trở về.

Ba người cùng nhau ăn cơm, Khương Kỳ lấy từ trong n.g.ự.c một tờ giấy ra,

"Đây là khế đất".

Tô Ngữ nhận lấy tờ giấy sau đó cẩn thận nhìn, tuy nhiên vẫn như cũ nàng một chữ cũng không biết, chỉ thấy một dấu mộc đỏ, cái này nhìn thì hiểu là huyện nha đã lập hồ sơ.

Khương Kỳ lại từ trong n.g.ự.c móc bạc ra,

"Một con sói bán được 9 lượng, ngoài ra còn có hươu, gà rừng tổng cộng là 30 lượng".

Hai tỷ đệ lần đầu tiên nhìn thấy nhiều bạc như vậy, không khỏi ngây cả người.

Nuốt một ngụm nước miếng, Tô Ngữ nói

"Lúc trước còn 7 lượng, giờ chúng ta có 37 lượng bạc, không chỉ có thể làm một chiếc tường bao rắn chắc, tiền chi tiêu trong khoảng thời gian này có thể là đủ dùng rồi, huynh không cần phải lên núi nữa".

Khương Kỳ giật mình nhưng cũng kịp phản ứng lại, sau đó khẽ cười, đây là Tô Ngữ đang quan tâm hắn, trong bụng thì sớm đã nở hoa rồi.

“Được”.

Đã có tiền, cho nên việc sửa sân không cần chậm trễ. Khương Kỳ lập tức vào thôn tìm người.

Tuy những năm này hắn có giao tình với mọi người trong thôn không sâu, cùng nói chuyện cũng không nhiều, nhưng dù sao hắn cũng lớn lên ở trong thôn. Hắn nói muốn xây tường bao, cũng có người trong thôn nguyện ý tới giúp.

Hắn cũng nói rõ, sẽ không bao cơm, một ngày trả tiền công 20 văn, đây so với bao cơm còn hấp dẫn hơn nhiều. Hơn nữa lại gần thôn, một ngày chạy hai chuyến cũng không việc gì. Không qua bao lâu hắn đã tìm đủ người.

Triệu gia và Tô gia cùng thôn nghe nói hắn muốn xây tường bao cũng không ai lên tiếng. Tô gia không muốn hỏi, Triệu gia không muốn biết, miễn cho hắn lại yêu cầu bọn họ đi hỗ trợ.

Khương Kỳ mang theo ba mươi người quay về nhà, chỉ phần đất để bọn họ đào móng xây rào, còn dư mấy người thì đi theo hắn mua gạch xanh.

HẾT CHƯƠNG 23.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 23: Chương 23: Cảm Động | MonkeyD