Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc] - Chương 134: Đến Muộn Một Bước: Quán Thịt Nướng

Cập nhật lúc: 22/04/2026 11:00

Hàn Hằng Du đang ngồi xổm dưới đất lau dọn. Dáng vẻ lau sàn của cậu ta trông rất cuốn hút, đường cong cơ thể lộ rõ, nhìn vừa có vẻ thật thà lại vừa có nét quyến rũ ngầm.

Bùi Giai Viện lúc này đang trong trạng thái "lửng lơ", chưa được thỏa mãn. Vốn dĩ cô định "ăn" luôn cậu ta cho rồi, nhưng hệ thống đột nhiên lên tiếng nhắc nhở: "Ký chủ, Từ Dực Thu đang làm thêm ở gần đây, có tình tiết truyện có thể khai thác."

Thế là, cô tạm thời thay đổi kế hoạch, quyết định chọn Từ Dực Thu. Hàn Hằng Du quá nhút nhát, cô hiện tại không có tâm trạng chơi trò vờn bắt, chỉ muốn đi thẳng vào vấn đề chính.

Bùi Giai Viện hỏi: "Cậu ta ở đâu? Tình tiết gì?"

Hệ thống tra cứu truyện tranh rồi trả lời: "Phân đoạn này là Từ Dực Thu làm thêm tại quán thịt nướng và bị những kẻ hay bắt nạt tìm đến gây sự. Cô sẽ lấy hết can đảm để bảo vệ cậu ta, bị đẩy một cái dẫn đến ngã trẹo chân. Để chăm sóc cô, Từ Dực Thu đã đưa cô về nhà, bôi t.h.u.ố.c và xoa bóp chân cho cô. Không khí dần trở nên ám muội, và rồi hai người sẽ phát sinh quan hệ."

Bùi Giai Viện nhíu mày chê bai: "Cậu ta nghèo như thế, nhà cửa chắc chắn rách nát lắm, tôi không muốn đi đâu. Ga giường chắc cũng thô ráp đến mức làm xước da mất, tôi chẳng muốn làm chuyện đó trong môi trường tệ hại như vậy đâu, mất hết cả hứng thú."

Hệ thống: "Nhưng địa điểm phải chính xác, khớp với truyện tranh thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ."

Bùi Giai Viện suy nghĩ một chút: "Được rồi." Cô tự có cách của mình.

Hệ thống an ủi: "Cố lên, ký chủ."

Bùi Giai Viện dịu dàng gọi Hàn Hằng Du: "Được rồi, thế là đủ rồi, đừng dọn nữa. Chúng ta ra ngoài ăn khuya đi, tôi bao."

Hàn Hằng Du dừng động tác, vẫn giữ tư thế cúi người quay đầu nhìn cô. Từ góc độ của cậu, Bùi Giai Viện đang nằm nghiêng trên sofa liếc nhìn mình, dáng vẻ lười biếng đầy quyến rũ. Cô gác chân lên, để lộ đế giày, mang lại cảm giác như giây tiếp theo cô sẽ giẫm lên mặt cậu vậy.

Tim Hàn Hằng Du thắt lại, một cảm giác khó tả dâng trào. Vành tai cậu đỏ ửng, ngơ ngác gật đầu: "Ơ... ừm, được."

Thật ra lúc này cậu chẳng thấy đói, nhưng cậu hoàn toàn không muốn từ chối cô.

Thấy cậu đồng ý, Bùi Giai Viện chậm chạp đứng dậy. Hàn Hằng Du đứng lên giặt sạch khăn lau, phơi lên rồi rửa tay thật kỹ mới chuẩn bị đi cùng cô.

Trước khi đi, cậu cũng không quên chỉnh lại góc chăn cho Nhậm Tri Tinh. Cậu thấy Bùi Giai Viện rất quan tâm đến Nhậm Tri Tinh, nên nghĩ rằng làm vậy trước mặt cô sẽ khiến cô hài lòng.

Xong xuôi, cậu bẽn lẽn nhìn cô, khẽ nói: "Xong rồi, đi thôi."

Bùi Giai Viện kinh ngạc: "Cậu... cậu đúng là chu đáo thật đấy."

Hàn Hằng Du khẽ nhếch môi, khiêm tốn: "Cũng bình thường thôi ạ."

Có vẻ như cô đã hài lòng, còn khen cả cậu nữa.

