Nữ Chính Báo Thù - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/06/2026 16:02
4.
Một nhà ba người chúng tôi đều thấy kì quặc. Trong suốt quãng thời gian qua lại với Vương Kỳ, tôi đều luôn giữ kín mối quan hệ giữa nhà tôi với tập đoàn Tinh Hãn. Hắn tuyệt đối không thể nào biết được.
Huống chi với cái “đức tính” của nhà Vương Kỳ, nếu như biết rồi thì làm sao còn xàm lông trong bữa cơm vừa nãy chứ, la l.i.ế.m dính c.h.ặ.t lấy chúng tôi còn không kịp nữa là.
Thế mà bây giờ hắn lại đi rêu rao khoe khoang khắp nơi cái thân phận “con trai đỡ đầu” của bố tôi. Tôi không thể cứ để mặc hắn làm tổn hại thanh danh của gia đình mình được.
Ngay lập tức, tôi nhanh ch.óng liên hệ với một người bạn thân thiết, nhờ cậu ấy điều tra giúp và gửi kết quả cho tôi càng nhanh càng tốt.
Người bạn này của tôi cũng không phụ sự kỳ vọng, gửi cho tôi một bản tư liệu.
Tôi xem xong cái là một vạn câu “cmn” thi nhau chạy loạn trong đầu.
Hoá ra, lúc Vương Kỳ cùng đám bạn cức ch.ó đàn đúm bên ngoài đã quen một cô gái tên là Quách Linh Mỹ.
Quách Linh Mỹ tự xưng là con gái duy nhất của phó tổng Tinh Hãn. Chủ tịch Tinh Hãn, vâng, chính là bố tôi, từ nhỏ đến lớn đều yêu thương cô ta như con gái ruột. Giá trị con người của cô ta không biết đã lên tới bao nhiêu vạn rồi.
Nhưng tôi biết phó tổng của Tinh Hãn là bác Quách chỉ có một người con trai, móc đâu ra đứa con gái cưng duy nhất cơ chứ?
Thế mà cái lời bốc phét đầy lỗ hổng này lại dễ dàng lừa được Vương Kỳ, kẻ luôn mong thành công nhanh ch.óng.
Chẳng bao lâu sau, hai người quấn lấy nhau nồng nhiệt, đi đâu cũng gọi nhau là người yêu, còn đến nhà ra mắt bố mẹ rồi.
Cái thằng nam phượng hoàng chếc tiệc này, vừa đeo bám tôi, bên kia lại cùng con khác mèo mả gà đồng.
Tôi còn đang thắc mắc không biết cái túi pha kè mà mẹ Vương Kỳ yêu thích không buông ấy từ đâu, hoá ra đồ giả là do tiểu thư nhà giàu pha kè tặng à.
Để được tận mắt gặp cô nàng nhà giàu thật trân thần thông quảng đại Quách Linh Mỹ, tôi quyết định lợi dụng việc bố tôi rút khỏi công ty Vương Kỳ để hẹn gặp cái nhà dị hợm này lần nữa.
Vương Kỳ vì muốn khoe mình đã bám được vào cành cao, đương nhiên sẵn sàng đồng ý.
Đến ngày hẹn, tôi đến nhà Vương Kỳ.
Đúng rồi, cái nhà này cũng là do tôi bí mật tìm chủ đầu tư nhờ bọn họ chiết khấu cho Vương Kỳ 30% giá bán.
Mà tiền mua nhà cũng là lấy từ doanh thu của công ty trang trí Vương Kỳ.
Ở thời điểm tìm nhà khó khăn mà hắn kiếm được một cái nhà mới không cần phí đến một cọng lông, đều là nhờ vào tôi cả.
Aaaa, nghĩ lại tự thấy bực chính mình, thương xót đàn ông chính là sai lầm lớn nhất đời này của tôi.
Thằng cờ hó, cút xuống địa ngục cho bà!
Vừa vào cửa, liền thấy một nhà ba người Vương Kỳ xun xoe vây quanh một cô gái. Xem ra đây chính là đứa con gái trong lời đồn của phó tổng.
Vương Kỳ vừa thấy tôi, lỗ mũi liền hếch lên trời hừ một tiếng, tôi không khỏi quan tâm một chút: “Anh bị viêm mũi đấy à? Đây là bệnh đó, cần phải đi chữa đi.”
Vương Kỳ tức bay màu.
Mẹ Vương Kỳ một bên nắm tay Quách Linh Mỹ, một bên liếc xéo tôi, “ Sự chênh lệch giữa người với người đúng là lớn ơi là lớn. Có một số người trời sinh đã một thân tràn đầy khí chất cao quý, lại có người phèn từ đầu đến chân, đã thế còn vô giáo d.ụ.c.”
