Nữ Chính Báo Thù - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/06/2026 16:02
Tôi nhìn bố mẹ, ra hiệu bằng ánh mắt với họ.
Họ cũng đều hiểu ý của tôi rồi, khẽ gật đầu.
Sau khi nhận được sự cho phép của bố mẹ, tôi đứng dậy, “Chú dì, cháu thấy cháu với Vương Kỳ không hợp nhau. Chuyện đính hôn coi như chúng ta chưa nói gì, thôi thì bỏ đi ạ.”
Quay sang nói với Vương Kỳ, “Chúng ta chia tay đi.”
Tôi cứ tưởng với tình cảm ba năm nay thì Vương Kỳ chí ít cũng sẽ níu kéo hoặc hỏi nguyên nhân tại sao.
Chẳng ngờ lời nói ra khỏi mồm hắn một giây sau đó đã khiến cho tôi được mở mang tầm mắt, thằng đàn ông khốn nạn này đúng là không có giới hạn.
“Chia tay thì không thành vấn đề, nhưng bố cô phải ký thoả thuận rút khỏi quan hệ đối tác với công ty của tôi vô điều kiện.”
3.
Lúc Vương Kỳ vừa tốt nghiệp xong, mất hơn nửa năm tìm việc làm, nhưng tầm mắt thì cao mà năng lực có hạn, luôn muốn một bước lên trời, cần người thì không thấy đâu, thế là thất nghiệp.
Tôi thương hắn ta, không chịu nổi hắn ta mỗi ngày đều vô công rồi nghề, nên đã xin bố tôi xuất tiền đầu tư, để cho hắn thành lập một công ty trang trí nội thất.
Lúc mới đầu không có đơn hàng, vẫn là bố tôi vòng vo lôi kéo khách hàng cho hắn. Làm thế mới khiến công ty trang trí khởi sắc.
Việc làm ăn của công ty ngày một tốt lên, Vương Kỳ cảm thấy mình chính là đứa con được trời chọn, tính tình ngày càng bốc đồng, những đơn hàng nhỏ không để vào mắt, muốn ăn một miếng liền trở thành người béo. Sau lưng, bố tôi đã nhiều lần bảo tôi nhắc nhở hắn việc làm ăn phải nghiên cứu thực tế (*), nhớ rằng không được tham lợi trước mắt.
(*) 着一口吃个胖子: ăn một miếng trở thành người béo: thành ngữ chỉ sự hấp tấp nóng vội muốn thành công nhanh, muốn thu lợi nhanh.
脚踏实地: thành ngữ, ẩn dụ cho sự thực tế, nghiêm túc, tự tin và không viển vông hay bốc đồng.
Tôi cũng thường khuyên hắn ta, nhưng lần nào hắn cũng ừ lấy lệ, càng ngày càng ít để tâm đến tôi mà tập trung vào mấy mối quan hệ xã giao chả có ý nghĩa gì.
Không ngờ tôi lại nuôi một kẻ ăn cháo đá bát.
Bố tôi đưa tiền, tìm người, hắn chỉ cần đặt cái tên công ty. Chẳng tưởng tượng được thế mà hắn lại muốn ngồi không hưởng lợi, qua cầu rút ván, trực tiếp đuổi bố tôi đi.
Trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơi, tôi đúng là có mắt mà không biết dùng, thật muốn móc ra luôn quá!
Tôi bực quãi chưởng, lôi bố mẹ tôi bỏ chạy. Trước khi đi còn không quên lấy rượu Mao Đài với mỹ phẩm theo, không thể cứ thế cho cái gia đình rác rưởi này hưởng lợi được.
Đương nhiên, hoá đơn tôi cũng không thanh toán. Khứa nào đụng đũa khứa đó trả tiền.
Tôi chạy như bay, vứt lại tất cả những lời thoá mạ c.h.ử.i rủa của bố mẹ hắn phía sau đầu, không để chúng làm bẩn lỗ tai nữa.
Trên đường về nhà, bố mẹ mỗi người nắm một bên tay muốn an ủi tôi, lại sợ tôi đau lòng, miệng ấp a ấp úng không biết nói gì mới tốt.