Cả hai rời khỏi phòng bệnh mà không chú ý rằng mắt của Nhậm Tri Tinh đang nhọc nhằn hé mở một khe nhỏ. Tầm nhìn của anh mờ ảo, chỉ thấy loáng thoáng bóng lưng một nam một nữ đều mặc đồng phục trường Sligo. Cô gái có mái tóc xoăn dài đen nhánh xõa xuống tận thắt lưng.

Chỉ tỉnh lại được một giây ngắn ngủi đó, anh lại lịm đi.

Tại Sư đoàn Long Sơn

Bùi Tụng vì muốn xin nghỉ phép đi gặp người trong mộng mà ra sức hành hạ bản thân, hy vọng mình sẽ đổ bệnh. Ngặt nỗi cơ thể anh cường tráng như trâu, sức đề kháng quá tốt, dù có ngược đãi thế nào vẫn khỏe re. Anh đã thử đủ cách: thức trắng đêm ba ngày liền, cố tình tắm nước lạnh, khi huấn luyện chống v.ũ k.h.í hóa học thì nhường mặt nạ phòng độc cho đồng đội để cố hít khí độc...

Thế nhưng, tuyệt nhiên không hề ốm.

Thay đổi duy nhất là vì mượn kem chống nắng của đồng đội dùng vài ngày, làn da dường như trắng lên một chút. Tóc cũng đã dài ra một tẹo, không còn là kiểu đầu đinh cũ kỹ.

Trong lòng anh sốt ruột đến phát điên, muốn mau ch.óng ra ngoài để đáp lại tình cảm của người ấy. Kể từ khi nhận được thư, ngày nào anh cũng mang ra xem một lần. Nếu không vì sợ mồ hôi lúc tập luyện làm hỏng thư, anh hận không thể luôn mang theo bên mình để lúc nào cũng được ngắm nhìn.

Trước đây anh thường chủ động nhường cơ hội nghỉ phép cho đồng đội, giờ thì chỉ hận không thể cướp luôn suất của họ. Trong quân đội cứ cách một thời gian sẽ có cơ hội gọi điện về nhà, Bùi Tụng chỉ còn biết chờ đợi dịp này để hỏi mẹ xem cô ấy là tiểu thư nhà nào, nhờ mẹ chuyển lời bày tỏ tâm ý của mình.

Anh vô cùng sẵn lòng tiếp tục tiếp xúc và tìm hiểu sâu hơn về cô.

Phố đêm

Hàn Hằng Du đi bên cạnh Bùi Giai Viện, nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta đi ăn gì đây?"

Bùi Giai Viện tùy tiện trả lời: "Thịt nướng."

"Cậu có thích ăn không?"

Hàn Hằng Du dù không thích cũng sẽ nói là thích, vì cậu thuộc kiểu người luôn muốn làm hài lòng người khác, luôn ưu tiên nhu cầu của đối phương lên trên bản thân mình.

Cậu đáp: "Thích chứ."

Nhưng nhìn con hẻm phía trước càng lúc càng tối và hẹp, cậu không nhịn được mà hỏi: "Trong hẻm nhỏ thế này môi trường liệu có tệ quá không? Tớ biết một quán thịt nướng khác, không gian rất đẹp, chất lượng thịt cũng tốt lắm, hay là mình qua đó đi, tớ mời."

Giọng Bùi Giai Viện lạnh nhạt: "Tôi muốn ăn ở quán này."

Hàn Hằng Du đương nhiên phối hợp: "Được, nghe theo cậu hết." Cậu tiếp tục bước theo cô.

Bùi Giai Viện cảm thán với hệ thống: "Từ Dực Thu làm sao mà tìm được mấy cái chỗ làm thêm kiểu này nhỉ? Cái quán thịt nướng ở góc kẹt này mà cậu ta cũng tìm ra và xin được việc."

Hệ thống: "Ha ha ha, trong truyện tranh thiết lập của cậu ta là 'cuồng làm thêm' mà. Nữ chính cũng là học sinh diện hỗ trợ xã hội, nhờ có cậu ta mà mới tìm được việc làm thêm kiếm tiền tiêu vặt đấy."

Bùi Giai Viện: "À, ra vậy."