Nền tảng giáo d.ụ.c tốt đẹp tuyệt vời của tôi không còn có thể ngăn cản được sức mạnh hồng hoang trong người tôi nữa. “Dì ơi, mắt dì xéo, mồm dì lệch, có dì phải trúng gió rồi không? Bệnh này c.h.ế.t nhanh lắm, phải chữa sớm đi nha!”
Tôi nhìn bố Vương Kỳ đang chuẩn bị mở mồm, liền đá.nh đòn phủ đầu, “ Còn chú nữa, chú quanh năm nát rượu, mặt thì vàng như nghệ, kiểu này gan có vấn đề chắc luôn.”
Tôi nhìn khắp một nhà ba người, cuối cùng tổng kết lại: “ Không ấy các người đến bệnh viện làm trọn gói cả nhà xem, khéo được giảm 50% ấy. Một gia đình nhất định phải chỉnh tề chứ!”
Lúc này, Quách thiên kim vốn vẫn ở một bên hít drama bèn đứng dậy, còn không quên cầm theo cái túi của cô ả.
Tôi nhìn xem, à lần này đổi cái mới rồi ha, là hàng nhái của Hơi Mệt (*).
(*) Gốc: 爱马仕: phiên âm kiểu Tàu quốc của hãng Hermes
Cô chiêu Quách vênh váo tự giới thiệu bản thân: “ Chào cô, tôi là Quách Linh Mỹ, con gái của phó tổng tập đoàn Tinh Hãn, cô là ai?”
Tôi nhìn kĩ một chút, liền cười, đúng là có duyên ắt sẽ gặp lại, hoá ra tôi cũng biết cô ả.
“Cô Quách, hâm mộ đã lâu. Không biết cô còn nhớ cái cột ở Dạ Thượng Nhân Gian không?”
Vừa dứt lời, sắc mặt Quách Linh Mỹ liền thay đổi hẳn.
5.
“ Cột nào? Dạ Thượng Nhân Gian là cái gì?” Mặt Vương Kỳ đần ra, bảo sao bị người ta lừa như vậy.
Quách Linh Mỹ ôm c.h.ặ.t lấy cái túi “hàng hiệu” của mình, nháy mắt liền làm ra bộ dạng lung lay sắp ngã, nước mắt lã chã:
“Anh Kỳ, em với cô Lý này lần đầu gặp mặt. Em biết cô ấy không thích em, dù sao thì bây giờ em với anh ở bên nhau, nhưng chúng ta mới là tình yêu đích thực. Cô ấy nên tác hợp cho chúng ta, không phải sao?”
Nói xong, cô ả che một nửa khuôn mặt, vừa nức nở vừa thuận thế ngã vào trong lòng Vương Kỳ.
Tôi thật nể vãi cả nồi ạ. Tôi mới nói có một câu, người ta trả lại tôi mười câu, cuối cùng còn nói gán cho tội không chấp nhận cô ta.
Đây cũng chả phải là cuộc chiến sống còn giữa vợ cả và vợ bé, tôi cũng đã cuốn gói đi trong đêm, nhường sân khấu cho các người thể hiện tình yêu thuần khiết rồi còn gì.
Tôi xin thề với trời, nếu tôi có một chút ý tứ nào khác đối với thằng cha Vương Kỳ rác rưởi này thì tôi sẽ tự m.ó.c m.ắ.t ra!
Vương Kỳ với Quách Linh Mỹ đúng là đẹp đôi.
Một khứa thì đi rêu rao mình là nhà sáng lập thế hệ thứ nhất, khứa kia thì gáy mình là cô chiêu xinh bạch phú mỹ đời thứ hai. Thực tế lại là một thằng ngu vô dụng dựa vào bố của bạn gái, trên răng dưới dép (*), chỉ nhăm nhe bám vào một cô nàng ngốc nghếch nhiều tiền.
(*)Gốc: 身无长处: thành ngữ chỉ 1 người nghèo đến nỗi ngoài thân thể ra chả có cái gì nữa. Mình edit lại theo 1 thành ngữ VN là “trên răng dưới dá*” nói lái đi chút cho lịch sự =]]
Người còn lại, ha ha, thì lại là một cô “công chúa” có chút danh tiếng trong câu lạc bộ, một lòng chỉ muốn quyến rũ đại gia để được hoàn lương (*).
(*) Ở đây để chỉ việc hoàn lương của gái maidam.
