Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 24 : Mẹ Và Con Gái Cực Phẩm

Cập nhật lúc: 28/03/2026 06:07

Gạch xanh chỉ bán ở trên trấn Cổ Thủy, Khương Kỳ mang người theo, thuê xe trâu trong thôn đi lên trấn trên.

Tới buổi trưa thì hắn dẫn về mười chiếc xe ngựa.

Tô Ngữ thấy đằng sau mỗi con ngựa đều kéo theo một ván gỗ dài, bốn xung quanh xe đều có vách ngăn để tránh rơi gạch xanh xuống.

"Nhiều gạch như vậy à, đủ rồi sao?" Tô Ngữ hỏi Khương Kỳ.

“ Không đủ, buổi chiều vẫn phải đi thêm một chuyến nữa”.

Khương Kỳ lắc đầu nói.

Nhưng buổi chiều kéo thêm một chuyến, hắn cũng không biết có đủ hay không, nếu không đủ thì lại kéo thêm chuyến nữa cũng được, dù sao thì từ đây lên thị trấn cũng gần.

Hai mươi người đào cho tới buổi trưa, cũng chỉ đào được một đường móng mà thôi, dù sao thì diện tích cũng quá lớn.

Bởi vì buổi trưa không bao cơm, cho nên sau khi tháo rỡ gạch xuống, để mọi người về nhà ăn cơm, buổi chiều lại tới làm.

Tô Ngữ đã sớm làm xong cơm trưa, ba người ngồi một chỗ cùng nhau ăn cơm, ăn được một lúc thì những người làm công đã quay trở lại.

Buổi chiều Khương Kỳ lại dẫn người đi kéo mười xe gạch về, sau đó mới dừng lại.

Qua buổi chiều ngày hôm sau, móng bốn xung quanh cũng đã đào xong. Bởi vì là xây tường rào nền móng cũng không sâu cho nên mới đào nhanh như vậy .

Lúc tường viện xây được một nửa thì Lý Thị cùng Tần Liên tới. Nhìn mảnh đất hoang đang được vây tường, sau đó lại nhìn lại mấy gian nhà tranh, khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh .

Cho dù là con gái của Tô An thì đã sao, còn không phải đến chân núi ở? 

Còn Tần Liên nàng ta rất nhanh có thể vào thị trấn hưởng phúc . Tần Liên nghĩ như vậy liền lộ ra vẻ mặt đắc ý.

"Tiểu Ngữ à, các con mua nhiều đất hoang như vậy sao ? Đã thế lại còn xây một cái sân lớn như vậy, cũng quá lãng phí bạc rồi. Chỗ tiền đó, còn không bằng đưa cho muội muội ngươi thêm đồ cưới.

Lý Thị không đợi Tô Ngữ mở miệng liền dành nói trước .

"Mua đất là để trồng trọt, chúng ta không có tiền chỉ có thể mua đất hoang. Còn chuyện xây tường rào cũng vì chúng ta ở đây là vùng núi hoang, xây tường rào cũng là để bảo đảm an toàn thôi".

Tô Ngữ cười lạnh nói.

Lý Thị này, không phải m.a.n.g t.h.a.i xong thì ngu luôn rồi chứ. Tiền của nàng dù cho có vứt ở trong hầm cũng tuyệt đối không cho Tần Liên làm đồ cưới.

“Dừng, có nhiều tiền để xây tường rào như vậy, còn không bằng đưa cho muội muội ngươi mua một bộ trang sức. Muội muội đáng thương của người lập tức sắp phải xuất giá, còn không có lấy một bộtrang sức”.

Lý Thị tỏ ra mắt điếc tai ngơ với lời của Tô Ngữ, tiếp tục nói.

Tô Ngữ đối với loại người này cũng đành chịu, lười nói nhiều.

"Người mau về đi, ở đây toàn bùn đất, nhỡ may bị ngã hay đập vào đâu, thì phải làm sao"

Nghe Tô Ngữ nói lời này , bà ta lật trắng mắt. Mặc dù lời này có thể nghe như muốn tốt cho bà ta nhưng vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

"Nương, chúng ta đi thôi, tỷ tỷ đã không cảm kích, thì hà cớ gì chúng ta phải rước lấy nhục". Nói xong liền cùng Lý Thị đi về phía trong thôn.

Lý Thị m.a.n.g t.h.a.i chưa tới ba tháng, nhưng bà ta cảm thấy tuổi của mình không còn nhỏ, việc sinh nở có thể xảy ra việc ngoài ý muốn bất kỳ lúc nào, cho nên bình thường đi đâu cũng mang theo Tần Liên, việc nhà cũng ít làm lại, đều giao cho Tần Liên làm.