Cô đi theo chỉ dẫn của hệ thống, cuối cùng cũng tìm thấy quán thịt nướng nơi Từ Dực Thu làm việc. Quán không lớn, bên ngoài cũng kê vài chiếc bàn. Cậu ta đang bưng khay đi tiếp thị rượu Soju, chắc là bán được sẽ có hoa hồng.

Hàn Hằng Du nhận ra cậu ta, cố gắng nhớ lại tên: "Đó không phải là học sinh diện hỗ trợ xã hội sao, tên gì nhỉ, Từ..."

Bùi Giai Viện tiếp lời, giọng nói mềm mại: "Từ Dực Thu."

Hàn Hằng Du theo bản năng đáp: "Đúng, chính là cậu ta."

Giây tiếp theo, vì thấy Bùi Giai Viện nhớ rõ tên đối phương như vậy, trong lòng cậu thoáng dâng lên một chút chua xót, nảy sinh tâm lý đố kỵ với Từ Dực Thu một cách lạ lùng.

Bùi Giai Viện chú ý thấy gương mặt trắng trẻo như ngọc của Từ Dực Thu đang ửng hồng nhàn nhạt.

Hệ thống tiếc nuối: "Ký chủ, cô đến muộn rồi. Những kẻ bắt nạt Từ Dực Thu đã làm khó xong và rời đi rồi. Mặt cậu ta đỏ là vì bọn chúng bắt cậu ta uống rượu, nói là cậu ta uống bao nhiêu chúng sẽ mua bấy nhiêu. Không ngờ Từ Dực Thu t.ửu lượng tốt, uống mãi không say, bọn chúng không đợi được nữa nên trả tiền rồi chuồn sớm."

Bùi Giai Viện nhíu mày: "Hả? Vậy chẳng phải đoạn tình tiết này tôi không hoàn thành được sao? Ai mà biết cái hẻm này khó đi thế chứ, vừa tối vừa hẹp, vòng vèo mãi mới tìm được."

Hệ thống trấn an: "Không sao đâu, đoạn trước không quan trọng lắm. Quan trọng nhất là để cậu ta đưa cô về nhà và làm chuyện đó. Dù sao đây cũng là truyện H mà, nhiều độc giả sẽ lướt qua mấy đoạn không có thịt, hoặc không đọc luôn, không ảnh hưởng gì đâu."

Bùi Giai Viện yên tâm: "Vậy thì tốt, suýt chút nữa là uổng công rồi."

Từ Dực Thu vẫn đang tiếp thị rượu ở bàn khác. Ông chủ thấy Bùi Giai Viện và Hàn Hằng Du thì vội vàng ra chào hỏi: "Hai vị dùng bữa ạ? Muốn ngồi trong nhà hay ngoài trời?"

Bùi Giai Viện dịu dàng: "Ngồi ngoài trời đi."

Ông chủ: "Được, mời ngồi, tôi đi lấy thực đơn."

Hai người ngồi xuống, Hàn Hằng Du bắt đầu cần mẫn lau dọn, khử trùng bát đũa.

Từ Dực Thu liếc mắt thấy Bùi Giai Viện thì vô cùng bất ngờ. Bất ngờ đến mức không biết phản ứng ra sao, cậu nắm c.h.ặ.t khay trong tay, ánh mắt chỉ còn hình bóng cô, mãi một lúc sau mới để ý thấy Hàn Hằng Du bên cạnh.

Cậu không muốn tỏ ra thân thiết với bất kỳ ai trường Sligo trước mặt người khác, sợ gây gánh nặng cho cô. Một người thuộc diện hỗ trợ xã hội như cậu rất dễ làm liên lụy đến người khác. Từ Dực Thu cúi đầu, đi vòng lối khác để tránh.

Bùi Giai Viện nhận ra cậu cố ý né tránh. Thôi được, biết giữ kẽ đấy. Cô liếc nhìn Hàn Hằng Du, có lẽ vì có cậu ta ở đây nên Từ Dực Thu mới thế. Mang Hàn Hằng Du theo ban đầu là để cậu ta ra mặt lúc Từ Dực Thu bị bắt nạt, dù sao cô cũng chẳng muốn vì cứu một người đàn ông mà làm chân mình bị trẹo.

Ngờ đâu khi tìm được chỗ thì bọn bắt nạt đã đi mất. Vậy thì lúc này Hàn Hằng Du chính là cái "bóng đèn" thừa thãi, chẳng có tích sự gì.