Tôi nhìn bố mẹ tôi, những người đối với tôi tốt nhất thế gian này. Nghĩ mình thật bất hiếu, khiến họ lo lắng, cảm thấy có lỗi vô cùng.
Tôi nắm tay bố mẹ, kiên định nói:
“Bố mẹ, trên đời này cóc ba chân mới khó tìm chứ đàn ông hai chân thì chạy đầy ngoài đường. Con tốt đẹp giỏi giang thế này, dăm ba gã đàn ông bình thường sao lọt được vào mắt xanh của con. Va phải thể loại trên giời dưới đất này cũng là do con tuổi còn trẻ mà mắt đã kém. Sau này lỡ không gặp được người phù hợp thì thà rằng ở vậy nuôi thân béo mầm, chăm sóc bố mẹ. Tập đoàn Tinh Hãn không chỉ là sản nghiệp của bố mẹ, mà còn là căn cơ của gia đình mình, con không thể tùy tiện giao cho người khác được! Xưa nay phượng hoàng nam (*) đến cửa làm rể, nhà gái đều chẳng có kết cục tốt đẹp. Con sẽ nỗ lực làm việc để tự mình tiếp quản gia nghiệp! Con vẫn mãi là công chúa nhỏ của bố mẹ, nhưng con cũng muốn làm nữ vương! Con tin là mình sẽ làm được! Con cũng mong bộ mẹ sẽ tin ở con!”
(*) Nam phượng hoàng: thuật ngữ chỉ những người đàn ông đến từ những nơi nghèo khó, rời quê hương cố gắng vào thành phố lớn học tập và lập nghiệp.
Bố mẹ nghe bài phát biểu hùng hồn của tôi xong cũng nhẹ nhõm hơn. Nhất là mẹ tôi, cảm khái rằng cuối cùng tôi đã trưởng thành rồi. Ngay cả chú Trần đang lái xe cũng ở bên cạnh hùa theo, mắng Vương Kỳ mắt mù, cả cái nhà đó đều không xứng.
Nhưng tôi vẫn có chút lo lắng, bèn nói với bố: “ Bố ơi, hồi đó bố đầu tư 100 vạn, giờ không biết đã tăng gấp mấy lần, cứ vậy rút khỏi thật đúng là làm lợi cho Vương Kỳ rồi.”
Gương mặt bố tôi tràn đầy vẻ tự tin: “Con gái à, loại người này sẽ không lợi dụng được bố con đâu. Lúc trước đớp bao nhiêu thì sau này phải nôn ra bấy nhiêu. Kế hoạch thiết thực bây giờ là nhà mình phải cắt đứt hết mọi quan hệ đó giờ với nó, mất chút tiền chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Cái loại người như Vương Kỳ này bố đã quan sát lâu rồi, nó vốn chẳng phải người có thể kinh doanh được đâu, sau này nhất định sẽ gây rắc rối. Tiền của bố đầu tư vào chỗ nó bố vẫn không yên tâm. Bây giờ lại có cơ hội chính đáng mà rút khỏi cũng là chuyện tốt mà. Còn nghe nói nó đang đàm phán một đơn hàng, trang trí phòng tập thể d.ụ.c trong khu dân cư. Bố dự là sẽ có chuyện xảy ra.”
Ngay khi tôi nghe những lời bố nói, đoán rằng Vương Kỳ chắc chắn sẽ dính vào rắc rối. Không có tập đoàn Tinh Hãn làm chỗ dựa vô hình, hắn chỉ là thằng bất tài vô dụng mà thôi.
Vừa nói xong thì Vương Kỳ gọi điện tới. Tôi bật loa ngoài trước mặt bố mẹ, tiếng c.h.ử.i mắng của Vương Kỳ liền phát ra.
“Lý San! Cô được lắm! Cả nhà các người đều gan tày trời! Mời người ta ăn cơm mà không trả tiền! Tôi cũng không ngại nói với cô, cha đỡ đầu của tôi là chủ tịch tập đoàn Tinh Hãn. Cô mà đắc tội tôi thì cả nhà các người xác định đi!”
Tôi và mẹ nghe xong quay ra nhìn bố một cách kì dị. Mặt bố xanh mét, từ khi nào mà ông lại có thêm một “đứa con trai lớn” như vậy?