Tần Liên đối với việc này rất bất mãn, nhưng khi nghĩ tới nàng sắp phải gả đi, những thứ như đồ cưới đều cần phải nhờ Lý Thị chuẩn bị, cho nên lúc này không thể đắc tội được .

Từ lúc hai tỷ đệ Tô Ngữ rời đi, trong hơn mười ngày này đều là Tần Liên làm việc nhà. Chỉ là, làm được vài ngày nàng ta đã không chịu được, mỗi ngày soi gương đều cảm thấy mình xấu đi một chút.

Lần này nàng ta đưa Lý Thị tới chỗ của Tô Ngữ chỉ muốn xem Tô Ngôn đã khỏe hay chưa, để cho hắn còn tranh thủ về làm việc nhà.

Nào biết sau khi tới, nhìn thấy Tô Ngôn, sắc mặt hắn vàng như nến đang nằm trên giường, đừng nói tới làm việc, có xuống giường được hay không còn chưa biết chắc nữa.

Hy vọng thất bại , nàng ta thật không muốn ở đó thêm chút nào n ữaliền kéo Lý Thị rời đi .

Tô Ngữ nhìn dáng vẻ của hai người dời đi, nở một nụ cười trào phúng, khi nãy cũng may Phì Phì nói cho nàng biết hai mẹ con nhà này tới, mới bảo Tô Ngôn lên giường nằm giả bệnh, nếu không chắc chắn sẽ không dễ dàng đi như vậy .

Nghĩ đến đây nàng cảm kích liếc mắt nhìn mọi người đang làm việc ở đây, cũng may nhưng người này đều tâm tính tốt, không tiết lộ việc Tô Ngôn có thể xuống đất làm việc, nếu không hai mẹ con nhà đó sẽ không dễ bỏ qua như vậy.

Cũng có thể nói là bọn họ may mắn, sau năm ngày tường bao đã làm xong.

Gạch xanh quả thật không đủ, Khương Kỳ lại dẫn người mua mời lăm xe gạch xanh trở về mới có thể xây xong.

Đã có tường rào, Tô Ngữ muốn xây thêm cổng, cổng rộng 3 mét, cao hai thước rưỡi, bên cạnh xây thêm một cái cổng nhỏ để tiện cho việc đi lại, nếu không mỗi lần đi đều mở cổng lớn rất bất tiện.

Ngày hôm sau, sau khi xây xong tường rào thì trời đổ mưa phùn, tâm tình Tô Ngữ không tệ.

Thời cổ đại lạc hậu này, không có máy bơm nước hay máy cày như đời sau, muốn cày bừa hay tưới nước thì đều phải chờ mưa xuống. Cũng may mưa xuống kịp lúc, chỉ cần ngừng mưa là có thể trồng trọt được.

Mấy ngày nay, khi xây tường rào Tô Ngữ cùng Tô Ngôn cũng không giúp được gì, nhưng tỷ đệ hai người cũng không nhàn rỗi, ăn cơm xong làm cỏ, chỉ vài ngày cỏ đã được làm sạch hết cả rồi.

" Đang nghĩ gì đấy"

Không biết từ lúc nào Khương Kỳ lại đứng sau lưng Tô Ngữ, khiến nàng giật cả mình.

" Huynh làm ta sợ muốn c.h.ế.t" Tô Ngữ vuốt vuốt n.g.ự.c đang đập thình thịch nói.

Khương Kỳ nhìn bộ dạng này của Tô Ngữ

"Đang nghĩ đến cái gì, ta chỉ nói có một câu mà khiến nàng sợ như vậy?"

Tô Ngữ mặt cắt không còn một giọt m.á.u:

"Ta đang nghĩ mưa tạnh là có thể trồng trọt được rồi".

Nghe thấy Tô Ngữ bảo trồng trọt, Khương Kỳ lộ vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh liền che dấu.

"Nàng muốn trồng gì?"

Khương Kỳ nhìn như là tùy ý hỏi.

Tô Ngữ nghe thấy thế liền vui vẻ đếm đếm đầu ngón tay,

"Các loại rau củ nhất định phải trồng, chúng ta có rau ăn, không cần phải đi mua. Sau đó là dưa hấu với dâu tây, ta thấy hai thứ này có thể giúp chúng ta kiếm bạc. ừm.. liệu chúng ta có thể trồng lương thực không?"

Cậu hỏi sau cùng là hỏi Khương Kỳ cũng hỏi chính mình luôn.

Nơi này chỉ có ruộng cạn không có ruộng nước, nói cách khác, chỉ có thể trồng lương thực chịu hạn mà thôi .

HẾT CHƯƠNG 24.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 24: Chương 24 : Mẹ Và Con Gái Cực Phẩm | MonkeyD