Bùi Giai Viện nhíu mày, giả vờ ra vẻ lo lắng bồn chồn.

Hàn Hằng Du thấy biểu cảm của cô không ổn, đôi mắt sau lớp kính đen đầy vẻ quan tâm, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế? Có phải cậu thấy môi trường ở đây tệ quá, không thích không? Nếu cậu không thích, chúng mình đi quán khác."

Bùi Giai Viện giả tạo nói: "Không phải, tớ chỉ hơi lo cho Nhậm Tri Tinh thôi. Tớ sợ mình không có ở đó, lỡ như anh ấy đột ngột tỉnh dậy thì biết làm sao."

Hàn Hằng Du mím môi, cô quả nhiên rất để tâm và quan tâm đến Nhậm Tri Tinh. Cũng đúng, một người mà cô sẵn sàng chấp nhận ngay cả khi đã có bạn trai chính thức thì làm sao cô không thích, không quan tâm cho được.

Đã mất công vòng vèo mãi mới tìm được quán này, Hàn Hằng Du không muốn làm cô mất hứng. Bản tính muốn làm hài lòng người khác trỗi dậy, cậu chủ động đề nghị: "Hay là mình mua mang về?"

Bùi Giai Viện thầm đảo mắt, ý cô là thế à? Là muốn cậu chủ động biến đi cơ mà! Cô cười không ra cười: "Nhưng thịt nướng mang về thì không ngon nữa."

Hàn Hằng Du đưa ra đề nghị thứ hai: "Vậy Giai Viện cứ ăn ở đây đi. Tớ quay lại trông Nhậm Tri Tinh cho, lúc nào cậu gần ăn xong thì nhắn tin, tớ qua đón cậu về."

Lần này Bùi Giai Viện hài lòng gật đầu: "Được, vậy phiền cậu nhé."

Hàn Hằng Du khẽ mỉm cười: "Không có gì, đã hứa làm chân sai vặt cho cậu thì đây là việc tớ nên làm mà."

Sau khi cậu ta rời đi, Bùi Giai Viện nhắn tin cho Từ Dực Thu: "Cậu ta đi rồi, anh qua đây đi."

Từ Dực Thu vốn dĩ định tránh mặt, đã vào tận bếp để phụ nhóm than, không ngờ lại nhận được tin nhắn của cô. Cậu nhìn chằm chằm tin nhắn đến thẩn thờ. Cô ấy đặc biệt đuổi Hàn Hằng Du đi là vì cậu sao?

Từ Dực Thu không muốn tự đa tình, nhưng trong lòng vẫn không ngăn được niềm vui sướng len lỏi. Gương mặt cậu dưới ánh lửa than hồng rực càng trở nên diễm lệ và khôi ngô hơn.

Cậu dùng kẹp gắp lò than đi ra để lên bàn cho Bùi Giai Viện. Càng đến gần, cậu càng cảm thấy căng thẳng.

Cô mỉm cười chào cậu: "Thật khéo quá."

Từ Dực Thu rủ mắt, hàng mi rất dài, cậu thấp giọng đáp lại: "Khéo thật."

Thực tế, khung cảnh ồn ào và tối tăm này hoàn toàn không xứng với cô. Cô nên ngồi trong những nhà hàng cao cấp với sâm panh và trứng cá tầm, nhưng nụ cười của cô quá rạng rỡ, khiến cậu quên hết mọi bối cảnh xung quanh, trong mắt chỉ có hình bóng cô: làn da trắng sứ và mái tóc đen tuyền.

Bùi Giai Viện vẫy tay, cậu liền cúi người thấp xuống. Cô ôn tồn hỏi: "Khi nào anh tan làm?"

Từ Dực Thu hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ: Cô ấy định đợi mình sao? Vốn dĩ cậu phải làm đến 4 giờ sáng, nhưng lúc này lại nói: "Sắp rồi."

Bùi Giai Viện cong môi: "Vậy thì tốt, tôi đợi anh. Tôi cần anh rồi."

Cậu hiểu ý nghĩa câu nói đó của cô, đôi gò má đỏ ửng, lộ rõ vẻ không tự nhiên. Vừa nãy bị đám người kia ép uống bao nhiêu rượu Soju cũng không thấy nóng mặt, vậy mà lúc này hơi nóng lại bốc lên hầm hập.

"Được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.